“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 181: Giống Cô Ấy

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Việc này chỉ làm ô uế tay anh thôi, giao cho tôi xử lý đi!”Tiểu Ốc nói, cô là sợ Đậu Diệc Phồn vì cô lại bị ngồi tù, cô bây giờ là nội gián, không thể nhìn anh ta ở trước mặt mình giết người mà không báo cho cảnh sát, nhưng muốn cô tự tay đưa Đậu Diệc Phồn vào ngục giam, thì vẫn không thể nhẫn tâm được?“Được rồi!”Đậu Diệc Phồn nói xong ẩm Tiểu Ốc lên xe, sau đó bảo lái xe đến bệnh viện.Tiểu Ốc bị Đậu Diệc Phồn ôm, rất muốn hỏi, hỏi anh tại sao lúc cô bị bắt vào tù không đến thăm cô dù chỉ một lần, muốn hỏi anh tại sao lại tìm được cô, vấn đề thì nhiều lắm, nhưng lại không thể hỏi, Tiểu Ốc vài lần mở miệng định hỏi nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng ra được.Đậu Diệc Phồn ôm tay cô, cảm giác trên lưng có một thứ gì đó dính dính, chắc là chảy không ít máu, nhìn qua cô thật sự suy yếu: “Cô có thể chịu đựng được không?”Tiểu Ốc gật đầu, cô nhất định phải giữ cho mình tỉnh táo, nếu lỡ mà ngủ đi, sáng sớm tỉnh dậy không thấy anh thì không biết làm sao: “Có thể!”“Giống.” Đậu Diệc Phồn mở miệng nói ra một chữ.“Cái gì?”“Tôi nói cô giống một người.”Cô gái này bộ dáng quật cường, còn có thời điểm cô biểu diễn múa kiếm, vẻ mặt lúc đó có chút giống Tiểu Ốc, nhưng bình thường cô gái này lại ôn hòa, ẩn nhẫn, lại không quá giống Tiểu Ốc, Tiểu Ốc là cô gái kiêu ngạo, mà cô ấy cũng thật nhiều mặt, khi thì dịu dàng, khi thì ngấm ngầm chịu đựng, khi thì cao ngạo, hơn nữa hình dáng này cũng không giống Tiểu Ốc cho lắm, Tiểu Ốc rõ ràng là con lai.Kỳ thật anh quan sát cô gái này đã rất lâu rồi, đến nỗi tư liệu của cô anh cũng có thể ngâm nga, đơn giản là bộ dạng của cô gái này có chút giống Tiểu Ốc.“Ai?”Tiểu Ốc trong lòng nhất thời đã hiểu được, anh ta chỉ sợ là không thể nhận ra cô.“Cô nếu đồng ý đi theo tôi, tôi sẽ nói cho cô biết.”“Đi theo anh? Có ý tứ gì? Bao nuôi sao?”“Xem như vậy đi, về sau tôi sẽ bảo kê cho cô, cũng sẽ cho cô tiền, cho cô khu nhà cao cấp, nhưng lúc tôi kêu cô phải lập tức đến, hơn nữa phải giữ bí mật quan hệ giữa chúng ta, hơn nữa tôi sẽ không theo cô lên giường, cô cũng không được phép dụ dỗ tôi.”Nói trắng ra là quả thật là anh giữ lối sống vô vị, anh cần một cô gái có bộ dáng giống Tiểu Ốc để cho anh có thể giữ lại tưởng niệm đối với cô.Nhưng mà anh biết rõ trừ bỏ Tiểu Ốc ra, thì anh sẽ không đụng vào bất cứ một người phụ nữ nào.“Vậy anh nói cho tôi biết trước, anh vì sao cứu tôi? Là vì tôi lớn lên giống người kia sao? Anh làm sao biết hành tung của tôi?”“Một nữa là vì hành động cùng bộ dáng của cô rất giống cô ấy, một nữa là vì cô là nhân viên sòng bạc.”

“Việc này chỉ làm ô uế tay anh thôi, giao cho tôi xử lý đi!”

Tiểu Ốc nói, cô là sợ Đậu Diệc Phồn vì cô lại bị ngồi tù, cô bây giờ là nội gián, không thể nhìn anh ta ở trước mặt mình giết người mà không báo cho cảnh sát, nhưng muốn cô tự tay đưa Đậu Diệc Phồn vào ngục giam, thì vẫn không thể nhẫn tâm được?

“Được rồi!”

Đậu Diệc Phồn nói xong ẩm Tiểu Ốc lên xe, sau đó bảo lái xe đến bệnh viện.

Tiểu Ốc bị Đậu Diệc Phồn ôm, rất muốn hỏi, hỏi anh tại sao lúc cô bị bắt vào tù không đến thăm cô dù chỉ một lần, muốn hỏi anh tại sao lại tìm được cô, vấn đề thì nhiều lắm, nhưng lại không thể hỏi, Tiểu Ốc vài lần mở miệng định hỏi nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng ra được.

Đậu Diệc Phồn ôm tay cô, cảm giác trên lưng có một thứ gì đó dính dính, chắc là chảy không ít máu, nhìn qua cô thật sự suy yếu: “Cô có thể chịu đựng được không?”

Tiểu Ốc gật đầu, cô nhất định phải giữ cho mình tỉnh táo, nếu lỡ mà ngủ đi, sáng sớm tỉnh dậy không thấy anh thì không biết làm sao: “Có thể!”

“Giống.

” Đậu Diệc Phồn mở miệng nói ra một chữ.

“Cái gì?”

“Tôi nói cô giống một người.

Cô gái này bộ dáng quật cường, còn có thời điểm cô biểu diễn múa kiếm, vẻ mặt lúc đó có chút giống Tiểu Ốc, nhưng bình thường cô gái này lại ôn hòa, ẩn nhẫn, lại không quá giống Tiểu Ốc, Tiểu Ốc là cô gái kiêu ngạo, mà cô ấy cũng thật nhiều mặt, khi thì dịu dàng, khi thì ngấm ngầm chịu đựng, khi thì cao ngạo, hơn nữa hình dáng này cũng không giống Tiểu Ốc cho lắm, Tiểu Ốc rõ ràng là con lai.

Kỳ thật anh quan sát cô gái này đã rất lâu rồi, đến nỗi tư liệu của cô anh cũng có thể ngâm nga, đơn giản là bộ dạng của cô gái này có chút giống Tiểu Ốc.

“Ai?”

Tiểu Ốc trong lòng nhất thời đã hiểu được, anh ta chỉ sợ là không thể nhận ra cô.

“Cô nếu đồng ý đi theo tôi, tôi sẽ nói cho cô biết.

“Đi theo anh? Có ý tứ gì? Bao nuôi sao?”

“Xem như vậy đi, về sau tôi sẽ bảo kê cho cô, cũng sẽ cho cô tiền, cho cô khu nhà cao cấp, nhưng lúc tôi kêu cô phải lập tức đến, hơn nữa phải giữ bí mật quan hệ giữa chúng ta, hơn nữa tôi sẽ không theo cô lên giường, cô cũng không được phép dụ dỗ tôi.

Nói trắng ra là quả thật là anh giữ lối sống vô vị, anh cần một cô gái có bộ dáng giống Tiểu Ốc để cho anh có thể giữ lại tưởng niệm đối với cô.

Nhưng mà anh biết rõ trừ bỏ Tiểu Ốc ra, thì anh sẽ không đụng vào bất cứ một người phụ nữ nào.

“Vậy anh nói cho tôi biết trước, anh vì sao cứu tôi? Là vì tôi lớn lên giống người kia sao? Anh làm sao biết hành tung của tôi?”

“Một nữa là vì hành động cùng bộ dáng của cô rất giống cô ấy, một nữa là vì cô là nhân viên sòng bạc.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Việc này chỉ làm ô uế tay anh thôi, giao cho tôi xử lý đi!”Tiểu Ốc nói, cô là sợ Đậu Diệc Phồn vì cô lại bị ngồi tù, cô bây giờ là nội gián, không thể nhìn anh ta ở trước mặt mình giết người mà không báo cho cảnh sát, nhưng muốn cô tự tay đưa Đậu Diệc Phồn vào ngục giam, thì vẫn không thể nhẫn tâm được?“Được rồi!”Đậu Diệc Phồn nói xong ẩm Tiểu Ốc lên xe, sau đó bảo lái xe đến bệnh viện.Tiểu Ốc bị Đậu Diệc Phồn ôm, rất muốn hỏi, hỏi anh tại sao lúc cô bị bắt vào tù không đến thăm cô dù chỉ một lần, muốn hỏi anh tại sao lại tìm được cô, vấn đề thì nhiều lắm, nhưng lại không thể hỏi, Tiểu Ốc vài lần mở miệng định hỏi nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng ra được.Đậu Diệc Phồn ôm tay cô, cảm giác trên lưng có một thứ gì đó dính dính, chắc là chảy không ít máu, nhìn qua cô thật sự suy yếu: “Cô có thể chịu đựng được không?”Tiểu Ốc gật đầu, cô nhất định phải giữ cho mình tỉnh táo, nếu lỡ mà ngủ đi, sáng sớm tỉnh dậy không thấy anh thì không biết làm sao: “Có thể!”“Giống.” Đậu Diệc Phồn mở miệng nói ra một chữ.“Cái gì?”“Tôi nói cô giống một người.”Cô gái này bộ dáng quật cường, còn có thời điểm cô biểu diễn múa kiếm, vẻ mặt lúc đó có chút giống Tiểu Ốc, nhưng bình thường cô gái này lại ôn hòa, ẩn nhẫn, lại không quá giống Tiểu Ốc, Tiểu Ốc là cô gái kiêu ngạo, mà cô ấy cũng thật nhiều mặt, khi thì dịu dàng, khi thì ngấm ngầm chịu đựng, khi thì cao ngạo, hơn nữa hình dáng này cũng không giống Tiểu Ốc cho lắm, Tiểu Ốc rõ ràng là con lai.Kỳ thật anh quan sát cô gái này đã rất lâu rồi, đến nỗi tư liệu của cô anh cũng có thể ngâm nga, đơn giản là bộ dạng của cô gái này có chút giống Tiểu Ốc.“Ai?”Tiểu Ốc trong lòng nhất thời đã hiểu được, anh ta chỉ sợ là không thể nhận ra cô.“Cô nếu đồng ý đi theo tôi, tôi sẽ nói cho cô biết.”“Đi theo anh? Có ý tứ gì? Bao nuôi sao?”“Xem như vậy đi, về sau tôi sẽ bảo kê cho cô, cũng sẽ cho cô tiền, cho cô khu nhà cao cấp, nhưng lúc tôi kêu cô phải lập tức đến, hơn nữa phải giữ bí mật quan hệ giữa chúng ta, hơn nữa tôi sẽ không theo cô lên giường, cô cũng không được phép dụ dỗ tôi.”Nói trắng ra là quả thật là anh giữ lối sống vô vị, anh cần một cô gái có bộ dáng giống Tiểu Ốc để cho anh có thể giữ lại tưởng niệm đối với cô.Nhưng mà anh biết rõ trừ bỏ Tiểu Ốc ra, thì anh sẽ không đụng vào bất cứ một người phụ nữ nào.“Vậy anh nói cho tôi biết trước, anh vì sao cứu tôi? Là vì tôi lớn lên giống người kia sao? Anh làm sao biết hành tung của tôi?”“Một nữa là vì hành động cùng bộ dáng của cô rất giống cô ấy, một nữa là vì cô là nhân viên sòng bạc.”

Chương 181: Giống Cô Ấy