“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 218: Tuân Thủ Lời Hứa
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Không! Cha không được giết cô ấy.Nói xong anh chắn trước mặt cô, hơn nữa dùng âm thanh chỉ cô mới nghe được: "Ép buộc tôi!"Cô không do dự, cầm súng đặt lên đầu anh: "Các người không để cho tôi đi, tôi sẽ giết anh ta.Rõ ràng ông già không chịu uy h**p, nói: "Mày dám nả một phát súng với nó, tao liền đem mày và Triêu Quân đánh thành cái gậy, mày tin hay không? Chúng tao có nhiều súng như vậy, mà mày chỉ có một khẩu súng, mày có cần thử xem ai nhanh hơn không."Ông mà giết tôi, tôi liền bắt anh ta chôn theo tôi.Nhưng ông già không tin cô: "Đừng nháo, chẳng lẽ tao nhìn không ra, mắt của mày không có sát ý.Nhưng mà tao có thể đánh mày thành cái gậy, mày ngoan ngoãn chịu trói đi.Cô thở phì phò, để súng xuống, hỏi Diệc Phồn: "Bây giờ nên làm gì?"Diệc Phồn cũng thở dài một cái, nói với cha: "Cha cần gì phải như vậy.Nếu cha giết cô ấy, con cũng không muốn sống, cha thả họ đi đi.“Không thể nào, nếu như con trai tao mà có thể chết vì người ngoài, vậy không phải là con trai của tao, mày lấy cái chết uy h**p tao, mày chết đi.Tao xem như chưa sinh ra đứa con là mày.Ông nói dọa."Vậy con không chết, con thoái hôn.Con không kết hôn, nhưng cha phải thả họ đi, bảo con mai kết hôn, con cũng đồng ý, cha tự mình làm đi.Anh vì cô ngay cả hạnh phúc cả đời cũng đem ra, hết cách rồi, anh nợ cô quá nhiều, không biết năm tháng nào mới trả hết.Đậu Diệc Phồn.Cô không nhịn được, gọi tên anh.Diệc Phồn nhìn cô một cái: "Không sao, mười năm sau, tôi vẫn là một hảo hán.Cô hiểu ý tứ của anh, lại cảm thấy cô đối với anh có chút tàn nhẫn :"Nhưng......"“Không có nhưng nhị gì hết, cha có đồng ý không.Anh hỏi.Hôn sự của anh xác thực là không thể bỏ xuống, bụng của cô ta càng lúc càng lớn, tới tháng sau sẽ lộ bụng bầu rồi, nhà bên đó thấy anh chậm chạp không có động tác kế tiếp, cũng có chút không kịp đợi.Ông già cân nhắc thiệt hơn, gật đầu một cái nói: "Được rồi! Thả bọn họ đi, nhưng cha muốn con nói chuyện phải giữ lời, nếu không bất luận bọn họ đi tới chỗ nào, cũng sẽ bắt lại.Anh gật đầu: "Con sẽ tuân thủ lời hứa.
“Không! Cha không được giết cô ấy.
Nói xong anh chắn trước mặt cô, hơn nữa dùng âm thanh chỉ cô mới nghe được: "Ép buộc tôi!"
Cô không do dự, cầm súng đặt lên đầu anh: "Các người không để cho tôi đi, tôi sẽ giết anh ta.
Rõ ràng ông già không chịu uy h**p, nói: "Mày dám nả một phát súng với nó, tao liền đem mày và Triêu Quân đánh thành cái gậy, mày tin hay không? Chúng tao có nhiều súng như vậy, mà mày chỉ có một khẩu súng, mày có cần thử xem ai nhanh hơn không.
"Ông mà giết tôi, tôi liền bắt anh ta chôn theo tôi.
Nhưng ông già không tin cô: "Đừng nháo, chẳng lẽ tao nhìn không ra, mắt của mày không có sát ý.
Nhưng mà tao có thể đánh mày thành cái gậy, mày ngoan ngoãn chịu trói đi.
Cô thở phì phò, để súng xuống, hỏi Diệc Phồn: "Bây giờ nên làm gì?"
Diệc Phồn cũng thở dài một cái, nói với cha: "Cha cần gì phải như vậy.
Nếu cha giết cô ấy, con cũng không muốn sống, cha thả họ đi đi.
“Không thể nào, nếu như con trai tao mà có thể chết vì người ngoài, vậy không phải là con trai của tao, mày lấy cái chết uy h**p tao, mày chết đi.
Tao xem như chưa sinh ra đứa con là mày.
Ông nói dọa.
"Vậy con không chết, con thoái hôn.
Con không kết hôn, nhưng cha phải thả họ đi, bảo con mai kết hôn, con cũng đồng ý, cha tự mình làm đi.
Anh vì cô ngay cả hạnh phúc cả đời cũng đem ra, hết cách rồi, anh nợ cô quá nhiều, không biết năm tháng nào mới trả hết.
Đậu Diệc Phồn.
Cô không nhịn được, gọi tên anh.
Diệc Phồn nhìn cô một cái: "Không sao, mười năm sau, tôi vẫn là một hảo hán.
Cô hiểu ý tứ của anh, lại cảm thấy cô đối với anh có chút tàn nhẫn :
"Nhưng.
.
.
.
.
."
“Không có nhưng nhị gì hết, cha có đồng ý không.
Anh hỏi.
Hôn sự của anh xác thực là không thể bỏ xuống, bụng của cô ta càng lúc càng lớn, tới tháng sau sẽ lộ bụng bầu rồi, nhà bên đó thấy anh chậm chạp không có động tác kế tiếp, cũng có chút không kịp đợi.
Ông già cân nhắc thiệt hơn, gật đầu một cái nói: "Được rồi! Thả bọn họ đi, nhưng cha muốn con nói chuyện phải giữ lời, nếu không bất luận bọn họ đi tới chỗ nào, cũng sẽ bắt lại.
Anh gật đầu: "Con sẽ tuân thủ lời hứa.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Không! Cha không được giết cô ấy.Nói xong anh chắn trước mặt cô, hơn nữa dùng âm thanh chỉ cô mới nghe được: "Ép buộc tôi!"Cô không do dự, cầm súng đặt lên đầu anh: "Các người không để cho tôi đi, tôi sẽ giết anh ta.Rõ ràng ông già không chịu uy h**p, nói: "Mày dám nả một phát súng với nó, tao liền đem mày và Triêu Quân đánh thành cái gậy, mày tin hay không? Chúng tao có nhiều súng như vậy, mà mày chỉ có một khẩu súng, mày có cần thử xem ai nhanh hơn không."Ông mà giết tôi, tôi liền bắt anh ta chôn theo tôi.Nhưng ông già không tin cô: "Đừng nháo, chẳng lẽ tao nhìn không ra, mắt của mày không có sát ý.Nhưng mà tao có thể đánh mày thành cái gậy, mày ngoan ngoãn chịu trói đi.Cô thở phì phò, để súng xuống, hỏi Diệc Phồn: "Bây giờ nên làm gì?"Diệc Phồn cũng thở dài một cái, nói với cha: "Cha cần gì phải như vậy.Nếu cha giết cô ấy, con cũng không muốn sống, cha thả họ đi đi.“Không thể nào, nếu như con trai tao mà có thể chết vì người ngoài, vậy không phải là con trai của tao, mày lấy cái chết uy h**p tao, mày chết đi.Tao xem như chưa sinh ra đứa con là mày.Ông nói dọa."Vậy con không chết, con thoái hôn.Con không kết hôn, nhưng cha phải thả họ đi, bảo con mai kết hôn, con cũng đồng ý, cha tự mình làm đi.Anh vì cô ngay cả hạnh phúc cả đời cũng đem ra, hết cách rồi, anh nợ cô quá nhiều, không biết năm tháng nào mới trả hết.Đậu Diệc Phồn.Cô không nhịn được, gọi tên anh.Diệc Phồn nhìn cô một cái: "Không sao, mười năm sau, tôi vẫn là một hảo hán.Cô hiểu ý tứ của anh, lại cảm thấy cô đối với anh có chút tàn nhẫn :"Nhưng......"“Không có nhưng nhị gì hết, cha có đồng ý không.Anh hỏi.Hôn sự của anh xác thực là không thể bỏ xuống, bụng của cô ta càng lúc càng lớn, tới tháng sau sẽ lộ bụng bầu rồi, nhà bên đó thấy anh chậm chạp không có động tác kế tiếp, cũng có chút không kịp đợi.Ông già cân nhắc thiệt hơn, gật đầu một cái nói: "Được rồi! Thả bọn họ đi, nhưng cha muốn con nói chuyện phải giữ lời, nếu không bất luận bọn họ đi tới chỗ nào, cũng sẽ bắt lại.Anh gật đầu: "Con sẽ tuân thủ lời hứa.