“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 172: Phá Vòng Vây

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Vậy sao?" Cô ngồi đối diện anh, cười ha ha.Vừa nghe thanh âm Lữ Trị đã hiểu, nhưng bộ dáng này thật khiến anh nhận không ra: “Tiểu Ốc, em đang làm gì vậy?"“Đây là hình tượng mới của em, anh xem được không?" Tiểu Ốc bày ra tạo hình mới của mình,một chút thành thục lại phong tao, mái tóc quăn dài màu hạt dẻ, cô làm cho màu da thật trắng, lỗ mũi cao, b* ng*c thì rất lớn, lộ ra gần nửa rãnh giữa hai vú, thoạt nhìn giống như là một báu vật.“Đẹp mắt." Rất có cảm giác thần bí.“Tự em làm đó." Tiểu Ốc đắc ý.Cô gọi là Gemma, ý nghĩa là bảo thạch, đối với tên mới này cô cũng rất ưa thích.Bối cảnh là con lai Trung - Ý, cha mẹ không rõ, lớn lên tại Cô Nhi Viện Trung Quốc, bởi vì dính vào m* t** mà bị mất công việc.Sau khi ra ngoài, hiện tại là cái bộ dáng này, trên người không có đồng nào nên muốn đi Macao mò tiền.“Em giỏi lắm! Hôm nay em sẽ phải đi sao?"Tiểu Ốc gật đầu: “Ngày sinh nhật em, anh có thể tới Macao không, em muốn cùng anh mừng sinh nhật."Nếu cô đã đáp ứng lui tới thì sẽ nghiêm túc, sẽ không có qua loa như kiểu có cũng được mà không có cũng không sao.Cô hiểu công việc của mình đối với anh mà nói có bao nhiêu không công bằng, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, hơn nữa lại dễ dàng tiếp xúc với người khác phái.Nhưng trước mắt Tiểu Ốc không có biện pháp thay đổi hiện trạng, chỉ có thể tận lực cùng anh gặp mặt, cùng lắm thì hôm đó cô cẩn thận một chút khi chạy là được.Lữ Trị cầu cũng không được: “Anh nhất định đến, có gì thì điện thoại cho anh."“Ừ." Tiểu Ốc gật đầu một cái.Khi hai người ăn cơm trưa xong, Tiểu Ốc không muốn anh tiễn: “Anh đi làm việc đi! Em đi trước!"Nhìn cô rời đi, Lữ Trị thở dài một cái, sau đó bắt đầu mong đợi lần gặp mặt sau......Bộ dáng mới này của Tiểu Ốc khiến cô liền được chọn.Mặc dù cô không thông thạo Anh ngữ, nhưng thắng ở cái xinh đẹp, nên cô được nhận chức ở đệ nhị ở song bạc Macao.Sòng bạc tự có cấp bậc cao hơn, dĩ nhiên là cao hơn những người như cô, nên Tiểu Ốc chỉ được phụ trách ở Đệ Nhị Đại sòng bạc.Cuộc sống mỗi ngày của cô hết sức nhàm chán.Mỗi sáng, cô sẽ cùng mười mấy cô gái khác, ăn mặc thật mốt, thật xinh đẹp, mặc phanh ngực hở chân váy.Vừa có khách đến, các cô liền đứng thành một vòng tròn, khách hàng ở chính giữa nhìn chung quanh một vòng rồi lựa chọn.Nơi này người đẹp rất nhiều, hỗn huyết cũng nhiều, hơn cô cũng không nhiều lắm, nhưng ít hơn cô thì cũng không thiếu.

“Vậy sao?" Cô ngồi đối diện anh, cười ha ha.

Vừa nghe thanh âm Lữ Trị đã hiểu, nhưng bộ dáng này thật khiến anh nhận không ra: “Tiểu Ốc, em đang làm gì vậy?"

“Đây là hình tượng mới của em, anh xem được không?" Tiểu Ốc bày ra tạo hình mới của mình,một chút thành thục lại phong tao, mái tóc quăn dài màu hạt dẻ, cô làm cho màu da thật trắng, lỗ mũi cao, b* ng*c thì rất lớn, lộ ra gần nửa rãnh giữa hai vú, thoạt nhìn giống như là một báu vật.

“Đẹp mắt." Rất có cảm giác thần bí.

“Tự em làm đó." Tiểu Ốc đắc ý.

Cô gọi là Gemma, ý nghĩa là bảo thạch, đối với tên mới này cô cũng rất ưa thích.

Bối cảnh là con lai Trung - Ý, cha mẹ không rõ, lớn lên tại Cô Nhi Viện Trung Quốc, bởi vì dính vào m* t** mà bị mất công việc.

Sau khi ra ngoài, hiện tại là cái bộ dáng này, trên người không có đồng nào nên muốn đi Macao mò tiền.

“Em giỏi lắm! Hôm nay em sẽ phải đi sao?"

Tiểu Ốc gật đầu: “Ngày sinh nhật em, anh có thể tới Macao không, em muốn cùng anh mừng sinh nhật."

Nếu cô đã đáp ứng lui tới thì sẽ nghiêm túc, sẽ không có qua loa như kiểu có cũng được mà không có cũng không sao.

Cô hiểu công việc của mình đối với anh mà nói có bao nhiêu không công bằng, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, hơn nữa lại dễ dàng tiếp xúc với người khác phái.

Nhưng trước mắt Tiểu Ốc không có biện pháp thay đổi hiện trạng, chỉ có thể tận lực cùng anh gặp mặt, cùng lắm thì hôm đó cô cẩn thận một chút khi chạy là được.

Lữ Trị cầu cũng không được: “Anh nhất định đến, có gì thì điện thoại cho anh."

“Ừ." Tiểu Ốc gật đầu một cái.

Khi hai người ăn cơm trưa xong, Tiểu Ốc không muốn anh tiễn: “Anh đi làm việc đi! Em đi trước!"

Nhìn cô rời đi, Lữ Trị thở dài một cái, sau đó bắt đầu mong đợi lần gặp mặt sau.

.

.

.

.

.

Bộ dáng mới này của Tiểu Ốc khiến cô liền được chọn.

Mặc dù cô không thông thạo Anh ngữ, nhưng thắng ở cái xinh đẹp, nên cô được nhận chức ở đệ nhị ở song bạc Macao.

Sòng bạc tự có cấp bậc cao hơn, dĩ nhiên là cao hơn những người như cô, nên Tiểu Ốc chỉ được phụ trách ở Đệ Nhị Đại sòng bạc.

Cuộc sống mỗi ngày của cô hết sức nhàm chán.

Mỗi sáng, cô sẽ cùng mười mấy cô gái khác, ăn mặc thật mốt, thật xinh đẹp, mặc phanh ngực hở chân váy.

Vừa có khách đến, các cô liền đứng thành một vòng tròn, khách hàng ở chính giữa nhìn chung quanh một vòng rồi lựa chọn.

Nơi này người đẹp rất nhiều, hỗn huyết cũng nhiều, hơn cô cũng không nhiều lắm, nhưng ít hơn cô thì cũng không thiếu.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Vậy sao?" Cô ngồi đối diện anh, cười ha ha.Vừa nghe thanh âm Lữ Trị đã hiểu, nhưng bộ dáng này thật khiến anh nhận không ra: “Tiểu Ốc, em đang làm gì vậy?"“Đây là hình tượng mới của em, anh xem được không?" Tiểu Ốc bày ra tạo hình mới của mình,một chút thành thục lại phong tao, mái tóc quăn dài màu hạt dẻ, cô làm cho màu da thật trắng, lỗ mũi cao, b* ng*c thì rất lớn, lộ ra gần nửa rãnh giữa hai vú, thoạt nhìn giống như là một báu vật.“Đẹp mắt." Rất có cảm giác thần bí.“Tự em làm đó." Tiểu Ốc đắc ý.Cô gọi là Gemma, ý nghĩa là bảo thạch, đối với tên mới này cô cũng rất ưa thích.Bối cảnh là con lai Trung - Ý, cha mẹ không rõ, lớn lên tại Cô Nhi Viện Trung Quốc, bởi vì dính vào m* t** mà bị mất công việc.Sau khi ra ngoài, hiện tại là cái bộ dáng này, trên người không có đồng nào nên muốn đi Macao mò tiền.“Em giỏi lắm! Hôm nay em sẽ phải đi sao?"Tiểu Ốc gật đầu: “Ngày sinh nhật em, anh có thể tới Macao không, em muốn cùng anh mừng sinh nhật."Nếu cô đã đáp ứng lui tới thì sẽ nghiêm túc, sẽ không có qua loa như kiểu có cũng được mà không có cũng không sao.Cô hiểu công việc của mình đối với anh mà nói có bao nhiêu không công bằng, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, hơn nữa lại dễ dàng tiếp xúc với người khác phái.Nhưng trước mắt Tiểu Ốc không có biện pháp thay đổi hiện trạng, chỉ có thể tận lực cùng anh gặp mặt, cùng lắm thì hôm đó cô cẩn thận một chút khi chạy là được.Lữ Trị cầu cũng không được: “Anh nhất định đến, có gì thì điện thoại cho anh."“Ừ." Tiểu Ốc gật đầu một cái.Khi hai người ăn cơm trưa xong, Tiểu Ốc không muốn anh tiễn: “Anh đi làm việc đi! Em đi trước!"Nhìn cô rời đi, Lữ Trị thở dài một cái, sau đó bắt đầu mong đợi lần gặp mặt sau......Bộ dáng mới này của Tiểu Ốc khiến cô liền được chọn.Mặc dù cô không thông thạo Anh ngữ, nhưng thắng ở cái xinh đẹp, nên cô được nhận chức ở đệ nhị ở song bạc Macao.Sòng bạc tự có cấp bậc cao hơn, dĩ nhiên là cao hơn những người như cô, nên Tiểu Ốc chỉ được phụ trách ở Đệ Nhị Đại sòng bạc.Cuộc sống mỗi ngày của cô hết sức nhàm chán.Mỗi sáng, cô sẽ cùng mười mấy cô gái khác, ăn mặc thật mốt, thật xinh đẹp, mặc phanh ngực hở chân váy.Vừa có khách đến, các cô liền đứng thành một vòng tròn, khách hàng ở chính giữa nhìn chung quanh một vòng rồi lựa chọn.Nơi này người đẹp rất nhiều, hỗn huyết cũng nhiều, hơn cô cũng không nhiều lắm, nhưng ít hơn cô thì cũng không thiếu.

Chương 172: Phá Vòng Vây