“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 130: Đói Bụng
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc quyết định chạy cầu thang vì thang máy trên dưới không có ở cùng bên nên chạy như vậy sẽ nhanh hơn.Chỉ với vài động tác nhỏ, Tiểu Ốc dễ dàng từ cửa hàng trốn ra ngoài, bước nhanh theo hướng dòng người mà chạy đi.Từ xa, trong biển người xa xôi, cô vẫn có thể nghe được thanh âm của hai hộ vệ kia truyền đến.Đi được một lúc, Tiểu Ốc mới phát hiện ra mình đang phải đối mặt với nhiều vấn đề.Hiện tại trên người cô không có đồng nào, mà tên Lữ Trị kia lại cho rằng cô không dám trốn bởi nơi này là địa bàn của anh, rất dễ dàng bị phát hiện.Nhưng Kim Tiểu Ốc cô lúc nào thì sợ anh chứ?Tiểu Ốc tìm người hỏi một chút về vị trí của chỗ đổ rác, rồi tốn hơn một giờ đi bộ tới đó.Sau khi thay bộ đồ đang mặc trên người, cô bắt đầu lục lọi đống rác.Cuối cùng cô tìm được vài cái túi vải, cô quyết định dùng mấy cái túi đó đi nhặt ve chai.Cô nhặt vỏ chai cola, giấy báo hư cũ, chai rượu, kim loại…một thứ cô cũng không có bỏ qua.Khi trời sắp sáng, Tiểu Ốc đã thu được ba túi phế phẩm.Cô tay không kéo mấy cái túi vải tới nơi thu mua phế phẩm gần đó.Cửa tiệm kia hơn tám giờ sáng mới mở cửa nên cô ngồi xuống chợp mắt một chút.Khi bà chủ vừa mở cửa thì nhìn thấy Tiểu Ốc đang ôm ba cái túi phế phẩm đã được phân loại, nằm trước cửa.Bà ấy đánh thức cô: "Cô gái, mau tỉnh, đừng nằm trên đất, lạnh lắm”"Không có sao, bà chủ, tôi muốn bán những thứ này, bà xem một chút chúng đáng giá bao nhiêu tiền." Bà chủ nhìn mấy cái túi rồi lại nhìn cô, trông cô thật đáng thương nên bà cũng không có ăn bớt, theo thực tế cho cô 136 tệ.Tiểu Ốc nhận được tiền thì thở ra một hơi: "Cám ơn bà chủ, có số tiền này, tôi có thể ngồi xe về nhà.""Chắc là cô bị người lừa gạt đến nơi này phải không? Đến nhà tôi tắm rửa, tôi cho cô vài bộ quần áo cũ để thay, nếu không tài xế sẽ không cho cô lên xe.""Cám ơn bà chủ, đúng rồi, cái này cho bà." Tiểu Ốc gở từ trên tay xuống một cái lắc tay bằng bạch kim đưa cho bà.Do ngày hôm qua vội vàng trốn khỏi nhà Lữ Trị nên quên lấy xuống.Cái lắc tay bạch kim cùng dây chuyền phỉ thúy đều là tặng phẩm mà Lữ Trị đưa, đúng là nhìn rất tốt.Bà chủ hớn hở nhận lấy, nghĩ thầm làm người tốt quả nhiên sẽ được đền đáp.Sau khi Tiểu Ốc tắm rửa, thay quần áo xong, bà chủ cho cô một cái túi đeo lưng cũ, dùng để đựng bộ đồ đã thay ra, rồi lại cho cô một chén mì: "Ăn no đi!""Cám ơn bà chủ" Tiểu Ốc mệt mỏi cả buổi tối qua, vốn đã sớm đói bụng, nay được ăn một chén mì nên cảm thấy tốt hơn nhiều.
Tiểu Ốc quyết định chạy cầu thang vì thang máy trên dưới không có ở cùng bên nên chạy như vậy sẽ nhanh hơn.
Chỉ với vài động tác nhỏ, Tiểu Ốc dễ dàng từ cửa hàng trốn ra ngoài, bước nhanh theo hướng dòng người mà chạy đi.
Từ xa, trong biển người xa xôi, cô vẫn có thể nghe được thanh âm của hai hộ vệ kia truyền đến.
Đi được một lúc, Tiểu Ốc mới phát hiện ra mình đang phải đối mặt với nhiều vấn đề.
Hiện tại trên người cô không có đồng nào, mà tên Lữ Trị kia lại cho rằng cô không dám trốn bởi nơi này là địa bàn của anh, rất dễ dàng bị phát hiện.
Nhưng Kim Tiểu Ốc cô lúc nào thì sợ anh chứ?
Tiểu Ốc tìm người hỏi một chút về vị trí của chỗ đổ rác, rồi tốn hơn một giờ đi bộ tới đó.
Sau khi thay bộ đồ đang mặc trên người, cô bắt đầu lục lọi đống rác.
Cuối cùng cô tìm được vài cái túi vải, cô quyết định dùng mấy cái túi đó đi nhặt ve chai.
Cô nhặt vỏ chai cola, giấy báo hư cũ, chai rượu, kim loại…một thứ cô cũng không có bỏ qua.
Khi trời sắp sáng, Tiểu Ốc đã thu được ba túi phế phẩm.
Cô tay không kéo mấy cái túi vải tới nơi thu mua phế phẩm gần đó.
Cửa tiệm kia hơn tám giờ sáng mới mở cửa nên cô ngồi xuống chợp mắt một chút.
Khi bà chủ vừa mở cửa thì nhìn thấy Tiểu Ốc đang ôm ba cái túi phế phẩm đã được phân loại, nằm trước cửa.
Bà ấy đánh thức cô: "Cô gái, mau tỉnh, đừng nằm trên đất, lạnh lắm”
"Không có sao, bà chủ, tôi muốn bán những thứ này, bà xem một chút chúng đáng giá bao nhiêu tiền." Bà chủ nhìn mấy cái túi rồi lại nhìn cô, trông cô thật đáng thương nên bà cũng không có ăn bớt, theo thực tế cho cô 136 tệ.
Tiểu Ốc nhận được tiền thì thở ra một hơi: "Cám ơn bà chủ, có số tiền này, tôi có thể ngồi xe về nhà."
"Chắc là cô bị người lừa gạt đến nơi này phải không? Đến nhà tôi tắm rửa, tôi cho cô vài bộ quần áo cũ để thay, nếu không tài xế sẽ không cho cô lên xe."
"Cám ơn bà chủ, đúng rồi, cái này cho bà." Tiểu Ốc gở từ trên tay xuống một cái lắc tay bằng bạch kim đưa cho bà.
Do ngày hôm qua vội vàng trốn khỏi nhà Lữ Trị nên quên lấy xuống.
Cái lắc tay bạch kim cùng dây chuyền phỉ thúy đều là tặng phẩm mà Lữ Trị đưa, đúng là nhìn rất tốt.
Bà chủ hớn hở nhận lấy, nghĩ thầm làm người tốt quả nhiên sẽ được đền đáp.
Sau khi Tiểu Ốc tắm rửa, thay quần áo xong, bà chủ cho cô một cái túi đeo lưng cũ, dùng để đựng bộ đồ đã thay ra, rồi lại cho cô một chén mì: "Ăn no đi!"
"Cám ơn bà chủ" Tiểu Ốc mệt mỏi cả buổi tối qua, vốn đã sớm đói bụng, nay được ăn một chén mì nên cảm thấy tốt hơn nhiều.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc quyết định chạy cầu thang vì thang máy trên dưới không có ở cùng bên nên chạy như vậy sẽ nhanh hơn.Chỉ với vài động tác nhỏ, Tiểu Ốc dễ dàng từ cửa hàng trốn ra ngoài, bước nhanh theo hướng dòng người mà chạy đi.Từ xa, trong biển người xa xôi, cô vẫn có thể nghe được thanh âm của hai hộ vệ kia truyền đến.Đi được một lúc, Tiểu Ốc mới phát hiện ra mình đang phải đối mặt với nhiều vấn đề.Hiện tại trên người cô không có đồng nào, mà tên Lữ Trị kia lại cho rằng cô không dám trốn bởi nơi này là địa bàn của anh, rất dễ dàng bị phát hiện.Nhưng Kim Tiểu Ốc cô lúc nào thì sợ anh chứ?Tiểu Ốc tìm người hỏi một chút về vị trí của chỗ đổ rác, rồi tốn hơn một giờ đi bộ tới đó.Sau khi thay bộ đồ đang mặc trên người, cô bắt đầu lục lọi đống rác.Cuối cùng cô tìm được vài cái túi vải, cô quyết định dùng mấy cái túi đó đi nhặt ve chai.Cô nhặt vỏ chai cola, giấy báo hư cũ, chai rượu, kim loại…một thứ cô cũng không có bỏ qua.Khi trời sắp sáng, Tiểu Ốc đã thu được ba túi phế phẩm.Cô tay không kéo mấy cái túi vải tới nơi thu mua phế phẩm gần đó.Cửa tiệm kia hơn tám giờ sáng mới mở cửa nên cô ngồi xuống chợp mắt một chút.Khi bà chủ vừa mở cửa thì nhìn thấy Tiểu Ốc đang ôm ba cái túi phế phẩm đã được phân loại, nằm trước cửa.Bà ấy đánh thức cô: "Cô gái, mau tỉnh, đừng nằm trên đất, lạnh lắm”"Không có sao, bà chủ, tôi muốn bán những thứ này, bà xem một chút chúng đáng giá bao nhiêu tiền." Bà chủ nhìn mấy cái túi rồi lại nhìn cô, trông cô thật đáng thương nên bà cũng không có ăn bớt, theo thực tế cho cô 136 tệ.Tiểu Ốc nhận được tiền thì thở ra một hơi: "Cám ơn bà chủ, có số tiền này, tôi có thể ngồi xe về nhà.""Chắc là cô bị người lừa gạt đến nơi này phải không? Đến nhà tôi tắm rửa, tôi cho cô vài bộ quần áo cũ để thay, nếu không tài xế sẽ không cho cô lên xe.""Cám ơn bà chủ, đúng rồi, cái này cho bà." Tiểu Ốc gở từ trên tay xuống một cái lắc tay bằng bạch kim đưa cho bà.Do ngày hôm qua vội vàng trốn khỏi nhà Lữ Trị nên quên lấy xuống.Cái lắc tay bạch kim cùng dây chuyền phỉ thúy đều là tặng phẩm mà Lữ Trị đưa, đúng là nhìn rất tốt.Bà chủ hớn hở nhận lấy, nghĩ thầm làm người tốt quả nhiên sẽ được đền đáp.Sau khi Tiểu Ốc tắm rửa, thay quần áo xong, bà chủ cho cô một cái túi đeo lưng cũ, dùng để đựng bộ đồ đã thay ra, rồi lại cho cô một chén mì: "Ăn no đi!""Cám ơn bà chủ" Tiểu Ốc mệt mỏi cả buổi tối qua, vốn đã sớm đói bụng, nay được ăn một chén mì nên cảm thấy tốt hơn nhiều.