“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 171: Bên Này
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Cô vẫn nên trở lại một chuyến đi! Tôi phải cho người dạy cô thế nào nạy khóa, mở khóa, mở tủ an toàn, lại học thêm một chút cách leo tay không lên những tòa nhà cao ốc, tôi nghĩ cô sẽ thích những khóa học này.Có như vậy cô mới có thể lấy được tài liệu của khách hàng sớm một chút.Phòng làm việc của ông chủ sòng bạc cũng không phải là dễ mở như vậy."“OK, nhưng tôi trở về sẽ không sao chứ?"“Điều này đúng là có chút khó khăn, nhưng Macao lại quá phiền toái, rất dễ bị người khác chú ý, mà ở chỗ đó cũng không có dạy những khóa này." Vương Triệu Quân cũng rất khổ não.“Đến Nam Thành đi! Tôi có thể dừng chân ở đó, cũng bảo đảm bí mật hơn, anh kêu thầy đến Nam Thành dạy tôi." Tiểu Ốc nghĩ Lữ Trị sẽ cho cô một chỗ tốt, vừa bí mật vừa rộng rãi.“Được, đợi tôi đem địa chỉ gửi đi rồi sẽ mời thầy đến dạy cô."Sau khi Tiểu Ốc cúp điện thoại thì nhìn thấy Lữ Trị đang liếc mắt nhìn mình: “Thế nào?"“Em lại có nhiệm vụ? Ở Macao?" Anh cau mày.Thật không phải chuyện tốt.“Đúng vậy, trước mắt, em muốn ở lại đây năm ngày, anh có thể giúp em tìm một chỗ bí mật không? Bởi vì có người muốn tới dạy em một chút kỹ năng." Tiểu Ốc thích những thứ kỹ năng muôn hình vạn trạng kia, như thuật hóa trang lần trước cũng rất thú vị.“Anh có một biệt thự ở giữa sườn núi, tuyệt đối bí mật.Anh vốn định đưa cho em làm quà sinh nhật, anh nhớ 12 tháng sau là sinh nhật em, định đến lúc đó sẽ tặng cho em."“Anh tặng em món quà lớn như vậy ah!" Tiểu Ốc cảm thấy không cần thiết.“Anh cảm thấy tặng quà cho người mình tin tưởng là đáng giá, em cứ nhận đi.Anh là thương nhân, làm sao để cho mình thua thiệt chứ.Hôm nay anh tặng quà cho em, nếu sau này lại cùng em kết hôn, thì của em còn không phải là của anh sao, còn nếu không may mắn thì coi như là đưa cho em tiền chia tay rồi."Nghe anh nói như vậy Tiểu Ốc thoải mái hơn rất nhiều, nhưng vẫn là không chịu tiếp nhận: “Khế ước mua bán nhà coi như xong, em cũng có thói quen phiêu bạt khắp nơi, có chỗ cho em ở cũng là không tệ rồi."Lữ Trị cũng không miễn cưỡng cô.Sau khi trở lại Nam Thành, Tiểu Ốc trực tiếp đi vào ở.Tiểu Ốc phải học tập rất nhiều thứ nên anh muốn gặp cô cũng rất khó.Không phải Tiểu Ốc làm bộ làm tịch, mà cô thường như thần long thấy đầu không thấy đuôi, không biết theo thầy giáo chạy đi nơi nào.Mấy ngày sau, Tiểu Ốc căn bản đã học xong cách mở các loại khóa, tay không leo lầu, nhưng còn phải học tăng cường, bởi những thứ đó không phải trong ngắn có thể học giỏi được.Lúc gần đi, Tiểu Ốc đi gặp Lữ Trị, nhưng lại cố ý dịch dung, đi tới cũng vừa đúng giờ.Cô ngồi xuống đối diện anh, Lữ Trị cũng chưa nhận ra được: “Tiểu thư, nơi này đã có người ngồi."
“Cô vẫn nên trở lại một chuyến đi! Tôi phải cho người dạy cô thế nào nạy khóa, mở khóa, mở tủ an toàn, lại học thêm một chút cách leo tay không lên những tòa nhà cao ốc, tôi nghĩ cô sẽ thích những khóa học này.
Có như vậy cô mới có thể lấy được tài liệu của khách hàng sớm một chút.
Phòng làm việc của ông chủ sòng bạc cũng không phải là dễ mở như vậy."
“OK, nhưng tôi trở về sẽ không sao chứ?"
“Điều này đúng là có chút khó khăn, nhưng Macao lại quá phiền toái, rất dễ bị người khác chú ý, mà ở chỗ đó cũng không có dạy những khóa này." Vương Triệu Quân cũng rất khổ não.
“Đến Nam Thành đi! Tôi có thể dừng chân ở đó, cũng bảo đảm bí mật hơn, anh kêu thầy đến Nam Thành dạy tôi." Tiểu Ốc nghĩ Lữ Trị sẽ cho cô một chỗ tốt, vừa bí mật vừa rộng rãi.
“Được, đợi tôi đem địa chỉ gửi đi rồi sẽ mời thầy đến dạy cô."
Sau khi Tiểu Ốc cúp điện thoại thì nhìn thấy Lữ Trị đang liếc mắt nhìn mình: “Thế nào?"
“Em lại có nhiệm vụ? Ở Macao?" Anh cau mày.
Thật không phải chuyện tốt.
“Đúng vậy, trước mắt, em muốn ở lại đây năm ngày, anh có thể giúp em tìm một chỗ bí mật không? Bởi vì có người muốn tới dạy em một chút kỹ năng." Tiểu Ốc thích những thứ kỹ năng muôn hình vạn trạng kia, như thuật hóa trang lần trước cũng rất thú vị.
“Anh có một biệt thự ở giữa sườn núi, tuyệt đối bí mật.
Anh vốn định đưa cho em làm quà sinh nhật, anh nhớ 12 tháng sau là sinh nhật em, định đến lúc đó sẽ tặng cho em."
“Anh tặng em món quà lớn như vậy ah!" Tiểu Ốc cảm thấy không cần thiết.
“Anh cảm thấy tặng quà cho người mình tin tưởng là đáng giá, em cứ nhận đi.
Anh là thương nhân, làm sao để cho mình thua thiệt chứ.
Hôm nay anh tặng quà cho em, nếu sau này lại cùng em kết hôn, thì của em còn không phải là của anh sao, còn nếu không may mắn thì coi như là đưa cho em tiền chia tay rồi."
Nghe anh nói như vậy Tiểu Ốc thoải mái hơn rất nhiều, nhưng vẫn là không chịu tiếp nhận: “Khế ước mua bán nhà coi như xong, em cũng có thói quen phiêu bạt khắp nơi, có chỗ cho em ở cũng là không tệ rồi."
Lữ Trị cũng không miễn cưỡng cô.
Sau khi trở lại Nam Thành, Tiểu Ốc trực tiếp đi vào ở.
Tiểu Ốc phải học tập rất nhiều thứ nên anh muốn gặp cô cũng rất khó.
Không phải Tiểu Ốc làm bộ làm tịch, mà cô thường như thần long thấy đầu không thấy đuôi, không biết theo thầy giáo chạy đi nơi nào.
Mấy ngày sau, Tiểu Ốc căn bản đã học xong cách mở các loại khóa, tay không leo lầu, nhưng còn phải học tăng cường, bởi những thứ đó không phải trong ngắn có thể học giỏi được.
Lúc gần đi, Tiểu Ốc đi gặp Lữ Trị, nhưng lại cố ý dịch dung, đi tới cũng vừa đúng giờ.
Cô ngồi xuống đối diện anh, Lữ Trị cũng chưa nhận ra được: “Tiểu thư, nơi này đã có người ngồi."
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Cô vẫn nên trở lại một chuyến đi! Tôi phải cho người dạy cô thế nào nạy khóa, mở khóa, mở tủ an toàn, lại học thêm một chút cách leo tay không lên những tòa nhà cao ốc, tôi nghĩ cô sẽ thích những khóa học này.Có như vậy cô mới có thể lấy được tài liệu của khách hàng sớm một chút.Phòng làm việc của ông chủ sòng bạc cũng không phải là dễ mở như vậy."“OK, nhưng tôi trở về sẽ không sao chứ?"“Điều này đúng là có chút khó khăn, nhưng Macao lại quá phiền toái, rất dễ bị người khác chú ý, mà ở chỗ đó cũng không có dạy những khóa này." Vương Triệu Quân cũng rất khổ não.“Đến Nam Thành đi! Tôi có thể dừng chân ở đó, cũng bảo đảm bí mật hơn, anh kêu thầy đến Nam Thành dạy tôi." Tiểu Ốc nghĩ Lữ Trị sẽ cho cô một chỗ tốt, vừa bí mật vừa rộng rãi.“Được, đợi tôi đem địa chỉ gửi đi rồi sẽ mời thầy đến dạy cô."Sau khi Tiểu Ốc cúp điện thoại thì nhìn thấy Lữ Trị đang liếc mắt nhìn mình: “Thế nào?"“Em lại có nhiệm vụ? Ở Macao?" Anh cau mày.Thật không phải chuyện tốt.“Đúng vậy, trước mắt, em muốn ở lại đây năm ngày, anh có thể giúp em tìm một chỗ bí mật không? Bởi vì có người muốn tới dạy em một chút kỹ năng." Tiểu Ốc thích những thứ kỹ năng muôn hình vạn trạng kia, như thuật hóa trang lần trước cũng rất thú vị.“Anh có một biệt thự ở giữa sườn núi, tuyệt đối bí mật.Anh vốn định đưa cho em làm quà sinh nhật, anh nhớ 12 tháng sau là sinh nhật em, định đến lúc đó sẽ tặng cho em."“Anh tặng em món quà lớn như vậy ah!" Tiểu Ốc cảm thấy không cần thiết.“Anh cảm thấy tặng quà cho người mình tin tưởng là đáng giá, em cứ nhận đi.Anh là thương nhân, làm sao để cho mình thua thiệt chứ.Hôm nay anh tặng quà cho em, nếu sau này lại cùng em kết hôn, thì của em còn không phải là của anh sao, còn nếu không may mắn thì coi như là đưa cho em tiền chia tay rồi."Nghe anh nói như vậy Tiểu Ốc thoải mái hơn rất nhiều, nhưng vẫn là không chịu tiếp nhận: “Khế ước mua bán nhà coi như xong, em cũng có thói quen phiêu bạt khắp nơi, có chỗ cho em ở cũng là không tệ rồi."Lữ Trị cũng không miễn cưỡng cô.Sau khi trở lại Nam Thành, Tiểu Ốc trực tiếp đi vào ở.Tiểu Ốc phải học tập rất nhiều thứ nên anh muốn gặp cô cũng rất khó.Không phải Tiểu Ốc làm bộ làm tịch, mà cô thường như thần long thấy đầu không thấy đuôi, không biết theo thầy giáo chạy đi nơi nào.Mấy ngày sau, Tiểu Ốc căn bản đã học xong cách mở các loại khóa, tay không leo lầu, nhưng còn phải học tăng cường, bởi những thứ đó không phải trong ngắn có thể học giỏi được.Lúc gần đi, Tiểu Ốc đi gặp Lữ Trị, nhưng lại cố ý dịch dung, đi tới cũng vừa đúng giờ.Cô ngồi xuống đối diện anh, Lữ Trị cũng chưa nhận ra được: “Tiểu thư, nơi này đã có người ngồi."