“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 170: Đủ

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Ai có thể cho cô một ngôi nhà, cô có thể đi cùng người nào, một chút nguyên tắc để xác định cũng không có.Khát vọng trong nội tâm cùng với thực tế đầy rét lạnh này khiến cho cô bụng đói ăn quàng.Đối với một cô gái bị ném bỏ ở cô nhi viện mà nói thì nhà so với cái gì cũng quan trọng hơn.Sau khi hai người trở lại khách sạn thì đi tắm rửa, sau đó cùng nhau nằm ngủ.Một đêm này Lữ Trị vẫn như cũ, rất an phận.Điều này làm cho Tiểu Ốc an tâm không ít.Sáng sớm ngày thứ hai, ở trên đường đến sân bay, Vương Triệu Quân gọi điện thoại tới: “Tiểu Ốc, có nhiệm vụ rồi."“Là cái gì?"“Trên tay tôi có hai nhiệm vụ, cho cô chọn một.Một là vụ án buôn bán chế tạo tiền giả đặc biệt lớn, cần tìm ra ô dù đứng phía sau màn là ai.Nhưng vấn đề lớn nhất là, ông chủ kia đã bị người của chúng ta bắt, có lẽ cô phải đi cướp tù, phải diễn khổ nhục kế, chịu bị thương.Nhiệm vụ này hơi mệt mỏi một chút, nên sẽ cho cô 15 điểm.Hai là tra ra danh sách đánh bạc của các quan viên ở Macao, việc này cũng sẽ tốn nhiều sức.Mấy quan viên kia vốn là những người đi theo bên cạnh Điền Đại Quân đã lâu, tôi nghĩ cô đều biết.Thời gian là một tháng, loại bỏ những người không nằm trong danh sách là biện pháp tốt nhất, nhớ là phải tận lực lấy được tài liệu của các quan viên đã đến đó.Ở sòng bạc, vì bảo vệ tánh mạng, mọi loại chuyện đều có." Hai vụ án này cấp trên đều rất coi trọng, nhưng không có ai nhận, cho nên tùy Tiểu Ốc chọn.“Lần này lại là ai? Không phải lại muốn tôi đi sắc dụ mấy ông già nữa chứ?" Như vậy cô sẽ không chịu nổi, quá nhàm chán.“Lần này là người trẻ tuổi, nhưng nghe nói hắn không gần nữ sắc, cô có thể thử đến gần những người bên cạnh hắn.Nghề nghiệp đoán chừng là cô sẽ ghét ."“Cái gì?”“Quan hệ xã hội trong sòng bạc." Thường gọi là sòng bạc tiểu thư, có thể bồi ngủ, cũng có thể tự mình lựa chọn không cùng khách lên giường, có chút khác với cái chủng loại kia..., nhưng vẫn là một loại.“Quả nhiên rất ghét." Cô rất ghét phải đóng vai những nhân vật không có đầu óc kia, không phải Tiểu Tam thì chính là □□, thật ghê tởm.“Cô có thể lựa chọn nhiệm vụ thứ nhất."“Tôi chọn cái thứ hai." Xem ra là số mạng muốn cô ở lại Macao rồi, cho dù là cho cô tự lựa chọn, nhưng cô thật rất ghét cái nghề nghiệp như vậy.“Cô bây giờ ở đâu? Tôi sẽ đem thân phận mới, tài liệu cùng bối cảnh đưa cho cô.Trước hết cô phải làm quen một chút, tôi cho cô hai ngày để quen thuộc thân phận mới."“Tôi đang ở Macao, vừa định trở về, nhưng xem ra không cần nữa.Những thứ đó cứ gởi cho tôi, đừng quên làm cho tôi một chút châm phòng thân." Tiểu Ốc rất oán niệm, xem ra cô muốn sớm một chút hoàn thành.

Ai có thể cho cô một ngôi nhà, cô có thể đi cùng người nào, một chút nguyên tắc để xác định cũng không có.

Khát vọng trong nội tâm cùng với thực tế đầy rét lạnh này khiến cho cô bụng đói ăn quàng.

Đối với một cô gái bị ném bỏ ở cô nhi viện mà nói thì nhà so với cái gì cũng quan trọng hơn.

Sau khi hai người trở lại khách sạn thì đi tắm rửa, sau đó cùng nhau nằm ngủ.

Một đêm này Lữ Trị vẫn như cũ, rất an phận.

Điều này làm cho Tiểu Ốc an tâm không ít.

Sáng sớm ngày thứ hai, ở trên đường đến sân bay, Vương Triệu Quân gọi điện thoại tới: “Tiểu Ốc, có nhiệm vụ rồi."

“Là cái gì?"

“Trên tay tôi có hai nhiệm vụ, cho cô chọn một.

Một là vụ án buôn bán chế tạo tiền giả đặc biệt lớn, cần tìm ra ô dù đứng phía sau màn là ai.

Nhưng vấn đề lớn nhất là, ông chủ kia đã bị người của chúng ta bắt, có lẽ cô phải đi cướp tù, phải diễn khổ nhục kế, chịu bị thương.

Nhiệm vụ này hơi mệt mỏi một chút, nên sẽ cho cô 15 điểm.

Hai là tra ra danh sách đánh bạc của các quan viên ở Macao, việc này cũng sẽ tốn nhiều sức.

Mấy quan viên kia vốn là những người đi theo bên cạnh Điền Đại Quân đã lâu, tôi nghĩ cô đều biết.

Thời gian là một tháng, loại bỏ những người không nằm trong danh sách là biện pháp tốt nhất, nhớ là phải tận lực lấy được tài liệu của các quan viên đã đến đó.

Ở sòng bạc, vì bảo vệ tánh mạng, mọi loại chuyện đều có." Hai vụ án này cấp trên đều rất coi trọng, nhưng không có ai nhận, cho nên tùy Tiểu Ốc chọn.

“Lần này lại là ai? Không phải lại muốn tôi đi sắc dụ mấy ông già nữa chứ?" Như vậy cô sẽ không chịu nổi, quá nhàm chán.

“Lần này là người trẻ tuổi, nhưng nghe nói hắn không gần nữ sắc, cô có thể thử đến gần những người bên cạnh hắn.

Nghề nghiệp đoán chừng là cô sẽ ghét ."

“Cái gì?”

“Quan hệ xã hội trong sòng bạc." Thường gọi là sòng bạc tiểu thư, có thể bồi ngủ, cũng có thể tự mình lựa chọn không cùng khách lên giường, có chút khác với cái chủng loại kia..., nhưng vẫn là một loại.

“Quả nhiên rất ghét." Cô rất ghét phải đóng vai những nhân vật không có đầu óc kia, không phải Tiểu Tam thì chính là □□, thật ghê tởm.

“Cô có thể lựa chọn nhiệm vụ thứ nhất."

“Tôi chọn cái thứ hai." Xem ra là số mạng muốn cô ở lại Macao rồi, cho dù là cho cô tự lựa chọn, nhưng cô thật rất ghét cái nghề nghiệp như vậy.

“Cô bây giờ ở đâu? Tôi sẽ đem thân phận mới, tài liệu cùng bối cảnh đưa cho cô.

Trước hết cô phải làm quen một chút, tôi cho cô hai ngày để quen thuộc thân phận mới."

“Tôi đang ở Macao, vừa định trở về, nhưng xem ra không cần nữa.

Những thứ đó cứ gởi cho tôi, đừng quên làm cho tôi một chút châm phòng thân." Tiểu Ốc rất oán niệm, xem ra cô muốn sớm một chút hoàn thành.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Ai có thể cho cô một ngôi nhà, cô có thể đi cùng người nào, một chút nguyên tắc để xác định cũng không có.Khát vọng trong nội tâm cùng với thực tế đầy rét lạnh này khiến cho cô bụng đói ăn quàng.Đối với một cô gái bị ném bỏ ở cô nhi viện mà nói thì nhà so với cái gì cũng quan trọng hơn.Sau khi hai người trở lại khách sạn thì đi tắm rửa, sau đó cùng nhau nằm ngủ.Một đêm này Lữ Trị vẫn như cũ, rất an phận.Điều này làm cho Tiểu Ốc an tâm không ít.Sáng sớm ngày thứ hai, ở trên đường đến sân bay, Vương Triệu Quân gọi điện thoại tới: “Tiểu Ốc, có nhiệm vụ rồi."“Là cái gì?"“Trên tay tôi có hai nhiệm vụ, cho cô chọn một.Một là vụ án buôn bán chế tạo tiền giả đặc biệt lớn, cần tìm ra ô dù đứng phía sau màn là ai.Nhưng vấn đề lớn nhất là, ông chủ kia đã bị người của chúng ta bắt, có lẽ cô phải đi cướp tù, phải diễn khổ nhục kế, chịu bị thương.Nhiệm vụ này hơi mệt mỏi một chút, nên sẽ cho cô 15 điểm.Hai là tra ra danh sách đánh bạc của các quan viên ở Macao, việc này cũng sẽ tốn nhiều sức.Mấy quan viên kia vốn là những người đi theo bên cạnh Điền Đại Quân đã lâu, tôi nghĩ cô đều biết.Thời gian là một tháng, loại bỏ những người không nằm trong danh sách là biện pháp tốt nhất, nhớ là phải tận lực lấy được tài liệu của các quan viên đã đến đó.Ở sòng bạc, vì bảo vệ tánh mạng, mọi loại chuyện đều có." Hai vụ án này cấp trên đều rất coi trọng, nhưng không có ai nhận, cho nên tùy Tiểu Ốc chọn.“Lần này lại là ai? Không phải lại muốn tôi đi sắc dụ mấy ông già nữa chứ?" Như vậy cô sẽ không chịu nổi, quá nhàm chán.“Lần này là người trẻ tuổi, nhưng nghe nói hắn không gần nữ sắc, cô có thể thử đến gần những người bên cạnh hắn.Nghề nghiệp đoán chừng là cô sẽ ghét ."“Cái gì?”“Quan hệ xã hội trong sòng bạc." Thường gọi là sòng bạc tiểu thư, có thể bồi ngủ, cũng có thể tự mình lựa chọn không cùng khách lên giường, có chút khác với cái chủng loại kia..., nhưng vẫn là một loại.“Quả nhiên rất ghét." Cô rất ghét phải đóng vai những nhân vật không có đầu óc kia, không phải Tiểu Tam thì chính là □□, thật ghê tởm.“Cô có thể lựa chọn nhiệm vụ thứ nhất."“Tôi chọn cái thứ hai." Xem ra là số mạng muốn cô ở lại Macao rồi, cho dù là cho cô tự lựa chọn, nhưng cô thật rất ghét cái nghề nghiệp như vậy.“Cô bây giờ ở đâu? Tôi sẽ đem thân phận mới, tài liệu cùng bối cảnh đưa cho cô.Trước hết cô phải làm quen một chút, tôi cho cô hai ngày để quen thuộc thân phận mới."“Tôi đang ở Macao, vừa định trở về, nhưng xem ra không cần nữa.Những thứ đó cứ gởi cho tôi, đừng quên làm cho tôi một chút châm phòng thân." Tiểu Ốc rất oán niệm, xem ra cô muốn sớm một chút hoàn thành.

Chương 170: Đủ