“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 129: Hoành Phi

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Được” Tiểu Ốc nói xong, bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch rời khỏi Lữ Trị.Phòng ăn tất cả đều là người của Lữ Trị, Tiểu Ốc không thể nào chạy trốn.Sau khi lên xe cô cũng bị canh chừng nghiêm ngặt nên việc chạy trốn còn khó hơn lên trời.Vừa đến nơi, Tiểu Ốc đã bị lực lượng cảnh vệ trước mắt dọa sợ.Chỉ một cái biệt thự mà thậm chí có ba mươi mấy hộ vệ, hơn nữa, thân thủ mọi người đều không kém.Như vậy làm sao cô chạy đi?Sau bữa ăn tối, thừa dịp Lữ Trị ở thư phòng, Tiểu Ốc lấy cớ muốn đi ra ngoài mua đồ dùng cá nhân, mà người giúp việc lại không dám lên quấy rầy Lữ Trị đang làm việc nên kêu hai hộ vệ theo cô đi mua.Vào cửa hàng, Tiểu Ốc chạy thẳng tới tầng lầu tương đối cao.Hai hộ vệ luôn đi theo sau cô, một tấc cũng không rời, bởi cô chính là người yêu tổng giám đốc, ngộ nhỡ bị lạc mất thì bọn họ chịu không nổi.Tiểu Ốc không có nhiều thời gian, đi dạo lâu sẽ khiến Lữ Trị hoài nghi.Lầu sáu chỉ có trang phục dành cho nam nên Tiểu Ốc kêu nhân viên đem tất cả quần áo phù hợp với Lữ Trị gói lại, nhưng không cần đưa đến tận nhà mà trực tiếp kêu hai hộ vệ xách theo.Dù sao Lữ Trị đã cho cô một tấm thẻ vàng có thể tùy tiện cà, lãng phí thì đáng tiếc, thôi thì để lại cho chính hắn mặc đi!Từ trong tiệm ra ngoài, Tiểu Ốc lại chọn mấy bộ y phục, đem thẻ vàng đưa cho hộ vệ để bọn họ đi trả tiền, còn mình thì ngồi cạnh cửa tiệm bên uống trà.Hai tay của hai hộ vệ đều xách đầy đồ nhưng lại không dám bỏ xuống, một người trong đó thì đưa tay lần lượt trả tiền, bởi vì Tiểu Ốc nói trong này có vài thứ chỉ có thể cầm không thể rơi xuống đất, nếu không cô sẽ tức giận.Thừa dịp hai người bọn họ bận trả tiền, Tiểu Ốc đột nhiên đứng lên, đi mấy bước vọt tới bên ngoài, lại lui về phía sau mấy bước, tung người lên cao nhảy qua lan can rồi lại từ không trung nhảy xuống.Trong quá trình hạ xuống, cô nhạy bén một tay bám víu băng rôn quảng cáo dài khoảng hai ba mươi thước, buông lỏng tay từ từ rồi tuột xuống.Lúc bọn cận vệ đuổi tới, Tiểu Ốc đang nắm băng rôn quảng cáo đung đưa qua lại, nhắm lúc hướng thang máy lầu ba đang đi xuống thì nhào tới, hai tay dùng sức bám víu thang máy, sau đó một cái chân từ thang máy bên ngoài lật đi vào, rồi cả người lật đi vào, an toàn rơi vào thang máy.Cảnh tượng này khiến đám người mua đồ chung quanh kinh sợ.Đây quả thực là màn trình diễn đặc sắc trong phim ảnh.Tiểu Ốc nhanh chóng hướng phía cầu thang mà chạy vì cửa hàng không có đặt thang máy vận hành thường xuyên.

“Được” Tiểu Ốc nói xong, bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch rời khỏi Lữ Trị.

Phòng ăn tất cả đều là người của Lữ Trị, Tiểu Ốc không thể nào chạy trốn.

Sau khi lên xe cô cũng bị canh chừng nghiêm ngặt nên việc chạy trốn còn khó hơn lên trời.

Vừa đến nơi, Tiểu Ốc đã bị lực lượng cảnh vệ trước mắt dọa sợ.

Chỉ một cái biệt thự mà thậm chí có ba mươi mấy hộ vệ, hơn nữa, thân thủ mọi người đều không kém.

Như vậy làm sao cô chạy đi?

Sau bữa ăn tối, thừa dịp Lữ Trị ở thư phòng, Tiểu Ốc lấy cớ muốn đi ra ngoài mua đồ dùng cá nhân, mà người giúp việc lại không dám lên quấy rầy Lữ Trị đang làm việc nên kêu hai hộ vệ theo cô đi mua.

Vào cửa hàng, Tiểu Ốc chạy thẳng tới tầng lầu tương đối cao.

Hai hộ vệ luôn đi theo sau cô, một tấc cũng không rời, bởi cô chính là người yêu tổng giám đốc, ngộ nhỡ bị lạc mất thì bọn họ chịu không nổi.

Tiểu Ốc không có nhiều thời gian, đi dạo lâu sẽ khiến Lữ Trị hoài nghi.

Lầu sáu chỉ có trang phục dành cho nam nên Tiểu Ốc kêu nhân viên đem tất cả quần áo phù hợp với Lữ Trị gói lại, nhưng không cần đưa đến tận nhà mà trực tiếp kêu hai hộ vệ xách theo.

Dù sao Lữ Trị đã cho cô một tấm thẻ vàng có thể tùy tiện cà, lãng phí thì đáng tiếc, thôi thì để lại cho chính hắn mặc đi!

Từ trong tiệm ra ngoài, Tiểu Ốc lại chọn mấy bộ y phục, đem thẻ vàng đưa cho hộ vệ để bọn họ đi trả tiền, còn mình thì ngồi cạnh cửa tiệm bên uống trà.

Hai tay của hai hộ vệ đều xách đầy đồ nhưng lại không dám bỏ xuống, một người trong đó thì đưa tay lần lượt trả tiền, bởi vì Tiểu Ốc nói trong này có vài thứ chỉ có thể cầm không thể rơi xuống đất, nếu không cô sẽ tức giận.

Thừa dịp hai người bọn họ bận trả tiền, Tiểu Ốc đột nhiên đứng lên, đi mấy bước vọt tới bên ngoài, lại lui về phía sau mấy bước, tung người lên cao nhảy qua lan can rồi lại từ không trung nhảy xuống.

Trong quá trình hạ xuống, cô nhạy bén một tay bám víu băng rôn quảng cáo dài khoảng hai ba mươi thước, buông lỏng tay từ từ rồi tuột xuống.

Lúc bọn cận vệ đuổi tới, Tiểu Ốc đang nắm băng rôn quảng cáo đung đưa qua lại, nhắm lúc hướng thang máy lầu ba đang đi xuống thì nhào tới, hai tay dùng sức bám víu thang máy, sau đó một cái chân từ thang máy bên ngoài lật đi vào, rồi cả người lật đi vào, an toàn rơi vào thang máy.

Cảnh tượng này khiến đám người mua đồ chung quanh kinh sợ.

Đây quả thực là màn trình diễn đặc sắc trong phim ảnh.

Tiểu Ốc nhanh chóng hướng phía cầu thang mà chạy vì cửa hàng không có đặt thang máy vận hành thường xuyên.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Được” Tiểu Ốc nói xong, bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch rời khỏi Lữ Trị.Phòng ăn tất cả đều là người của Lữ Trị, Tiểu Ốc không thể nào chạy trốn.Sau khi lên xe cô cũng bị canh chừng nghiêm ngặt nên việc chạy trốn còn khó hơn lên trời.Vừa đến nơi, Tiểu Ốc đã bị lực lượng cảnh vệ trước mắt dọa sợ.Chỉ một cái biệt thự mà thậm chí có ba mươi mấy hộ vệ, hơn nữa, thân thủ mọi người đều không kém.Như vậy làm sao cô chạy đi?Sau bữa ăn tối, thừa dịp Lữ Trị ở thư phòng, Tiểu Ốc lấy cớ muốn đi ra ngoài mua đồ dùng cá nhân, mà người giúp việc lại không dám lên quấy rầy Lữ Trị đang làm việc nên kêu hai hộ vệ theo cô đi mua.Vào cửa hàng, Tiểu Ốc chạy thẳng tới tầng lầu tương đối cao.Hai hộ vệ luôn đi theo sau cô, một tấc cũng không rời, bởi cô chính là người yêu tổng giám đốc, ngộ nhỡ bị lạc mất thì bọn họ chịu không nổi.Tiểu Ốc không có nhiều thời gian, đi dạo lâu sẽ khiến Lữ Trị hoài nghi.Lầu sáu chỉ có trang phục dành cho nam nên Tiểu Ốc kêu nhân viên đem tất cả quần áo phù hợp với Lữ Trị gói lại, nhưng không cần đưa đến tận nhà mà trực tiếp kêu hai hộ vệ xách theo.Dù sao Lữ Trị đã cho cô một tấm thẻ vàng có thể tùy tiện cà, lãng phí thì đáng tiếc, thôi thì để lại cho chính hắn mặc đi!Từ trong tiệm ra ngoài, Tiểu Ốc lại chọn mấy bộ y phục, đem thẻ vàng đưa cho hộ vệ để bọn họ đi trả tiền, còn mình thì ngồi cạnh cửa tiệm bên uống trà.Hai tay của hai hộ vệ đều xách đầy đồ nhưng lại không dám bỏ xuống, một người trong đó thì đưa tay lần lượt trả tiền, bởi vì Tiểu Ốc nói trong này có vài thứ chỉ có thể cầm không thể rơi xuống đất, nếu không cô sẽ tức giận.Thừa dịp hai người bọn họ bận trả tiền, Tiểu Ốc đột nhiên đứng lên, đi mấy bước vọt tới bên ngoài, lại lui về phía sau mấy bước, tung người lên cao nhảy qua lan can rồi lại từ không trung nhảy xuống.Trong quá trình hạ xuống, cô nhạy bén một tay bám víu băng rôn quảng cáo dài khoảng hai ba mươi thước, buông lỏng tay từ từ rồi tuột xuống.Lúc bọn cận vệ đuổi tới, Tiểu Ốc đang nắm băng rôn quảng cáo đung đưa qua lại, nhắm lúc hướng thang máy lầu ba đang đi xuống thì nhào tới, hai tay dùng sức bám víu thang máy, sau đó một cái chân từ thang máy bên ngoài lật đi vào, rồi cả người lật đi vào, an toàn rơi vào thang máy.Cảnh tượng này khiến đám người mua đồ chung quanh kinh sợ.Đây quả thực là màn trình diễn đặc sắc trong phim ảnh.Tiểu Ốc nhanh chóng hướng phía cầu thang mà chạy vì cửa hàng không có đặt thang máy vận hành thường xuyên.

Chương 129: Hoành Phi