“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 191: Thoả Mãn
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Càng cảm động, em ôm ấp yêu thương có được hay không? Cô cười đùa.Anh cười gian, đưa tay về phía cô nói: "Anh cho em ma thuật.Trong không khí anh quơ tay một cái, một cái dây chuyền hoàng kim xuất hiện trước mặt của cô, là một dây chuyền nhỏ làm bằng hoàng kim, anh nói : "Còn bây giờ?"Có chút muốn lấy thân hứa hẹn rồi.Cô không khỏi bị mê hoặc rồi, dây chuyền hoàng kim thật đẹp."Em phải xem thật kỹ, mở mặt dây chuyền ra một chút, cái cửa ở bên trái có thể xoay, mở được.Anh tự mình thiết kế cho cô, lại để cho người chế tạo nổi danh nhất toàn cầu thiết kế cái cửa xoay nhỏ nhất, tự nhiên tinh tế vô cùng.Cô bị anh đầu độc, dùng tay mở cái khóa cửa, cửa nhỏ bằng hoàng kim mở ra, đồ ở bên trong, cô lay động nhẹ thì rớt ra, là một đôi bông tai rất đẹp, cô âm thầm thở dài một hơi, chỉ cần không phải chiếc nhẫn là tốt rồi, cô còn chưa chuẩn bị tốt để gả cho anh, rất vui vẻ đưa cho anh: “Thật là xinh đẹp, giúp em đeo lên."“Ừ.Anh thấy vẻ mặt của cô, mừng thầm, hoàn toàn không tùy tiện đem nhẫn cầu hôn bỏ vào, nếu không cô sẽ cảm thấy mình bị ép quá chặt đi! Chính mình cũng cảm thấy có phần gấp quá, cho nên để cho cô thỉnh thoảng buông lỏng một chút.Anh đêm vòng tai và dây chuyền đeo lên, thật rất đẹp.Nhìn pháo hoa ngoài cửa sổ, cô cảm thấy thật thỏa mãn, nhưng lại mờ mờ ảo ảo cảm thấy xin lỗi phần tình cảm của Diệc Phồn, anh ta còn muốn mình mà mình chịu không nổi theo đuổi của Lữ Trị, có ti tiện hay không?Nhưng cũng không có biện pháp, coi như bị phỉ nhổ bị nhục mạ, cô cũng chỉ có nhận, bởi vì cô biết mình và Diệc Phồn không thể quay về được, từ thời điểm Mộc gia bị phá sản, cô và anh ta không thể trở về quá khứ được nữa, gia đình anh ta sẽ không đồng ý cho cô vào cửa, bọn họ không có tương lai, cho nên đau dài không bằng đau ngắn.Lúc này, cô không phát hiện được, ở góc nhỏ nào đó, Diệc Phồn có chút đờ đẫn nhìn cô và Lữ Trị, mặc dù không biết Lữ Trị tặng cô cái gì nhưng tại sao hiện tại cô lại ở đây, mà không phải là trên sòng bạc.
"Càng cảm động, em ôm ấp yêu thương có được hay không? Cô cười đùa.
Anh cười gian, đưa tay về phía cô nói: "Anh cho em ma thuật.
Trong không khí anh quơ tay một cái, một cái dây chuyền hoàng kim xuất hiện trước mặt của cô, là một dây chuyền nhỏ làm bằng hoàng kim, anh nói : "Còn bây giờ?
"Có chút muốn lấy thân hứa hẹn rồi.
Cô không khỏi bị mê hoặc rồi, dây chuyền hoàng kim thật đẹp.
"Em phải xem thật kỹ, mở mặt dây chuyền ra một chút, cái cửa ở bên trái có thể xoay, mở được.
Anh tự mình thiết kế cho cô, lại để cho người chế tạo nổi danh nhất toàn cầu thiết kế cái cửa xoay nhỏ nhất, tự nhiên tinh tế vô cùng.
Cô bị anh đầu độc, dùng tay mở cái khóa cửa, cửa nhỏ bằng hoàng kim mở ra, đồ ở bên trong, cô lay động nhẹ thì rớt ra, là một đôi bông tai rất đẹp, cô âm thầm thở dài một hơi, chỉ cần không phải chiếc nhẫn là tốt rồi, cô còn chưa chuẩn bị tốt để gả cho anh, rất vui vẻ đưa cho anh: “Thật là xinh đẹp, giúp em đeo lên.
"
“Ừ.
Anh thấy vẻ mặt của cô, mừng thầm, hoàn toàn không tùy tiện đem nhẫn cầu hôn bỏ vào, nếu không cô sẽ cảm thấy mình bị ép quá chặt đi! Chính mình cũng cảm thấy có phần gấp quá, cho nên để cho cô thỉnh thoảng buông lỏng một chút.
Anh đêm vòng tai và dây chuyền đeo lên, thật rất đẹp.
Nhìn pháo hoa ngoài cửa sổ, cô cảm thấy thật thỏa mãn, nhưng lại mờ mờ ảo ảo cảm thấy xin lỗi phần tình cảm của Diệc Phồn, anh ta còn muốn mình mà mình chịu không nổi theo đuổi của Lữ Trị, có ti tiện hay không?
Nhưng cũng không có biện pháp, coi như bị phỉ nhổ bị nhục mạ, cô cũng chỉ có nhận, bởi vì cô biết mình và Diệc Phồn không thể quay về được, từ thời điểm Mộc gia bị phá sản, cô và anh ta không thể trở về quá khứ được nữa, gia đình anh ta sẽ không đồng ý cho cô vào cửa, bọn họ không có tương lai, cho nên đau dài không bằng đau ngắn.
Lúc này, cô không phát hiện được, ở góc nhỏ nào đó, Diệc Phồn có chút đờ đẫn nhìn cô và Lữ Trị, mặc dù không biết Lữ Trị tặng cô cái gì nhưng tại sao hiện tại cô lại ở đây, mà không phải là trên sòng bạc.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Càng cảm động, em ôm ấp yêu thương có được hay không? Cô cười đùa.Anh cười gian, đưa tay về phía cô nói: "Anh cho em ma thuật.Trong không khí anh quơ tay một cái, một cái dây chuyền hoàng kim xuất hiện trước mặt của cô, là một dây chuyền nhỏ làm bằng hoàng kim, anh nói : "Còn bây giờ?"Có chút muốn lấy thân hứa hẹn rồi.Cô không khỏi bị mê hoặc rồi, dây chuyền hoàng kim thật đẹp."Em phải xem thật kỹ, mở mặt dây chuyền ra một chút, cái cửa ở bên trái có thể xoay, mở được.Anh tự mình thiết kế cho cô, lại để cho người chế tạo nổi danh nhất toàn cầu thiết kế cái cửa xoay nhỏ nhất, tự nhiên tinh tế vô cùng.Cô bị anh đầu độc, dùng tay mở cái khóa cửa, cửa nhỏ bằng hoàng kim mở ra, đồ ở bên trong, cô lay động nhẹ thì rớt ra, là một đôi bông tai rất đẹp, cô âm thầm thở dài một hơi, chỉ cần không phải chiếc nhẫn là tốt rồi, cô còn chưa chuẩn bị tốt để gả cho anh, rất vui vẻ đưa cho anh: “Thật là xinh đẹp, giúp em đeo lên."“Ừ.Anh thấy vẻ mặt của cô, mừng thầm, hoàn toàn không tùy tiện đem nhẫn cầu hôn bỏ vào, nếu không cô sẽ cảm thấy mình bị ép quá chặt đi! Chính mình cũng cảm thấy có phần gấp quá, cho nên để cho cô thỉnh thoảng buông lỏng một chút.Anh đêm vòng tai và dây chuyền đeo lên, thật rất đẹp.Nhìn pháo hoa ngoài cửa sổ, cô cảm thấy thật thỏa mãn, nhưng lại mờ mờ ảo ảo cảm thấy xin lỗi phần tình cảm của Diệc Phồn, anh ta còn muốn mình mà mình chịu không nổi theo đuổi của Lữ Trị, có ti tiện hay không?Nhưng cũng không có biện pháp, coi như bị phỉ nhổ bị nhục mạ, cô cũng chỉ có nhận, bởi vì cô biết mình và Diệc Phồn không thể quay về được, từ thời điểm Mộc gia bị phá sản, cô và anh ta không thể trở về quá khứ được nữa, gia đình anh ta sẽ không đồng ý cho cô vào cửa, bọn họ không có tương lai, cho nên đau dài không bằng đau ngắn.Lúc này, cô không phát hiện được, ở góc nhỏ nào đó, Diệc Phồn có chút đờ đẫn nhìn cô và Lữ Trị, mặc dù không biết Lữ Trị tặng cô cái gì nhưng tại sao hiện tại cô lại ở đây, mà không phải là trên sòng bạc.