“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 219: Sẽ Thoải Mái Một Chút

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Thả bọn họ ra."Vậy chúng tôi đi trước.Cô nói nhỏ, xong rồi dìu Triêu Quân đi ra ngoài, bây giờ không phải là thời điểm quyến luyến."Lên đường bình an.Cô vừa mới ra ngoài, máy bay trực thăng đã hạ xuống trước mặt cô, xem ra bọn họ đã lâu không ra, trực thăng đã trực tiếp lái tới.Cô đỡ hắn lên máy bay, quay đầu nhìn Diệc Phồn một cái, đóng cửa lại....Vì tránh tai mắt của mọi người, sau khi tới Nam Thành, Triêu Chính khiêm tốn ngồi một chiếc xe tới đón em trai, còn mang nhân viên cứu hộ tốt nhất.Thấy đứa em bị thương thê thảm, không nỡ nhìn, Lữ Trị đề nghị đưa vào bệnh viện của anh, thiết bị và dược kiệu đầy đủ cả.Triêu Chính suy nghĩ một chút, cũng chỉ có như vậy, sau khi đem Triêu Quân vào bệnh viện cấp cứu, bên ngoài phòng cấp cứu, Triêu Chính nói nhỏ với cô: "Cảm ơn cô đã cứu mạng em của tôi, cô là ân nhân cứu mạng của nhà chúng tôi.Cô lắc đầu một cái: “Đừng nói như vậy, một ngày là thầy cả đời là cha, không có anh ta, bây giờ chắc tôi đang ngồi tù, chờ anh ta thoát khỏi nguy hiểm, nếu có thể, nói cho tôi biết một tiếng, thời gian không còn sớm, tôi cùng bạn trai về trước.Cô tin vào giờ phút này, mặc kệ tình huống như thế nào, đều không cần người ngoài như cô đứng đợi, bởi vì người thân của anh ta nghe được tin đang trên đường tới, cô không có ý định cùng người đó gặp mặt, thân phận của cô không thể bại lộ.Triều Chính gật đầu: "Hẹn gặp lại.”Cô đi ra bệnh viện, yếu đuối tựa vào ngực Lữ Trị, anh thấy cô có điểm không đúng : "Thế nào?""Em bị rồi.Cô bị đau bụng kinh, mặt cô trắng bệch, lại có ý nói ra, quá mất mặt rồi !“Hả! Thế nào không nói sớm, anh ôm em về.“Đừng! Nếu là làm dơ quần áo của anh thì sao.Cô ngăn cản hành động ôm của anh.“Không sao, vợ anh thì sao anh lại ghét bỏ.Nói xong anh ôm lấy cô đi ra ngoài cửa, hôm nay thật là nguy hiểm, vợ của anh hình như lại thoát một kiếp.Ngày mai lại ăn mừng lớn, hiện tại anh cũng mệt, về nhà ngủ một giấc trước rồi nói sau.Cô và anh về đến nhà là rạng sáng rồi, cô tắm rửa nhanh chóng, lên giường đã gần 12 giờ, anh đi vào thấy bộ dạng cô sắp ngủ, vội vàng bưng đồ: Anh làm chè táo đỏ cho em, uống một chút rồi ngủ, sẽ thoải mái hơn.

“Thả bọn họ ra.

"Vậy chúng tôi đi trước.

Cô nói nhỏ, xong rồi dìu Triêu Quân đi ra ngoài, bây giờ không phải là thời điểm quyến luyến.

"Lên đường bình an.

Cô vừa mới ra ngoài, máy bay trực thăng đã hạ xuống trước mặt cô, xem ra bọn họ đã lâu không ra, trực thăng đã trực tiếp lái tới.

Cô đỡ hắn lên máy bay, quay đầu nhìn Diệc Phồn một cái, đóng cửa lại....

Vì tránh tai mắt của mọi người, sau khi tới Nam Thành, Triêu Chính khiêm tốn ngồi một chiếc xe tới đón em trai, còn mang nhân viên cứu hộ tốt nhất.

Thấy đứa em bị thương thê thảm, không nỡ nhìn, Lữ Trị đề nghị đưa vào bệnh viện của anh, thiết bị và dược kiệu đầy đủ cả.

Triêu Chính suy nghĩ một chút, cũng chỉ có như vậy, sau khi đem Triêu Quân vào bệnh viện cấp cứu, bên ngoài phòng cấp cứu, Triêu Chính nói nhỏ với cô: "Cảm ơn cô đã cứu mạng em của tôi, cô là ân nhân cứu mạng của nhà chúng tôi.

Cô lắc đầu một cái: “Đừng nói như vậy, một ngày là thầy cả đời là cha, không có anh ta, bây giờ chắc tôi đang ngồi tù, chờ anh ta thoát khỏi nguy hiểm, nếu có thể, nói cho tôi biết một tiếng, thời gian không còn sớm, tôi cùng bạn trai về trước.

Cô tin vào giờ phút này, mặc kệ tình huống như thế nào, đều không cần người ngoài như cô đứng đợi, bởi vì người thân của anh ta nghe được tin đang trên đường tới, cô không có ý định cùng người đó gặp mặt, thân phận của cô không thể bại lộ.

Triều Chính gật đầu: "Hẹn gặp lại.”

Cô đi ra bệnh viện, yếu đuối tựa vào ngực Lữ Trị, anh thấy cô có điểm không đúng : "Thế nào?"

"Em bị rồi.

Cô bị đau bụng kinh, mặt cô trắng bệch, lại có ý nói ra, quá mất mặt rồi !

“Hả! Thế nào không nói sớm, anh ôm em về.

“Đừng! Nếu là làm dơ quần áo của anh thì sao.

Cô ngăn cản hành động ôm của anh.

“Không sao, vợ anh thì sao anh lại ghét bỏ.

Nói xong anh ôm lấy cô đi ra ngoài cửa, hôm nay thật là nguy hiểm, vợ của anh hình như lại thoát một kiếp.

Ngày mai lại ăn mừng lớn, hiện tại anh cũng mệt, về nhà ngủ một giấc trước rồi nói sau.

Cô và anh về đến nhà là rạng sáng rồi, cô tắm rửa nhanh chóng, lên giường đã gần 12 giờ, anh đi vào thấy bộ dạng cô sắp ngủ, vội vàng bưng đồ: Anh làm chè táo đỏ cho em, uống một chút rồi ngủ, sẽ thoải mái hơn.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Thả bọn họ ra."Vậy chúng tôi đi trước.Cô nói nhỏ, xong rồi dìu Triêu Quân đi ra ngoài, bây giờ không phải là thời điểm quyến luyến."Lên đường bình an.Cô vừa mới ra ngoài, máy bay trực thăng đã hạ xuống trước mặt cô, xem ra bọn họ đã lâu không ra, trực thăng đã trực tiếp lái tới.Cô đỡ hắn lên máy bay, quay đầu nhìn Diệc Phồn một cái, đóng cửa lại....Vì tránh tai mắt của mọi người, sau khi tới Nam Thành, Triêu Chính khiêm tốn ngồi một chiếc xe tới đón em trai, còn mang nhân viên cứu hộ tốt nhất.Thấy đứa em bị thương thê thảm, không nỡ nhìn, Lữ Trị đề nghị đưa vào bệnh viện của anh, thiết bị và dược kiệu đầy đủ cả.Triêu Chính suy nghĩ một chút, cũng chỉ có như vậy, sau khi đem Triêu Quân vào bệnh viện cấp cứu, bên ngoài phòng cấp cứu, Triêu Chính nói nhỏ với cô: "Cảm ơn cô đã cứu mạng em của tôi, cô là ân nhân cứu mạng của nhà chúng tôi.Cô lắc đầu một cái: “Đừng nói như vậy, một ngày là thầy cả đời là cha, không có anh ta, bây giờ chắc tôi đang ngồi tù, chờ anh ta thoát khỏi nguy hiểm, nếu có thể, nói cho tôi biết một tiếng, thời gian không còn sớm, tôi cùng bạn trai về trước.Cô tin vào giờ phút này, mặc kệ tình huống như thế nào, đều không cần người ngoài như cô đứng đợi, bởi vì người thân của anh ta nghe được tin đang trên đường tới, cô không có ý định cùng người đó gặp mặt, thân phận của cô không thể bại lộ.Triều Chính gật đầu: "Hẹn gặp lại.”Cô đi ra bệnh viện, yếu đuối tựa vào ngực Lữ Trị, anh thấy cô có điểm không đúng : "Thế nào?""Em bị rồi.Cô bị đau bụng kinh, mặt cô trắng bệch, lại có ý nói ra, quá mất mặt rồi !“Hả! Thế nào không nói sớm, anh ôm em về.“Đừng! Nếu là làm dơ quần áo của anh thì sao.Cô ngăn cản hành động ôm của anh.“Không sao, vợ anh thì sao anh lại ghét bỏ.Nói xong anh ôm lấy cô đi ra ngoài cửa, hôm nay thật là nguy hiểm, vợ của anh hình như lại thoát một kiếp.Ngày mai lại ăn mừng lớn, hiện tại anh cũng mệt, về nhà ngủ một giấc trước rồi nói sau.Cô và anh về đến nhà là rạng sáng rồi, cô tắm rửa nhanh chóng, lên giường đã gần 12 giờ, anh đi vào thấy bộ dạng cô sắp ngủ, vội vàng bưng đồ: Anh làm chè táo đỏ cho em, uống một chút rồi ngủ, sẽ thoải mái hơn.

Chương 219: Sẽ Thoải Mái Một Chút