“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 217: Cậu Giải Quyết Đi

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Động tác người nọ rất nhanh, cởi áo khoác trên người phủ them anh ta, hai người dìu dắt Triêu Quân ra ngoài, nhìn bên ngoài không có người, Tiểu Ốc và người nọ nhanh chóng mang Vương Triêu Quân đi ra ngoài, đi nhanh đến cửa thì Diệc Phồn tới, người kia đến giúp, nói: "Mau! Cô mở cửa ra, tôi đỡ anh ta qua đấy.Kết quả, bọn họ còn chưa có ra cửa chính, đột nhiên thấy mấy người kia đang cúi đầu tìm chiếc nhẫn trên thảm cỏ, chạy qua bên này, vốn muốn nói, chúng ta không tìm được chiếc nhẫn, nhưng mới nhìn thấy vết thương chồng chất trên người của Triêu Quân đang bị Diệc Phồn dìu dắt, cũng biết chuyện không dễ dàng như vậy, nói nhanh: "Thiếu gia! Người dẫn anh ta đi đâu? Không có lệnh của lão gia, bất luận kẻ nào cũng không thể mang đi, nếu không giết không tha.“Mau tránh ra! Chẳng lẽ cậu muốn giết tôi sao? Diệc Phồn không chịu uy h**p, đỡ Vương Triêu Quân lui về phía sau.“Không dám! Nhưng là thiếu gia, người không thể làm khó chúng tôi.Những người đó từng bước từng bước ép sát, bao bọc từ phía sau, đem hắn và bọn họ vây vào giữa, tình huống rất không ổn.“Không dám thì tránh ra!"“Chuyện này......" Mọi người thật khó khăn, vừa là thiếu gia, vừa là lão gia, hai bên không thể đắc tội.“Tao xem ai dám mang người đi.Âm thanh của lão gia từ đằng xa truyền đến, vốn là ông nghe được động tĩnh, biết được Diệc Phồn khó về nhà đã trở lại, cố ý bò dậy, muốn nói mấy câu với con, lại nghe được tiếng ồn ào trong sân, thì ra là vì chuyện này mà đến, lời nói của ông, nhìn ông ai dám hành động thiếu suy nghĩ.Diệc Phồn hừ một tiếng, kêu ông một tiếng: “Cha, làm sao người đã dậy rồi?""Mày còn biết tao là cha mày? Nếu tao không dậy, mày đã đem cái nhà này phá hỏng rồi.Lão gia rất tức giận, đi tới muốn đánh.Tiểu Ốc móc súng ra, hướng về phía đám người kia: "Không cho tới đây, người nào tới đây, tôi bắn chết.Nhất thời không ai dám tiến lên, nhưng ông già lại nói: "Thật sao? Vậy tôi lên trước cho cô giải quyết.Ông già nói xong hướng về phía cô, cho dù ở lúc này, cô vẫn như cũ không có đem súng chĩavề phía ông, cô đã đồng ý với Diệc Phồn.Nhưng ông già sẽ không nhân từ như vậy, bởi vì cô hóa trang, không nhận ra là cô, chỉ là nếu là nhận ra, có thể giết dứt khoát, tất cả hành động của Diệc Phồn, đều do con đàn bà kia, giết xong hết mọi chuyện.

Động tác người nọ rất nhanh, cởi áo khoác trên người phủ them anh ta, hai người dìu dắt Triêu Quân ra ngoài, nhìn bên ngoài không có người, Tiểu Ốc và người nọ nhanh chóng mang Vương Triêu Quân đi ra ngoài, đi nhanh đến cửa thì Diệc Phồn tới, người kia đến giúp, nói: "Mau! Cô mở cửa ra, tôi đỡ anh ta qua đấy.

Kết quả, bọn họ còn chưa có ra cửa chính, đột nhiên thấy mấy người kia đang cúi đầu tìm chiếc nhẫn trên thảm cỏ, chạy qua bên này, vốn muốn nói, chúng ta không tìm được chiếc nhẫn, nhưng mới nhìn thấy vết thương chồng chất trên người của Triêu Quân đang bị Diệc Phồn dìu dắt, cũng biết chuyện không dễ dàng như vậy, nói nhanh: "Thiếu gia! Người dẫn anh ta đi đâu? Không có lệnh của lão gia, bất luận kẻ nào cũng không thể mang đi, nếu không giết không tha.

“Mau tránh ra! Chẳng lẽ cậu muốn giết tôi sao? Diệc Phồn không chịu uy h**p, đỡ Vương Triêu Quân lui về phía sau.

“Không dám! Nhưng là thiếu gia, người không thể làm khó chúng tôi.

Những người đó từng bước từng bước ép sát, bao bọc từ phía sau, đem hắn và bọn họ vây vào giữa, tình huống rất không ổn.

“Không dám thì tránh ra!"

“Chuyện này.

.

.

.

.

." Mọi người thật khó khăn, vừa là thiếu gia, vừa là lão gia, hai bên không thể đắc tội.

“Tao xem ai dám mang người đi.

Âm thanh của lão gia từ đằng xa truyền đến, vốn là ông nghe được động tĩnh, biết được Diệc Phồn khó về nhà đã trở lại, cố ý bò dậy, muốn nói mấy câu với con, lại nghe được tiếng ồn ào trong sân, thì ra là vì chuyện này mà đến, lời nói của ông, nhìn ông ai dám hành động thiếu suy nghĩ.

Diệc Phồn hừ một tiếng, kêu ông một tiếng: “Cha, làm sao người đã dậy rồi?"

"Mày còn biết tao là cha mày? Nếu tao không dậy, mày đã đem cái nhà này phá hỏng rồi.

Lão gia rất tức giận, đi tới muốn đánh.

Tiểu Ốc móc súng ra, hướng về phía đám người kia: "Không cho tới đây, người nào tới đây, tôi bắn chết.

Nhất thời không ai dám tiến lên, nhưng ông già lại nói: "Thật sao? Vậy tôi lên trước cho cô giải quyết.

Ông già nói xong hướng về phía cô, cho dù ở lúc này, cô vẫn như cũ không có đem súng chĩavề phía ông, cô đã đồng ý với Diệc Phồn.

Nhưng ông già sẽ không nhân từ như vậy, bởi vì cô hóa trang, không nhận ra là cô, chỉ là nếu là nhận ra, có thể giết dứt khoát, tất cả hành động của Diệc Phồn, đều do con đàn bà kia, giết xong hết mọi chuyện.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Động tác người nọ rất nhanh, cởi áo khoác trên người phủ them anh ta, hai người dìu dắt Triêu Quân ra ngoài, nhìn bên ngoài không có người, Tiểu Ốc và người nọ nhanh chóng mang Vương Triêu Quân đi ra ngoài, đi nhanh đến cửa thì Diệc Phồn tới, người kia đến giúp, nói: "Mau! Cô mở cửa ra, tôi đỡ anh ta qua đấy.Kết quả, bọn họ còn chưa có ra cửa chính, đột nhiên thấy mấy người kia đang cúi đầu tìm chiếc nhẫn trên thảm cỏ, chạy qua bên này, vốn muốn nói, chúng ta không tìm được chiếc nhẫn, nhưng mới nhìn thấy vết thương chồng chất trên người của Triêu Quân đang bị Diệc Phồn dìu dắt, cũng biết chuyện không dễ dàng như vậy, nói nhanh: "Thiếu gia! Người dẫn anh ta đi đâu? Không có lệnh của lão gia, bất luận kẻ nào cũng không thể mang đi, nếu không giết không tha.“Mau tránh ra! Chẳng lẽ cậu muốn giết tôi sao? Diệc Phồn không chịu uy h**p, đỡ Vương Triêu Quân lui về phía sau.“Không dám! Nhưng là thiếu gia, người không thể làm khó chúng tôi.Những người đó từng bước từng bước ép sát, bao bọc từ phía sau, đem hắn và bọn họ vây vào giữa, tình huống rất không ổn.“Không dám thì tránh ra!"“Chuyện này......" Mọi người thật khó khăn, vừa là thiếu gia, vừa là lão gia, hai bên không thể đắc tội.“Tao xem ai dám mang người đi.Âm thanh của lão gia từ đằng xa truyền đến, vốn là ông nghe được động tĩnh, biết được Diệc Phồn khó về nhà đã trở lại, cố ý bò dậy, muốn nói mấy câu với con, lại nghe được tiếng ồn ào trong sân, thì ra là vì chuyện này mà đến, lời nói của ông, nhìn ông ai dám hành động thiếu suy nghĩ.Diệc Phồn hừ một tiếng, kêu ông một tiếng: “Cha, làm sao người đã dậy rồi?""Mày còn biết tao là cha mày? Nếu tao không dậy, mày đã đem cái nhà này phá hỏng rồi.Lão gia rất tức giận, đi tới muốn đánh.Tiểu Ốc móc súng ra, hướng về phía đám người kia: "Không cho tới đây, người nào tới đây, tôi bắn chết.Nhất thời không ai dám tiến lên, nhưng ông già lại nói: "Thật sao? Vậy tôi lên trước cho cô giải quyết.Ông già nói xong hướng về phía cô, cho dù ở lúc này, cô vẫn như cũ không có đem súng chĩavề phía ông, cô đã đồng ý với Diệc Phồn.Nhưng ông già sẽ không nhân từ như vậy, bởi vì cô hóa trang, không nhận ra là cô, chỉ là nếu là nhận ra, có thể giết dứt khoát, tất cả hành động của Diệc Phồn, đều do con đàn bà kia, giết xong hết mọi chuyện.

Chương 217: Cậu Giải Quyết Đi