“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 182: Ăn Cái Gì

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Anh cũng là nhân viên sòng bạc? Có thể bao nuôi tôi sao?”Tiểu Ốc nghi ngờ là vì cô đã điều tra rõ anh cùng sòng bạc không có liên quan, có phải hay không có liên quan đến vụ án mà cô điều tra.“Thân phận của tôi là tổng giám đốc sòng bạc, còn chuyện tình của chúng ta, cô cứ yên tâm, tôi tuyệt đối có thể bảo vệ được cô.”Tiểu Ốc hoảng hốt rối loạn, cô bây giờ nên làm cái gì?Đáp ứng lời của anh, có thể đi đường tắt tìm ra tư liệu như cô muốn, nhưng cũng thành ra phản bội đoạn tình cảm của anh lúc trước.Không đáp ứng, nhiệm vụ của cô coi như thất bại, sẽ lập tức bị gọi về, hơn nữa chỉ sợ về sau không có cơ hội tìm ra lý do tại sao, rốt cuộc xảy ra chuyện gì,vì sao lúc cô ngồi tù anh ta không đến dù một lần.Mang theo tâm tình rối loạn, Tiểu Ốc nói: “Cho tôi suy nghĩ hai ngày.”Đậu Diệc Phồn không muốn mang cho cô lo lắng, nhưng cũng không cho cô thời gian nhiều như vậy:“Tôi cho cô một ngày suy nghĩ, kiên nhẫn của tôi là có hạn.”“Được rồi.” Tiểu Ốc gật đầu, có chút mệt mỏi nhắm mắt lại nghỉ ngơi.Đậu Diệc Phồn đưa cô đến bệnh viện, bác sĩ lập tức xử lý vết thương, miệng vết thương rất sâu, cô lại chảy máu nhiều, cả người nhìn có yếu ớt, miệng vết thương có rất nhiều đất cùng cát nên đầu tiên phải khử trùng, lúc đổ oxy già để sát trùng, toàn thân Tiểu Ốc đau đến run rẩy, lúc khâu vết thương lại đau đến nỗi rơi từng giọt mồ hôi, rồi sau đó miệng vết thương cũng được rửa sạch, và băng bó lại, Tiểu Ốc được đưa đến phòng bệnh, bác sĩ nói cần phải tịnh dưỡng vài ngày, trước mắt nằm viện quan sát, nếu không có gì xấu thì có thể xuất viện.Các bác sĩ sau khi rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Tiểu Ốc với Đậu Diệc Phồn, nơi này ngọn đèn sáng ngời, Tiểu Ốc có thể nhìn rõ ràng khuôn mặt quen thuộc kia, anh nhìn qua đã trở nên thành thục không ít, không giống như trước kia nở nụ cười đáng yêu, hay náo loạn, bây giờ mặc đồ vest màu đen, có điểm giống ông chủ lớn, trước kia hơi thở lưu manh tựa hồ đã biến mất, người con trai đã từng quen thuộc, hiện tại lại có vẻ xa lạ như vậy.Đậu Diệc Phồn hỏi cô sự việc đã xảy ra, rồi cho người bắt Tiểu Nguyễn còn có đồng bọn của ả lại khống chế, sau đó thẩm vấn, chờ hỏi ra kết quả, rồi cho Tiểu Ốc tự mình xử lý.Người nọ sau khi rời khỏi đây, Đậu Diệc Phồn bắt đầu cùng Tiểu Ốc trò chuyện câu được câu mất: “Về sau công ty sẽ cử hai vệ sỹ, bảo vệ an toàn 24h, loại chuyện như hôm nay sẽ không xảy ra một lần nữa, bây giờ cô có đói bụng không, có muốn ăn chút gì hay không?”

“Anh cũng là nhân viên sòng bạc? Có thể bao nuôi tôi sao?”

Tiểu Ốc nghi ngờ là vì cô đã điều tra rõ anh cùng sòng bạc không có liên quan, có phải hay không có liên quan đến vụ án mà cô điều tra.

“Thân phận của tôi là tổng giám đốc sòng bạc, còn chuyện tình của chúng ta, cô cứ yên tâm, tôi tuyệt đối có thể bảo vệ được cô.

Tiểu Ốc hoảng hốt rối loạn, cô bây giờ nên làm cái gì?

Đáp ứng lời của anh, có thể đi đường tắt tìm ra tư liệu như cô muốn, nhưng cũng thành ra phản bội đoạn tình cảm của anh lúc trước.

Không đáp ứng, nhiệm vụ của cô coi như thất bại, sẽ lập tức bị gọi về, hơn nữa chỉ sợ về sau không có cơ hội tìm ra lý do tại sao, rốt cuộc xảy ra chuyện gì,vì sao lúc cô ngồi tù anh ta không đến dù một lần.

Mang theo tâm tình rối loạn, Tiểu Ốc nói: “Cho tôi suy nghĩ hai ngày.

Đậu Diệc Phồn không muốn mang cho cô lo lắng, nhưng cũng không cho cô thời gian nhiều như vậy:

“Tôi cho cô một ngày suy nghĩ, kiên nhẫn của tôi là có hạn.

“Được rồi.

” Tiểu Ốc gật đầu, có chút mệt mỏi nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Đậu Diệc Phồn đưa cô đến bệnh viện, bác sĩ lập tức xử lý vết thương, miệng vết thương rất sâu, cô lại chảy máu nhiều, cả người nhìn có yếu ớt, miệng vết thương có rất nhiều đất cùng cát nên đầu tiên phải khử trùng, lúc đổ oxy già để sát trùng, toàn thân Tiểu Ốc đau đến run rẩy, lúc khâu vết thương lại đau đến nỗi rơi từng giọt mồ hôi, rồi sau đó miệng vết thương cũng được rửa sạch, và băng bó lại, Tiểu Ốc được đưa đến phòng bệnh, bác sĩ nói cần phải tịnh dưỡng vài ngày, trước mắt nằm viện quan sát, nếu không có gì xấu thì có thể xuất viện.

Các bác sĩ sau khi rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Tiểu Ốc với Đậu Diệc Phồn, nơi này ngọn đèn sáng ngời, Tiểu Ốc có thể nhìn rõ ràng khuôn mặt quen thuộc kia, anh nhìn qua đã trở nên thành thục không ít, không giống như trước kia nở nụ cười đáng yêu, hay náo loạn, bây giờ mặc đồ vest màu đen, có điểm giống ông chủ lớn, trước kia hơi thở lưu manh tựa hồ đã biến mất, người con trai đã từng quen thuộc, hiện tại lại có vẻ xa lạ như vậy.

Đậu Diệc Phồn hỏi cô sự việc đã xảy ra, rồi cho người bắt Tiểu Nguyễn còn có đồng bọn của ả lại khống chế, sau đó thẩm vấn, chờ hỏi ra kết quả, rồi cho Tiểu Ốc tự mình xử lý.

Người nọ sau khi rời khỏi đây, Đậu Diệc Phồn bắt đầu cùng Tiểu Ốc trò chuyện câu được câu mất: “Về sau công ty sẽ cử hai vệ sỹ, bảo vệ an toàn 24h, loại chuyện như hôm nay sẽ không xảy ra một lần nữa, bây giờ cô có đói bụng không, có muốn ăn chút gì hay không?”

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Anh cũng là nhân viên sòng bạc? Có thể bao nuôi tôi sao?”Tiểu Ốc nghi ngờ là vì cô đã điều tra rõ anh cùng sòng bạc không có liên quan, có phải hay không có liên quan đến vụ án mà cô điều tra.“Thân phận của tôi là tổng giám đốc sòng bạc, còn chuyện tình của chúng ta, cô cứ yên tâm, tôi tuyệt đối có thể bảo vệ được cô.”Tiểu Ốc hoảng hốt rối loạn, cô bây giờ nên làm cái gì?Đáp ứng lời của anh, có thể đi đường tắt tìm ra tư liệu như cô muốn, nhưng cũng thành ra phản bội đoạn tình cảm của anh lúc trước.Không đáp ứng, nhiệm vụ của cô coi như thất bại, sẽ lập tức bị gọi về, hơn nữa chỉ sợ về sau không có cơ hội tìm ra lý do tại sao, rốt cuộc xảy ra chuyện gì,vì sao lúc cô ngồi tù anh ta không đến dù một lần.Mang theo tâm tình rối loạn, Tiểu Ốc nói: “Cho tôi suy nghĩ hai ngày.”Đậu Diệc Phồn không muốn mang cho cô lo lắng, nhưng cũng không cho cô thời gian nhiều như vậy:“Tôi cho cô một ngày suy nghĩ, kiên nhẫn của tôi là có hạn.”“Được rồi.” Tiểu Ốc gật đầu, có chút mệt mỏi nhắm mắt lại nghỉ ngơi.Đậu Diệc Phồn đưa cô đến bệnh viện, bác sĩ lập tức xử lý vết thương, miệng vết thương rất sâu, cô lại chảy máu nhiều, cả người nhìn có yếu ớt, miệng vết thương có rất nhiều đất cùng cát nên đầu tiên phải khử trùng, lúc đổ oxy già để sát trùng, toàn thân Tiểu Ốc đau đến run rẩy, lúc khâu vết thương lại đau đến nỗi rơi từng giọt mồ hôi, rồi sau đó miệng vết thương cũng được rửa sạch, và băng bó lại, Tiểu Ốc được đưa đến phòng bệnh, bác sĩ nói cần phải tịnh dưỡng vài ngày, trước mắt nằm viện quan sát, nếu không có gì xấu thì có thể xuất viện.Các bác sĩ sau khi rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Tiểu Ốc với Đậu Diệc Phồn, nơi này ngọn đèn sáng ngời, Tiểu Ốc có thể nhìn rõ ràng khuôn mặt quen thuộc kia, anh nhìn qua đã trở nên thành thục không ít, không giống như trước kia nở nụ cười đáng yêu, hay náo loạn, bây giờ mặc đồ vest màu đen, có điểm giống ông chủ lớn, trước kia hơi thở lưu manh tựa hồ đã biến mất, người con trai đã từng quen thuộc, hiện tại lại có vẻ xa lạ như vậy.Đậu Diệc Phồn hỏi cô sự việc đã xảy ra, rồi cho người bắt Tiểu Nguyễn còn có đồng bọn của ả lại khống chế, sau đó thẩm vấn, chờ hỏi ra kết quả, rồi cho Tiểu Ốc tự mình xử lý.Người nọ sau khi rời khỏi đây, Đậu Diệc Phồn bắt đầu cùng Tiểu Ốc trò chuyện câu được câu mất: “Về sau công ty sẽ cử hai vệ sỹ, bảo vệ an toàn 24h, loại chuyện như hôm nay sẽ không xảy ra một lần nữa, bây giờ cô có đói bụng không, có muốn ăn chút gì hay không?”

Chương 182: Ăn Cái Gì