“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 117: Không Cần

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Lập tức hiểu ra, cô giả bộ đáng thương:“Cháu chào chú.Chú ơi, cháu bị lạc đường, còn bị người ta trộm mất ví tiền, chú có thể hay không cho cháu mấy đồng để cháu bắt xe buýt về nhà.”Người đàn ông thấy cô gái trẻ đứng trước mặt không chỉ là một tiểu mỹ nhân mà còn biết cách nói chuyện, nên cũng không ngần ngại mà móc từ trong túi ra bảy tám đồng tiền lẻ đưa cho cô:“Đã đủ chưa?”“Đã đủ rồi ạ.Cháu cảm ơn chú.”Cám ơn xong, cô cùng Hoa tỷ bước nhanh về phía đầu hẻm bên kia, chờ xe buýt tới thì hai người liền lập tức rời đi.Đến trung tâm mua sắm, hai người cùng xuống xe:“Cho tôi một phòng.Nhớ kỹ, nếu có người hỏi thì cứ nói tôi không có ở đây.”“Vâng.”Nhân viên tiếp tân cung kính đưa thẻ mở cửa phòng.Hoa tỷ vừa vào phòng liền gọi cho lão công mình, nhưng phải gọi đến bảy tám cuộc mới có người bắt máy.Vì sợ bị nghi ngờ nên Kim Tiểu Ốc không dám đứng ở đó lâu.Cô chui vào trong nhà tắm, mở nước ra.Vừa tắm vừa dán lỗ tai vào cửa nghe ngóng cuộc nói chuyện bên ngoài.Có vẻ như Hoa tỷ đang rất tức giận, chỉ nói được vài câu với đối phương liền dập máy.Lúc Kim Tiểu Ốc tắm xong đi ra, thấy bộ dáng Hoa tỷ thất thần thì bèn hỏi:“Thế nào?”Không có nhiều lời, chị ta khoát khóat tay nói:“Đừng hỏi nữa.Đợi một lát sẽ có người đem tới những đồ dùng cần thiết.Cô ở đây đợi, tôi đi ngủ trước.”Kim Tiểu Ốc gật đầu, dựa vào ghế bên cạnh cửa nghỉ ngơi.Buổi tối có người đưa đồ tới, thấy cô thì rất ngạc nhiên:“Hoa tỷ có ở đây không?”“Chị ấy đang ngủ, anh có muốn vào ngồi đợi không?”Người nọ lắc đầu: “Không cần đâu.”Sau khi đóng cửa lại, Kim Tiểu Ốc cũng không có tùy tiện mở túi đồ kia ra.Chờ Hoa tỷ tỉnh dậy hỏi tới mới lấy từ trong cánh cửa tủ ra, đưa cho chị ta.“Là cái này.”Hoa tỷ đem chiếc túi đen kia mở ra, bên trong có rất nhiều đồ.Tóc giả, mắt kiếng, khẩu trang, khăn quàng cổ mỗi thứ hai bộ, hai chiếc điện thoại di động, năm vạn tiền mặt cùng hai khẩu súng lục.Sợ bị người khác phát hiện nên hai người cần phải cải trang tránh cho cảnh sát đuổi tới.Trong khi Hoa tỷ đội tóc giả, đeo khẩu trang rồi mặc một bộ quần áo rộng thùng thình đóng giả một người phụ nữ trung niên, thì Kim Tiểu Ốc lại đeo khăn quàng cổ, kính râm, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác màu xám, nhìn qua rất giống một cô tiểu thư con nhà giàu.

Lập tức hiểu ra, cô giả bộ đáng thương:

“Cháu chào chú.

Chú ơi, cháu bị lạc đường, còn bị người ta trộm mất ví tiền, chú có thể hay không cho cháu mấy đồng để cháu bắt xe buýt về nhà.”

Người đàn ông thấy cô gái trẻ đứng trước mặt không chỉ là một tiểu mỹ nhân mà còn biết cách nói chuyện, nên cũng không ngần ngại mà móc từ trong túi ra bảy tám đồng tiền lẻ đưa cho cô:

“Đã đủ chưa?”

“Đã đủ rồi ạ.

Cháu cảm ơn chú.”

Cám ơn xong, cô cùng Hoa tỷ bước nhanh về phía đầu hẻm bên kia, chờ xe buýt tới thì hai người liền lập tức rời đi.

Đến trung tâm mua sắm, hai người cùng xuống xe:

“Cho tôi một phòng.

Nhớ kỹ, nếu có người hỏi thì cứ nói tôi không có ở đây.”

“Vâng.”

Nhân viên tiếp tân cung kính đưa thẻ mở cửa phòng.

Hoa tỷ vừa vào phòng liền gọi cho lão công mình, nhưng phải gọi đến bảy tám cuộc mới có người bắt máy.

Vì sợ bị nghi ngờ nên Kim Tiểu Ốc không dám đứng ở đó lâu.

Cô chui vào trong nhà tắm, mở nước ra.

Vừa tắm vừa dán lỗ tai vào cửa nghe ngóng cuộc nói chuyện bên ngoài.

Có vẻ như Hoa tỷ đang rất tức giận, chỉ nói được vài câu với đối phương liền dập máy.

Lúc Kim Tiểu Ốc tắm xong đi ra, thấy bộ dáng Hoa tỷ thất thần thì bèn hỏi:

“Thế nào?”

Không có nhiều lời, chị ta khoát khóat tay nói:

“Đừng hỏi nữa.

Đợi một lát sẽ có người đem tới những đồ dùng cần thiết.

Cô ở đây đợi, tôi đi ngủ trước.”

Kim Tiểu Ốc gật đầu, dựa vào ghế bên cạnh cửa nghỉ ngơi.

Buổi tối có người đưa đồ tới, thấy cô thì rất ngạc nhiên:

“Hoa tỷ có ở đây không?”

“Chị ấy đang ngủ, anh có muốn vào ngồi đợi không?”

Người nọ lắc đầu: “Không cần đâu.”

Sau khi đóng cửa lại, Kim Tiểu Ốc cũng không có tùy tiện mở túi đồ kia ra.

Chờ Hoa tỷ tỉnh dậy hỏi tới mới lấy từ trong cánh cửa tủ ra, đưa cho chị ta.

“Là cái này.”

Hoa tỷ đem chiếc túi đen kia mở ra, bên trong có rất nhiều đồ.

Tóc giả, mắt kiếng, khẩu trang, khăn quàng cổ mỗi thứ hai bộ, hai chiếc điện thoại di động, năm vạn tiền mặt cùng hai khẩu súng lục.

Sợ bị người khác phát hiện nên hai người cần phải cải trang tránh cho cảnh sát đuổi tới.

Trong khi Hoa tỷ đội tóc giả, đeo khẩu trang rồi mặc một bộ quần áo rộng thùng thình đóng giả một người phụ nữ trung niên, thì Kim Tiểu Ốc lại đeo khăn quàng cổ, kính râm, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác màu xám, nhìn qua rất giống một cô tiểu thư con nhà giàu.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Lập tức hiểu ra, cô giả bộ đáng thương:“Cháu chào chú.Chú ơi, cháu bị lạc đường, còn bị người ta trộm mất ví tiền, chú có thể hay không cho cháu mấy đồng để cháu bắt xe buýt về nhà.”Người đàn ông thấy cô gái trẻ đứng trước mặt không chỉ là một tiểu mỹ nhân mà còn biết cách nói chuyện, nên cũng không ngần ngại mà móc từ trong túi ra bảy tám đồng tiền lẻ đưa cho cô:“Đã đủ chưa?”“Đã đủ rồi ạ.Cháu cảm ơn chú.”Cám ơn xong, cô cùng Hoa tỷ bước nhanh về phía đầu hẻm bên kia, chờ xe buýt tới thì hai người liền lập tức rời đi.Đến trung tâm mua sắm, hai người cùng xuống xe:“Cho tôi một phòng.Nhớ kỹ, nếu có người hỏi thì cứ nói tôi không có ở đây.”“Vâng.”Nhân viên tiếp tân cung kính đưa thẻ mở cửa phòng.Hoa tỷ vừa vào phòng liền gọi cho lão công mình, nhưng phải gọi đến bảy tám cuộc mới có người bắt máy.Vì sợ bị nghi ngờ nên Kim Tiểu Ốc không dám đứng ở đó lâu.Cô chui vào trong nhà tắm, mở nước ra.Vừa tắm vừa dán lỗ tai vào cửa nghe ngóng cuộc nói chuyện bên ngoài.Có vẻ như Hoa tỷ đang rất tức giận, chỉ nói được vài câu với đối phương liền dập máy.Lúc Kim Tiểu Ốc tắm xong đi ra, thấy bộ dáng Hoa tỷ thất thần thì bèn hỏi:“Thế nào?”Không có nhiều lời, chị ta khoát khóat tay nói:“Đừng hỏi nữa.Đợi một lát sẽ có người đem tới những đồ dùng cần thiết.Cô ở đây đợi, tôi đi ngủ trước.”Kim Tiểu Ốc gật đầu, dựa vào ghế bên cạnh cửa nghỉ ngơi.Buổi tối có người đưa đồ tới, thấy cô thì rất ngạc nhiên:“Hoa tỷ có ở đây không?”“Chị ấy đang ngủ, anh có muốn vào ngồi đợi không?”Người nọ lắc đầu: “Không cần đâu.”Sau khi đóng cửa lại, Kim Tiểu Ốc cũng không có tùy tiện mở túi đồ kia ra.Chờ Hoa tỷ tỉnh dậy hỏi tới mới lấy từ trong cánh cửa tủ ra, đưa cho chị ta.“Là cái này.”Hoa tỷ đem chiếc túi đen kia mở ra, bên trong có rất nhiều đồ.Tóc giả, mắt kiếng, khẩu trang, khăn quàng cổ mỗi thứ hai bộ, hai chiếc điện thoại di động, năm vạn tiền mặt cùng hai khẩu súng lục.Sợ bị người khác phát hiện nên hai người cần phải cải trang tránh cho cảnh sát đuổi tới.Trong khi Hoa tỷ đội tóc giả, đeo khẩu trang rồi mặc một bộ quần áo rộng thùng thình đóng giả một người phụ nữ trung niên, thì Kim Tiểu Ốc lại đeo khăn quàng cổ, kính râm, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác màu xám, nhìn qua rất giống một cô tiểu thư con nhà giàu.

Chương 117: Không Cần