“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 192: Hơi Say
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Diệc Phồn lẳng lặng nhìn họ, cho đến khi nhân viên đẩy xe bánh ngọt, bên người cô chính là người đàn ông vui mừng lôi kéo cô hát chúc mừng sinh nhật, hứa nguyện, Diệc Phồn mới biết hôm nay là sinh nhật cô, nhìn cô vui vẻ ở phòng ăn mời mọi người ăn bánh sinh nhật, anh yên lặng chào tạm biệt bạn tốt, rời phòng ăn, nhưng trong lòng mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng, cũng không biết là cái gì không đúng.Sau khi Diệc Phồn rời khỏi, lập tức hai hộ vệ trong xe bên ngoài nói: "Gemma của sòng bạc, ngươi có biết không?""Biết.Người này ngày ngày ở trong sòng bạc, sao có thể chưa thấy thẻ đỏ trong sòng bạc."Đợi cô ta ra ngoài, theo dõi cô ta, sau đó báo cáo, tôi muốn biết rõ mọi hành tung của cô ta."Vâng.Hộ vệ gật đầu một cái xuống xe, tìm chỗ ngồi chồm hỗm chờ.Diệc Phồn lên xe, tài xế nói: "Thiếu gia, ngài lập tức trở về Macao, hay là ở Hongkong?""Hongkong đi.6 giờ sáng mai, anh tới đón tôi, chuẩn bị ca nô, sáng mai tôi phải đi sòng bạc một chuyến."Dạ.Tài xế gật đầu một cái, quen cửa quen nẻo lái xe, dừng lại ở chỗ cố định, mở cửa ra.Buổi tối, Tiểu Ốc có hơi say chuếnh choáng, Lữ Trị không yên lòng cô cứ như vậy trở về, tự mình đưa cô đến cửa sòng bạc mới nói: "Vậy anh đi về trước."“Đi đường cẩn thận, dây chuyền đặt ở chỗ anh, ở đây không an toàn, anh giữ giúp em.Cô đi vài bước, quay lại, hôn hai cái trên môi anh, đem dây chuyền tháo xuống, đưa cho anh , sau đó xoay người, lắc lắc cái mông nhỏ hát ca, trở về sòng bạc.Cô trở lại, mọi người sòng bạc nhất thời thở phào nhẹ nhõm, không có việc gì là tốt, nếu không hai bảo vệ phụ trách bảo vệ cô lại gặp tai ương, cô không ở đây một ngày, quản lý cảm thấy không an lòng, những khách hàng cũng cảm thấy không vui, hùng hùng hổ hổ, mấy người còn làm loạn.Hiện tại cô trở lại, quản lý có thể thở phào một cái rồi, vừa nhìn đồng hồ đeo tay, vừa đúng mười hai giờ khuya, thật là một phần không nhiều một phần không thiếu, vừa lúc là một ngày, nhìn cô hơi say, lập tức bảo mấy nhân viên, dìu cô về phòng nghỉ ngơi.
Diệc Phồn lẳng lặng nhìn họ, cho đến khi nhân viên đẩy xe bánh ngọt, bên người cô chính là người đàn ông vui mừng lôi kéo cô hát chúc mừng sinh nhật, hứa nguyện, Diệc Phồn mới biết hôm nay là sinh nhật cô, nhìn cô vui vẻ ở phòng ăn mời mọi người ăn bánh sinh nhật, anh yên lặng chào tạm biệt bạn tốt, rời phòng ăn, nhưng trong lòng mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng, cũng không biết là cái gì không đúng.
Sau khi Diệc Phồn rời khỏi, lập tức hai hộ vệ trong xe bên ngoài nói: "Gemma của sòng bạc, ngươi có biết không?"
"Biết.
Người này ngày ngày ở trong sòng bạc, sao có thể chưa thấy thẻ đỏ trong sòng bạc.
"Đợi cô ta ra ngoài, theo dõi cô ta, sau đó báo cáo, tôi muốn biết rõ mọi hành tung của cô ta.
"Vâng.
Hộ vệ gật đầu một cái xuống xe, tìm chỗ ngồi chồm hỗm chờ.
Diệc Phồn lên xe, tài xế nói: "Thiếu gia, ngài lập tức trở về Macao, hay là ở Hongkong?"
"Hongkong đi.
6 giờ sáng mai, anh tới đón tôi, chuẩn bị ca nô, sáng mai tôi phải đi sòng bạc một chuyến.
"Dạ.
Tài xế gật đầu một cái, quen cửa quen nẻo lái xe, dừng lại ở chỗ cố định, mở cửa ra.
Buổi tối, Tiểu Ốc có hơi say chuếnh choáng, Lữ Trị không yên lòng cô cứ như vậy trở về, tự mình đưa cô đến cửa sòng bạc mới nói: "Vậy anh đi về trước.
"
“Đi đường cẩn thận, dây chuyền đặt ở chỗ anh, ở đây không an toàn, anh giữ giúp em.
Cô đi vài bước, quay lại, hôn hai cái trên môi anh, đem dây chuyền tháo xuống, đưa cho anh , sau đó xoay người, lắc lắc cái mông nhỏ hát ca, trở về sòng bạc.
Cô trở lại, mọi người sòng bạc nhất thời thở phào nhẹ nhõm, không có việc gì là tốt, nếu không hai bảo vệ phụ trách bảo vệ cô lại gặp tai ương, cô không ở đây một ngày, quản lý cảm thấy không an lòng, những khách hàng cũng cảm thấy không vui, hùng hùng hổ hổ, mấy người còn làm loạn.
Hiện tại cô trở lại, quản lý có thể thở phào một cái rồi, vừa nhìn đồng hồ đeo tay, vừa đúng mười hai giờ khuya, thật là một phần không nhiều một phần không thiếu, vừa lúc là một ngày, nhìn cô hơi say, lập tức bảo mấy nhân viên, dìu cô về phòng nghỉ ngơi.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Diệc Phồn lẳng lặng nhìn họ, cho đến khi nhân viên đẩy xe bánh ngọt, bên người cô chính là người đàn ông vui mừng lôi kéo cô hát chúc mừng sinh nhật, hứa nguyện, Diệc Phồn mới biết hôm nay là sinh nhật cô, nhìn cô vui vẻ ở phòng ăn mời mọi người ăn bánh sinh nhật, anh yên lặng chào tạm biệt bạn tốt, rời phòng ăn, nhưng trong lòng mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng, cũng không biết là cái gì không đúng.Sau khi Diệc Phồn rời khỏi, lập tức hai hộ vệ trong xe bên ngoài nói: "Gemma của sòng bạc, ngươi có biết không?""Biết.Người này ngày ngày ở trong sòng bạc, sao có thể chưa thấy thẻ đỏ trong sòng bạc."Đợi cô ta ra ngoài, theo dõi cô ta, sau đó báo cáo, tôi muốn biết rõ mọi hành tung của cô ta."Vâng.Hộ vệ gật đầu một cái xuống xe, tìm chỗ ngồi chồm hỗm chờ.Diệc Phồn lên xe, tài xế nói: "Thiếu gia, ngài lập tức trở về Macao, hay là ở Hongkong?""Hongkong đi.6 giờ sáng mai, anh tới đón tôi, chuẩn bị ca nô, sáng mai tôi phải đi sòng bạc một chuyến."Dạ.Tài xế gật đầu một cái, quen cửa quen nẻo lái xe, dừng lại ở chỗ cố định, mở cửa ra.Buổi tối, Tiểu Ốc có hơi say chuếnh choáng, Lữ Trị không yên lòng cô cứ như vậy trở về, tự mình đưa cô đến cửa sòng bạc mới nói: "Vậy anh đi về trước."“Đi đường cẩn thận, dây chuyền đặt ở chỗ anh, ở đây không an toàn, anh giữ giúp em.Cô đi vài bước, quay lại, hôn hai cái trên môi anh, đem dây chuyền tháo xuống, đưa cho anh , sau đó xoay người, lắc lắc cái mông nhỏ hát ca, trở về sòng bạc.Cô trở lại, mọi người sòng bạc nhất thời thở phào nhẹ nhõm, không có việc gì là tốt, nếu không hai bảo vệ phụ trách bảo vệ cô lại gặp tai ương, cô không ở đây một ngày, quản lý cảm thấy không an lòng, những khách hàng cũng cảm thấy không vui, hùng hùng hổ hổ, mấy người còn làm loạn.Hiện tại cô trở lại, quản lý có thể thở phào một cái rồi, vừa nhìn đồng hồ đeo tay, vừa đúng mười hai giờ khuya, thật là một phần không nhiều một phần không thiếu, vừa lúc là một ngày, nhìn cô hơi say, lập tức bảo mấy nhân viên, dìu cô về phòng nghỉ ngơi.