“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 190: Thế Nào
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Sao vậy? Cô đem thức ăn đặt xuống, ngồi bên cạnh anh."Không có gì, anh cho rằng hôm qua nằm mơ, bây giờ tỉnh rồi, lại không thấy em.Cảm thấy bên cạnh trống không, anh liền tỉnh.“Đứa ngốc." Cô hôn một cái trên mặt anh: "Bây giờ còn cảm giác giống mơ không?“Càng giống hơn." Nói xong anh tăng tốc độ của xuống giường, thân thể lại tr*n tr**ng, dùng khăn che lại bộ phận quan trọng, sau đó bắt đầu cùng cô hưởng thụ bữa sáng mỹ vị, có thói quen ngủ trần.Thời điểm cô bắt đầu tiếp xúc với anh, cũng không quen, bây giờ đã tập mãi thành thói quen rồi, có thể rất tự nhiên đối mặt, tựa như đã có thói quen có bạn trai, thỉnh thoảng lúc cô mệt mỏi có thể tựa vào anh, vô cùng tốt.Ăn sáng xong, anh mang cô đi công viên Disneyland chơi, cô lớn như vậy, là lần đầu tiên đi, thuyền hải tặc, cảm giác thật thú vị, tuổi thơ ngây thơ chất phát của cô không tốt đẹp giống như người khác, từ nhỏ không cha không mẹ sống ở cô nhi viện, khi lớn lên, bị nhà họ Mộc nuôi dưỡng, từ nhỏ bắt đầu đảm đương, Mộc Trạch Khải yếu ớt, cô phải mạnh, để bảo vệ anh ta.Chô nên khi chơi cũng không thấy mệt.Sau khi ở cùng Diệc Phồn, cô cũng không mệt, luôn là bị bao bọc trong yêu thương, nhưng có thể là duyên phận không đủ.Diệc Phồn và cô từ trước đến nay không có ước hẹn chính thức giống như cô và Lữ Trị bây giờ, mà bây giờ cũng không có cơ hội nữa.Lúc đi ra khỏi công viên, đã gần 6 giờ chiều, anh mang cô đến phòng ăn cao nhất Hongkong để ăn cơm.Sâm banh, hoa hồng, bữa tối dưới nến, âm nhạc trình diễn, vừa quay đầu có thể nhìn thấy hải cảng Victoria, tất cả đều đẹp đến mức không tưởng tượng được, cô ăn đầy món ngon, nghe âm nhạc, cho dù tâm địa sắt đá lạnh lùng như cô, cũng khó tránh khỏi có chút lâng lâng.Anh nhìn cô ăn, hỏi cô: "Có cảm động hay không?Cô gật đầu: "Có một chút, em quyết định buổi tối chủ động dâng hôn."Vậy thì thế này? Anh nói xong thì vỗ tay một cái, một lát sau, ngoài cửa sổ truyền đến âm thanh nở rộ của pháo hoa, vừa mới bắt đầu chỉ là mấy đóa, về sau nở rậm rạp, rất nhiều đóa cùng nhau nở, tất cả đều giống như không phải thật!..
"Sao vậy? Cô đem thức ăn đặt xuống, ngồi bên cạnh anh.
"Không có gì, anh cho rằng hôm qua nằm mơ, bây giờ tỉnh rồi, lại không thấy em.
Cảm thấy bên cạnh trống không, anh liền tỉnh.
“Đứa ngốc.
" Cô hôn một cái trên mặt anh: "Bây giờ còn cảm giác giống mơ không?
“Càng giống hơn.
" Nói xong anh tăng tốc độ của xuống giường, thân thể lại tr*n tr**ng, dùng khăn che lại bộ phận quan trọng, sau đó bắt đầu cùng cô hưởng thụ bữa sáng mỹ vị, có thói quen ngủ trần.
Thời điểm cô bắt đầu tiếp xúc với anh, cũng không quen, bây giờ đã tập mãi thành thói quen rồi, có thể rất tự nhiên đối mặt, tựa như đã có thói quen có bạn trai, thỉnh thoảng lúc cô mệt mỏi có thể tựa vào anh, vô cùng tốt.
Ăn sáng xong, anh mang cô đi công viên Disneyland chơi, cô lớn như vậy, là lần đầu tiên đi, thuyền hải tặc, cảm giác thật thú vị, tuổi thơ ngây thơ chất phát của cô không tốt đẹp giống như người khác, từ nhỏ không cha không mẹ sống ở cô nhi viện, khi lớn lên, bị nhà họ Mộc nuôi dưỡng, từ nhỏ bắt đầu đảm đương, Mộc Trạch Khải yếu ớt, cô phải mạnh, để bảo vệ anh ta.
Chô nên khi chơi cũng không thấy mệt.
Sau khi ở cùng Diệc Phồn, cô cũng không mệt, luôn là bị bao bọc trong yêu thương, nhưng có thể là duyên phận không đủ.
Diệc Phồn và cô từ trước đến nay không có ước hẹn chính thức giống như cô và Lữ Trị bây giờ, mà bây giờ cũng không có cơ hội nữa.
Lúc đi ra khỏi công viên, đã gần 6 giờ chiều, anh mang cô đến phòng ăn cao nhất Hongkong để ăn cơm.
Sâm banh, hoa hồng, bữa tối dưới nến, âm nhạc trình diễn, vừa quay đầu có thể nhìn thấy hải cảng Victoria, tất cả đều đẹp đến mức không tưởng tượng được, cô ăn đầy món ngon, nghe âm nhạc, cho dù tâm địa sắt đá lạnh lùng như cô, cũng khó tránh khỏi có chút lâng lâng.
Anh nhìn cô ăn, hỏi cô: "Có cảm động hay không?
Cô gật đầu: "Có một chút, em quyết định buổi tối chủ động dâng hôn.
"Vậy thì thế này? Anh nói xong thì vỗ tay một cái, một lát sau, ngoài cửa sổ truyền đến âm thanh nở rộ của pháo hoa, vừa mới bắt đầu chỉ là mấy đóa, về sau nở rậm rạp, rất nhiều đóa cùng nhau nở, tất cả đều giống như không phải thật!.
.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Sao vậy? Cô đem thức ăn đặt xuống, ngồi bên cạnh anh."Không có gì, anh cho rằng hôm qua nằm mơ, bây giờ tỉnh rồi, lại không thấy em.Cảm thấy bên cạnh trống không, anh liền tỉnh.“Đứa ngốc." Cô hôn một cái trên mặt anh: "Bây giờ còn cảm giác giống mơ không?“Càng giống hơn." Nói xong anh tăng tốc độ của xuống giường, thân thể lại tr*n tr**ng, dùng khăn che lại bộ phận quan trọng, sau đó bắt đầu cùng cô hưởng thụ bữa sáng mỹ vị, có thói quen ngủ trần.Thời điểm cô bắt đầu tiếp xúc với anh, cũng không quen, bây giờ đã tập mãi thành thói quen rồi, có thể rất tự nhiên đối mặt, tựa như đã có thói quen có bạn trai, thỉnh thoảng lúc cô mệt mỏi có thể tựa vào anh, vô cùng tốt.Ăn sáng xong, anh mang cô đi công viên Disneyland chơi, cô lớn như vậy, là lần đầu tiên đi, thuyền hải tặc, cảm giác thật thú vị, tuổi thơ ngây thơ chất phát của cô không tốt đẹp giống như người khác, từ nhỏ không cha không mẹ sống ở cô nhi viện, khi lớn lên, bị nhà họ Mộc nuôi dưỡng, từ nhỏ bắt đầu đảm đương, Mộc Trạch Khải yếu ớt, cô phải mạnh, để bảo vệ anh ta.Chô nên khi chơi cũng không thấy mệt.Sau khi ở cùng Diệc Phồn, cô cũng không mệt, luôn là bị bao bọc trong yêu thương, nhưng có thể là duyên phận không đủ.Diệc Phồn và cô từ trước đến nay không có ước hẹn chính thức giống như cô và Lữ Trị bây giờ, mà bây giờ cũng không có cơ hội nữa.Lúc đi ra khỏi công viên, đã gần 6 giờ chiều, anh mang cô đến phòng ăn cao nhất Hongkong để ăn cơm.Sâm banh, hoa hồng, bữa tối dưới nến, âm nhạc trình diễn, vừa quay đầu có thể nhìn thấy hải cảng Victoria, tất cả đều đẹp đến mức không tưởng tượng được, cô ăn đầy món ngon, nghe âm nhạc, cho dù tâm địa sắt đá lạnh lùng như cô, cũng khó tránh khỏi có chút lâng lâng.Anh nhìn cô ăn, hỏi cô: "Có cảm động hay không?Cô gật đầu: "Có một chút, em quyết định buổi tối chủ động dâng hôn."Vậy thì thế này? Anh nói xong thì vỗ tay một cái, một lát sau, ngoài cửa sổ truyền đến âm thanh nở rộ của pháo hoa, vừa mới bắt đầu chỉ là mấy đóa, về sau nở rậm rạp, rất nhiều đóa cùng nhau nở, tất cả đều giống như không phải thật!..