“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 128: Chạy Trốn

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Tôi muốn ăn cơm thịt kho.”Cô chỉ là đột nhiên rất muốn ăn cơm thịt kho, những thứ khác cũng không hứng thú.Vị quản lý kia chưa từng gặp qua người nào không để cho giám đốc Lữ mặt mũi như vậy, cô gái này chắc hẳn là tình nhân mới đi.Nhưng lá gan của cô ta cũng quá lớn, tổng giám đốc Lữ đã phải xuống nước đem thực đơn đến trước mặt mà cô ta cư nhiên không nể tình.Tổng giám đốc nhất định sẽ nổi đóa lên cho xem, mà một khi ngài ấy tức giận thì… tốt nhất là phải nhanh chóng rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.Nghĩ vậy vị quản lý kia liền len lén lui về sau hai bước.Nhưng kết quả lại khiến cô ta thất vọng.Lữ Trị nghe Tiểu Ốc nói như vậy cũng không có nổi điên.Bộ dáng thèm thuồng của Tiểu Ốc thực sự rất đáng yêu, bèn nói:“Cho cô ấy một bát thịt kho, tôi như cũ là tốt rồi.”“Nhưng… tổng giám đốc trong nhà hàng chúng ta không có cơm thịt kho.”Đó là những món ăn ven đường.“Gọi đầu bếp làm đi.Nếu họ không làm được thì ra ngoài mua, về sau tìm đầu bếp biết làm về.”Như vậy về sau nếu Kim Tiểu Ốc muốn ăn lập tức có.Cưng chiều như vậy nhưng Kim Tiểu Ốc cũng không có cảm kích.“Không phải phiền hà như vậy.”“Tôi thích.”Anh rất vui khi được cưng chiều cô.Anh muốn để cho cô biết anh có thể cho cô những gì tốt nhất, chỉ cần cô thật lòng đi theo anh, muốn gì anh cũng đều có thể thỏa mãn.“Muốn dùng tiền bạc để lay động tôi.Anh chính là nhanh tỉnh lại đi.Không phải ai cũng yêu tiền, nhất là dạng người vô tâm vô phế như tôi.”Kim Tiểu Ốc không thích nợ ân tình của người khác.“Nghe xong câu này tôi thấy em không phải là dạng không tim không phổi.Cảm ơn em đã nhắc nhở, chẳng qua là tôi muốn dùng chính những thứ này để chứng minh tôi yêu em, không ai có thể tốt với em hơn tôi.”Thứ Lữ Trị có nhiều nhất chính là tiền, nếu cô muốn mua máy bay của mỹ về chơi anh cũng có thể tận lực vì cô.Dùng xong cơm, Kim Tiểu Ốc mượn cớ đi nhà vệ sinh.Lấy điện thoại ra gọi điện cho Vương Triệu Quân.“Điều tra được gì sao?”Lữ Trị hiện là tổng giám đốc tập đoàn Lữ thị.Anh ta là con trai cả của tổng giám đốc tiền nhiệm, là người thông minh, giỏi kết giao, giao thiệp lại rộng.Tạm thời chưa thực hiện vụ làm ăn phi pháp nào cả.Do đó cô không cần phải điều tra về con người này nữa.Trước tiên cứ tìm một chỗ trốn an toàn chờ nhiệm vụ được giao sau.Phải cẩn thận đề phòng bị bắt lại, nếu không muốn trốn ra ngoài sẽ rất khó.

“Tôi muốn ăn cơm thịt kho.”

Cô chỉ là đột nhiên rất muốn ăn cơm thịt kho, những thứ khác cũng không hứng thú.

Vị quản lý kia chưa từng gặp qua người nào không để cho giám đốc Lữ mặt mũi như vậy, cô gái này chắc hẳn là tình nhân mới đi.

Nhưng lá gan của cô ta cũng quá lớn, tổng giám đốc Lữ đã phải xuống nước đem thực đơn đến trước mặt mà cô ta cư nhiên không nể tình.

Tổng giám đốc nhất định sẽ nổi đóa lên cho xem, mà một khi ngài ấy tức giận thì… tốt nhất là phải nhanh chóng rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Nghĩ vậy vị quản lý kia liền len lén lui về sau hai bước.

Nhưng kết quả lại khiến cô ta thất vọng.

Lữ Trị nghe Tiểu Ốc nói như vậy cũng không có nổi điên.

Bộ dáng thèm thuồng của Tiểu Ốc thực sự rất đáng yêu, bèn nói:

“Cho cô ấy một bát thịt kho, tôi như cũ là tốt rồi.”

“Nhưng… tổng giám đốc trong nhà hàng chúng ta không có cơm thịt kho.”

Đó là những món ăn ven đường.

“Gọi đầu bếp làm đi.

Nếu họ không làm được thì ra ngoài mua, về sau tìm đầu bếp biết làm về.”

Như vậy về sau nếu Kim Tiểu Ốc muốn ăn lập tức có.

Cưng chiều như vậy nhưng Kim Tiểu Ốc cũng không có cảm kích.

“Không phải phiền hà như vậy.”

“Tôi thích.”

Anh rất vui khi được cưng chiều cô.

Anh muốn để cho cô biết anh có thể cho cô những gì tốt nhất, chỉ cần cô thật lòng đi theo anh, muốn gì anh cũng đều có thể thỏa mãn.

“Muốn dùng tiền bạc để lay động tôi.

Anh chính là nhanh tỉnh lại đi.

Không phải ai cũng yêu tiền, nhất là dạng người vô tâm vô phế như tôi.”

Kim Tiểu Ốc không thích nợ ân tình của người khác.

“Nghe xong câu này tôi thấy em không phải là dạng không tim không phổi.

Cảm ơn em đã nhắc nhở, chẳng qua là tôi muốn dùng chính những thứ này để chứng minh tôi yêu em, không ai có thể tốt với em hơn tôi.”

Thứ Lữ Trị có nhiều nhất chính là tiền, nếu cô muốn mua máy bay của mỹ về chơi anh cũng có thể tận lực vì cô.

Dùng xong cơm, Kim Tiểu Ốc mượn cớ đi nhà vệ sinh.

Lấy điện thoại ra gọi điện cho Vương Triệu Quân.

“Điều tra được gì sao?”

Lữ Trị hiện là tổng giám đốc tập đoàn Lữ thị.

Anh ta là con trai cả của tổng giám đốc tiền nhiệm, là người thông minh, giỏi kết giao, giao thiệp lại rộng.

Tạm thời chưa thực hiện vụ làm ăn phi pháp nào cả.

Do đó cô không cần phải điều tra về con người này nữa.

Trước tiên cứ tìm một chỗ trốn an toàn chờ nhiệm vụ được giao sau.

Phải cẩn thận đề phòng bị bắt lại, nếu không muốn trốn ra ngoài sẽ rất khó.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Tôi muốn ăn cơm thịt kho.”Cô chỉ là đột nhiên rất muốn ăn cơm thịt kho, những thứ khác cũng không hứng thú.Vị quản lý kia chưa từng gặp qua người nào không để cho giám đốc Lữ mặt mũi như vậy, cô gái này chắc hẳn là tình nhân mới đi.Nhưng lá gan của cô ta cũng quá lớn, tổng giám đốc Lữ đã phải xuống nước đem thực đơn đến trước mặt mà cô ta cư nhiên không nể tình.Tổng giám đốc nhất định sẽ nổi đóa lên cho xem, mà một khi ngài ấy tức giận thì… tốt nhất là phải nhanh chóng rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.Nghĩ vậy vị quản lý kia liền len lén lui về sau hai bước.Nhưng kết quả lại khiến cô ta thất vọng.Lữ Trị nghe Tiểu Ốc nói như vậy cũng không có nổi điên.Bộ dáng thèm thuồng của Tiểu Ốc thực sự rất đáng yêu, bèn nói:“Cho cô ấy một bát thịt kho, tôi như cũ là tốt rồi.”“Nhưng… tổng giám đốc trong nhà hàng chúng ta không có cơm thịt kho.”Đó là những món ăn ven đường.“Gọi đầu bếp làm đi.Nếu họ không làm được thì ra ngoài mua, về sau tìm đầu bếp biết làm về.”Như vậy về sau nếu Kim Tiểu Ốc muốn ăn lập tức có.Cưng chiều như vậy nhưng Kim Tiểu Ốc cũng không có cảm kích.“Không phải phiền hà như vậy.”“Tôi thích.”Anh rất vui khi được cưng chiều cô.Anh muốn để cho cô biết anh có thể cho cô những gì tốt nhất, chỉ cần cô thật lòng đi theo anh, muốn gì anh cũng đều có thể thỏa mãn.“Muốn dùng tiền bạc để lay động tôi.Anh chính là nhanh tỉnh lại đi.Không phải ai cũng yêu tiền, nhất là dạng người vô tâm vô phế như tôi.”Kim Tiểu Ốc không thích nợ ân tình của người khác.“Nghe xong câu này tôi thấy em không phải là dạng không tim không phổi.Cảm ơn em đã nhắc nhở, chẳng qua là tôi muốn dùng chính những thứ này để chứng minh tôi yêu em, không ai có thể tốt với em hơn tôi.”Thứ Lữ Trị có nhiều nhất chính là tiền, nếu cô muốn mua máy bay của mỹ về chơi anh cũng có thể tận lực vì cô.Dùng xong cơm, Kim Tiểu Ốc mượn cớ đi nhà vệ sinh.Lấy điện thoại ra gọi điện cho Vương Triệu Quân.“Điều tra được gì sao?”Lữ Trị hiện là tổng giám đốc tập đoàn Lữ thị.Anh ta là con trai cả của tổng giám đốc tiền nhiệm, là người thông minh, giỏi kết giao, giao thiệp lại rộng.Tạm thời chưa thực hiện vụ làm ăn phi pháp nào cả.Do đó cô không cần phải điều tra về con người này nữa.Trước tiên cứ tìm một chỗ trốn an toàn chờ nhiệm vụ được giao sau.Phải cẩn thận đề phòng bị bắt lại, nếu không muốn trốn ra ngoài sẽ rất khó.

Chương 128: Chạy Trốn