Tác giả:

Cô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để…

Chương 31

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… 'Nếu em hiểu được tâm hồn đầy luyến tiếc'Linh Vũ cảm nhận được giọng của Minh Triệt có chút xuống dốc. Mồ hôi Minh Triệt nhỏ xuống cảm thấy có chút khó thởCô ngó quanh thấy bên cạnh mình có một chị gái trên tay cầm loa phát thanh" này! chị gì đó ơi cho em mượn cái loa một chút " Linh Vũ giật lấy cái loa phát thanhHít một hơi thật sâu rồi nói to và cái loa cầm tay" Lão Đại!...I Love You!! "Mọi người ở gần đó đều phải bịt tai, âm thanh của cái loa quá lớn. Minh Triệt nghe xong câu này như bị chập dây thần kinh đứng sững sờ" Cái gì vậy? Fan cuồng sao? "" Thổ lộ ngay tại đây sao? Bộ không biết xấu hổ à? "" Làm cậu ta giật mình ngừng lại rồi kìa "Nhiều người lên tiếng ồn ào phán trách. Ngọc Khiết kinh ngạc nhìn Linh Vũ đứng bên cạnh mìnhNữ tử vừa thổ lộ một câu bằng tiếng anh nhưng khuôn mặt không có bất kỳ cảm xúc gì, môi mỏng từ từ cong lên mỉm cười với người đang sững sờ trên sân khấuMinh Triệt dường như đã hiểu được ý đồ của Linh Vũ, nhếch miệng cười lại với côTay lại tiếp tục gảy đàn làm mọi người một lần nữa chú ý đếnHắn hiểu Linh Vũ làm vậy là để đánh lạc hướng mọi người giúp hắn ổn định lại giọng chứ không còn ý gì khácNhưng không hiểu sao trong lòng lại có một chút nuối tiếc...giống như từ sâu trong thâm tâm muốn biến câu nói kia trở thành sự thậtMinh Triệt lược bỏ bớt những câu trước đó tiếp tục ca hát'Em biết đó, tất cả đều là em''Hãy để anh đưa em đi''...'Linh Vũ thở ra một hơi nhẹ nhõm trả lại cái loa cho chị gái bên cạnh" Bạn học Đàm...cậu thích Từ đàn anh sao? " Ngọc Khiết nhỏ giọng hỏiLinh Vũ trầm mặc một lúcThích? Có ăn được không?" Cô cứ cho là vậy đi " Linh Vũ xoay người rời khỏi đám ngườiCô còn phải đi xây tiếp cái lâu đài cát a~Ngọc Khiết nhếch miệng nhìn bóng lưng Linh Vũ rời đi...Buổi biểu diễn kết thúcMinh Triệt dựa lưng ngồi nghỉ trên ghế ở bờ biển" Từ đàn anh...uống chút nước đi " Ngọc Khiết mỉm cười đi đến đưa chai nước tới trước mặt Minh Triệt" Tôi không khát " Minh Triệt lạnh giọng không nhìn về phía cô ta một cái" Thật ra thì ngay từ đầu em đã biết Từ đàn anh không giống trong lời đồn. Anh là một người rất tốt bụng mà phải không? " Ngọc Khiết ôn hòa nói" Tôi là một người rất tốt bụng cho đến khi gia nhập vào đám 4S mấy người thì tôi đã hóa đen "Ngọc Khiết cứng họng, cô ta thật sự không hề biết nhóm 4S khi xưa đã xảy ra chuyện gì" Anh...có thể kể cho em chuyện gì đã xảy ra được không? " Ngọc Khiết dùng ánh mắt kiên địnhHi vọng cô ta sẽ có thể giải quyết vướng mắc trong lòng Minh Triệt" Vậy cô nói tôi nghe nó đang ở đâu? "" Nó? " Ngọc Khiết đổ mồ hôi dự cảm không lành" Là Linh Vũ. Lúc nãy tôi thấy cô đứng với nó mà phải không? " Minh Triệt trừng lạnh" Con nhóc đó đâu rồi? "

'Nếu em hiểu được tâm hồn đầy luyến tiếc'

Linh Vũ cảm nhận được giọng của Minh Triệt có chút xuống dốc. Mồ hôi Minh Triệt nhỏ xuống cảm thấy có chút khó thở

Cô ngó quanh thấy bên cạnh mình có một chị gái trên tay cầm loa phát thanh

" này! chị gì đó ơi cho em mượn cái loa một chút " Linh Vũ giật lấy cái loa phát thanh

Hít một hơi thật sâu rồi nói to và cái loa cầm tay

" Lão Đại!...I Love You!! "

Mọi người ở gần đó đều phải bịt tai, âm thanh của cái loa quá lớn. Minh Triệt nghe xong câu này như bị chập dây thần kinh đứng sững sờ

" Cái gì vậy? Fan cuồng sao? "

" Thổ lộ ngay tại đây sao? Bộ không biết xấu hổ à? "

" Làm cậu ta giật mình ngừng lại rồi kìa "

Nhiều người lên tiếng ồn ào phán trách. Ngọc Khiết kinh ngạc nhìn Linh Vũ đứng bên cạnh mình

Nữ tử vừa thổ lộ một câu bằng tiếng anh nhưng khuôn mặt không có bất kỳ cảm xúc gì, môi mỏng từ từ cong lên mỉm cười với người đang sững sờ trên sân khấu

Minh Triệt dường như đã hiểu được ý đồ của Linh Vũ, nhếch miệng cười lại với cô

Tay lại tiếp tục gảy đàn làm mọi người một lần nữa chú ý đến

Hắn hiểu Linh Vũ làm vậy là để đánh lạc hướng mọi người giúp hắn ổn định lại giọng chứ không còn ý gì khác

Nhưng không hiểu sao trong lòng lại có một chút nuối tiếc...giống như từ sâu trong thâm tâm muốn biến câu nói kia trở thành sự thật

Minh Triệt lược bỏ bớt những câu trước đó tiếp tục ca hát

'Em biết đó, tất cả đều là em'

'Hãy để anh đưa em đi'

'...'

Linh Vũ thở ra một hơi nhẹ nhõm trả lại cái loa cho chị gái bên cạnh

" Bạn học Đàm...cậu thích Từ đàn anh sao? " Ngọc Khiết nhỏ giọng hỏi

Linh Vũ trầm mặc một lúc

Thích? Có ăn được không?

" Cô cứ cho là vậy đi " Linh Vũ xoay người rời khỏi đám người

Cô còn phải đi xây tiếp cái lâu đài cát a~

Ngọc Khiết nhếch miệng nhìn bóng lưng Linh Vũ rời đi

...

Buổi biểu diễn kết thúc

Minh Triệt dựa lưng ngồi nghỉ trên ghế ở bờ biển

" Từ đàn anh...uống chút nước đi " Ngọc Khiết mỉm cười đi đến đưa chai nước tới trước mặt Minh Triệt

" Tôi không khát " Minh Triệt lạnh giọng không nhìn về phía cô ta một cái

" Thật ra thì ngay từ đầu em đã biết Từ đàn anh không giống trong lời đồn. Anh là một người rất tốt bụng mà phải không? " Ngọc Khiết ôn hòa nói

" Tôi là một người rất tốt bụng cho đến khi gia nhập vào đám 4S mấy người thì tôi đã hóa đen "

Ngọc Khiết cứng họng, cô ta thật sự không hề biết nhóm 4S khi xưa đã xảy ra chuyện gì

" Anh...có thể kể cho em chuyện gì đã xảy ra được không? " Ngọc Khiết dùng ánh mắt kiên định

Hi vọng cô ta sẽ có thể giải quyết vướng mắc trong lòng Minh Triệt

" Vậy cô nói tôi nghe nó đang ở đâu? "

" Nó? " Ngọc Khiết đổ mồ hôi dự cảm không lành

" Là Linh Vũ. Lúc nãy tôi thấy cô đứng với nó mà phải không? " Minh Triệt trừng lạnh

" Con nhóc đó đâu rồi? "

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… 'Nếu em hiểu được tâm hồn đầy luyến tiếc'Linh Vũ cảm nhận được giọng của Minh Triệt có chút xuống dốc. Mồ hôi Minh Triệt nhỏ xuống cảm thấy có chút khó thởCô ngó quanh thấy bên cạnh mình có một chị gái trên tay cầm loa phát thanh" này! chị gì đó ơi cho em mượn cái loa một chút " Linh Vũ giật lấy cái loa phát thanhHít một hơi thật sâu rồi nói to và cái loa cầm tay" Lão Đại!...I Love You!! "Mọi người ở gần đó đều phải bịt tai, âm thanh của cái loa quá lớn. Minh Triệt nghe xong câu này như bị chập dây thần kinh đứng sững sờ" Cái gì vậy? Fan cuồng sao? "" Thổ lộ ngay tại đây sao? Bộ không biết xấu hổ à? "" Làm cậu ta giật mình ngừng lại rồi kìa "Nhiều người lên tiếng ồn ào phán trách. Ngọc Khiết kinh ngạc nhìn Linh Vũ đứng bên cạnh mìnhNữ tử vừa thổ lộ một câu bằng tiếng anh nhưng khuôn mặt không có bất kỳ cảm xúc gì, môi mỏng từ từ cong lên mỉm cười với người đang sững sờ trên sân khấuMinh Triệt dường như đã hiểu được ý đồ của Linh Vũ, nhếch miệng cười lại với côTay lại tiếp tục gảy đàn làm mọi người một lần nữa chú ý đếnHắn hiểu Linh Vũ làm vậy là để đánh lạc hướng mọi người giúp hắn ổn định lại giọng chứ không còn ý gì khácNhưng không hiểu sao trong lòng lại có một chút nuối tiếc...giống như từ sâu trong thâm tâm muốn biến câu nói kia trở thành sự thậtMinh Triệt lược bỏ bớt những câu trước đó tiếp tục ca hát'Em biết đó, tất cả đều là em''Hãy để anh đưa em đi''...'Linh Vũ thở ra một hơi nhẹ nhõm trả lại cái loa cho chị gái bên cạnh" Bạn học Đàm...cậu thích Từ đàn anh sao? " Ngọc Khiết nhỏ giọng hỏiLinh Vũ trầm mặc một lúcThích? Có ăn được không?" Cô cứ cho là vậy đi " Linh Vũ xoay người rời khỏi đám ngườiCô còn phải đi xây tiếp cái lâu đài cát a~Ngọc Khiết nhếch miệng nhìn bóng lưng Linh Vũ rời đi...Buổi biểu diễn kết thúcMinh Triệt dựa lưng ngồi nghỉ trên ghế ở bờ biển" Từ đàn anh...uống chút nước đi " Ngọc Khiết mỉm cười đi đến đưa chai nước tới trước mặt Minh Triệt" Tôi không khát " Minh Triệt lạnh giọng không nhìn về phía cô ta một cái" Thật ra thì ngay từ đầu em đã biết Từ đàn anh không giống trong lời đồn. Anh là một người rất tốt bụng mà phải không? " Ngọc Khiết ôn hòa nói" Tôi là một người rất tốt bụng cho đến khi gia nhập vào đám 4S mấy người thì tôi đã hóa đen "Ngọc Khiết cứng họng, cô ta thật sự không hề biết nhóm 4S khi xưa đã xảy ra chuyện gì" Anh...có thể kể cho em chuyện gì đã xảy ra được không? " Ngọc Khiết dùng ánh mắt kiên địnhHi vọng cô ta sẽ có thể giải quyết vướng mắc trong lòng Minh Triệt" Vậy cô nói tôi nghe nó đang ở đâu? "" Nó? " Ngọc Khiết đổ mồ hôi dự cảm không lành" Là Linh Vũ. Lúc nãy tôi thấy cô đứng với nó mà phải không? " Minh Triệt trừng lạnh" Con nhóc đó đâu rồi? "

Chương 31