Cô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để…
Chương 32
Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… " Nó đâu? " Minh Triệt lặp lại câu hỏi" Em...thật sự không biết. Chắc là cậu ấy ra bãi cát rồi.. "" Đã một lúc lúc lâu rồi sao vẫn còn chưa quay lại? "" Em thật sự không biết mà "Minh Triệt nhíu mày trước giờ chưa ai có thể qua mắt được hắn đừng nói đến cô gái dở diễn này" Tôi nhắc lại lần nữa nếu như cô không nói...tôi sẽ cho mọi người biết ba cô là một tên trộm " Minh Triệt gằn giọng" Tại sao...anh... " Ngọc Khiết kinh ngạc" Không có bất cứ thứ gì là tôi không biết "Ngọc Khiết trầm mặc một lúc" Lúc nãy thật ra...tôi thấy cậu ấy gặp một nữ sinh hai người họ nói gì đó rồi liền đi đâu mất rồi... "" Hướng nào!? ""...là bên kia ""..."Vài phút trướcLinh Vũ bị đi lạc, bất ngờ gặp được nữ sinh lần trước ở trên xe khách cố tiếp cận Minh TriệtCô ta dẫn cô đi tới một nơi vào đó ở vách núi quay lại thì không còn thấy cô ta đâuBất chợt một cánh tay nào đó đẩy cô xuống vực...May mắn là không bị ngã xuống nướcĐau...Linh Vũ rũ mắt nhìn mắt cá chân mình đang chảy máuVậy là mình sắp chết rồi sao?Nhưng vẫn chưa tạm biệt mọi người nữa mà...Cô ngước mắt nhìn bầu trời đang tối dần, ánh mắt liền trở lên thâm trầm hơnĐây là lần đầu tiên cô cảm thấy tiếc nuối đến như vậyMọi người ở đây đều khác với thế giới hiện tại...Họ rất hòa đồng" Này cô bé sao lại ngồi ngắm cảnh dưới đó vậy? Nguy hiểm lắm đó! Để bác gọi Người vớt lên cho " Một vị đàn ông trung niên ngó đầu xuốngLinh Vũ: "..."Không ngờ mình lại may mắn như vậyChẳng lẽ mình đã biến thành nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết nữ phụ?Không muốn đâu! Nếu những hành động ngớ ngẩn ấy bị người khác biết thì xấu hổ chết!(Suzur: Nó thính vcl)Linh Vũ nhanh chóng được người ta vớt lên, băng bó lại cái chân què...à không đến nỗi đấy chỉ là bị rách daMinh Triệt vẻ mặt hốt hoảng cũng vừa kịp đi đến, anh ta liền cõng cô trở về" Nhóc có biết ai đẩy mình xuống vực không?! Ta thề là sẽ thay nhóc trả thù " Giọng nói Minh Triệt thập phân tức giận" Không biết nhưng...tôi có thể đoán ra ai là kẻ chủ mưu... "Thật ra lúc đầu cô có hơi nghi ngờ nữ sinh đó nhưng với tính cách của cô ta chắc chắn là bị người ta xúi dại rồi...Ở một nơi nào đó trong thế giới thực tạiMột thanh niên khuôn mặt cực kỳ đẹp nằm trên chiếc giường của phòng bệnh, bên cạnh là một nữ người hầuCánh cửa phòng mở ra là một vị đàn ông trung niên mặc bộ đồ quản gia" Tứ thiếu gia vẫn chưa tỉnh sao? " Người quản gia thấp giọng hỏiNữ người hầu nhẹ lắc đầu" Lúc nãy tôi có thấy cậu ấy nhúc nhích "" Vậy là thế giới trong mộng của cậu ấy có vấn đề gì rồi...có lẽ cậu ấy sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi "Người nằm trên giường là Tứ gia mà bọn họ nói, anh ta đã hôn mê hơn 1 tháng và chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Bác sĩ nói anh ta đang bị mắc kẹt trong mộng tương tự như thế giới thật mà anh ta tưởng tượng raNếu anh ta thỏa mãn trong thế giới đó thì nguy cơ tỉnh lại sẽ rất thấp. Còn nếu anh ta cảm thấy đau khổ, tuyện vọng trong thế giới đó thì sẽ xảy ra hai trường hợp. Một là sẽ mãi mãi mắc kẹt trong đó, Hai là tự tìm lấy đường giải thoát ra khỏi thế giới đó" Có thể tỉnh lại hay không thì phải nhờ vào ý thức của thiếu gia định đoạt "(Bộ này tùy hứng lên tôi lái kinh thật)
" Nó đâu? " Minh Triệt lặp lại câu hỏi
" Em...thật sự không biết. Chắc là cậu ấy ra bãi cát rồi.. "
" Đã một lúc lúc lâu rồi sao vẫn còn chưa quay lại? "
" Em thật sự không biết mà "
Minh Triệt nhíu mày trước giờ chưa ai có thể qua mắt được hắn đừng nói đến cô gái dở diễn này
" Tôi nhắc lại lần nữa nếu như cô không nói...tôi sẽ cho mọi người biết ba cô là một tên trộm " Minh Triệt gằn giọng
" Tại sao...anh... " Ngọc Khiết kinh ngạc
" Không có bất cứ thứ gì là tôi không biết "
Ngọc Khiết trầm mặc một lúc
" Lúc nãy thật ra...tôi thấy cậu ấy gặp một nữ sinh hai người họ nói gì đó rồi liền đi đâu mất rồi... "
" Hướng nào!? "
"...là bên kia "
"..."
Vài phút trước
Linh Vũ bị đi lạc, bất ngờ gặp được nữ sinh lần trước ở trên xe khách cố tiếp cận Minh Triệt
Cô ta dẫn cô đi tới một nơi vào đó ở vách núi quay lại thì không còn thấy cô ta đâu
Bất chợt một cánh tay nào đó đẩy cô xuống vực...May mắn là không bị ngã xuống nước
Đau...
Linh Vũ rũ mắt nhìn mắt cá chân mình đang chảy máu
Vậy là mình sắp chết rồi sao?
Nhưng vẫn chưa tạm biệt mọi người nữa mà...
Cô ngước mắt nhìn bầu trời đang tối dần, ánh mắt liền trở lên thâm trầm hơn
Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy tiếc nuối đến như vậy
Mọi người ở đây đều khác với thế giới hiện tại...
Họ rất hòa đồng
" Này cô bé sao lại ngồi ngắm cảnh dưới đó vậy? Nguy hiểm lắm đó! Để bác gọi Người vớt lên cho " Một vị đàn ông trung niên ngó đầu xuống
Linh Vũ: "..."
Không ngờ mình lại may mắn như vậy
Chẳng lẽ mình đã biến thành nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết nữ phụ?
Không muốn đâu! Nếu những hành động ngớ ngẩn ấy bị người khác biết thì xấu hổ chết!
(Suzur: Nó thính vcl)
Linh Vũ nhanh chóng được người ta vớt lên, băng bó lại cái chân què...à không đến nỗi đấy chỉ là bị rách da
Minh Triệt vẻ mặt hốt hoảng cũng vừa kịp đi đến, anh ta liền cõng cô trở về
" Nhóc có biết ai đẩy mình xuống vực không?! Ta thề là sẽ thay nhóc trả thù " Giọng nói Minh Triệt thập phân tức giận
" Không biết nhưng...tôi có thể đoán ra ai là kẻ chủ mưu... "
Thật ra lúc đầu cô có hơi nghi ngờ nữ sinh đó nhưng với tính cách của cô ta chắc chắn là bị người ta xúi dại rồi
...
Ở một nơi nào đó trong thế giới thực tại
Một thanh niên khuôn mặt cực kỳ đẹp nằm trên chiếc giường của phòng bệnh, bên cạnh là một nữ người hầu
Cánh cửa phòng mở ra là một vị đàn ông trung niên mặc bộ đồ quản gia
" Tứ thiếu gia vẫn chưa tỉnh sao? " Người quản gia thấp giọng hỏi
Nữ người hầu nhẹ lắc đầu
" Lúc nãy tôi có thấy cậu ấy nhúc nhích "
" Vậy là thế giới trong mộng của cậu ấy có vấn đề gì rồi...có lẽ cậu ấy sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi "
Người nằm trên giường là Tứ gia mà bọn họ nói, anh ta đã hôn mê hơn 1 tháng và chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Bác sĩ nói anh ta đang bị mắc kẹt trong mộng tương tự như thế giới thật mà anh ta tưởng tượng ra
Nếu anh ta thỏa mãn trong thế giới đó thì nguy cơ tỉnh lại sẽ rất thấp. Còn nếu anh ta cảm thấy đau khổ, tuyện vọng trong thế giới đó thì sẽ xảy ra hai trường hợp. Một là sẽ mãi mãi mắc kẹt trong đó, Hai là tự tìm lấy đường giải thoát ra khỏi thế giới đó
" Có thể tỉnh lại hay không thì phải nhờ vào ý thức của thiếu gia định đoạt "
(Bộ này tùy hứng lên tôi lái kinh thật)
Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… " Nó đâu? " Minh Triệt lặp lại câu hỏi" Em...thật sự không biết. Chắc là cậu ấy ra bãi cát rồi.. "" Đã một lúc lúc lâu rồi sao vẫn còn chưa quay lại? "" Em thật sự không biết mà "Minh Triệt nhíu mày trước giờ chưa ai có thể qua mắt được hắn đừng nói đến cô gái dở diễn này" Tôi nhắc lại lần nữa nếu như cô không nói...tôi sẽ cho mọi người biết ba cô là một tên trộm " Minh Triệt gằn giọng" Tại sao...anh... " Ngọc Khiết kinh ngạc" Không có bất cứ thứ gì là tôi không biết "Ngọc Khiết trầm mặc một lúc" Lúc nãy thật ra...tôi thấy cậu ấy gặp một nữ sinh hai người họ nói gì đó rồi liền đi đâu mất rồi... "" Hướng nào!? ""...là bên kia ""..."Vài phút trướcLinh Vũ bị đi lạc, bất ngờ gặp được nữ sinh lần trước ở trên xe khách cố tiếp cận Minh TriệtCô ta dẫn cô đi tới một nơi vào đó ở vách núi quay lại thì không còn thấy cô ta đâuBất chợt một cánh tay nào đó đẩy cô xuống vực...May mắn là không bị ngã xuống nướcĐau...Linh Vũ rũ mắt nhìn mắt cá chân mình đang chảy máuVậy là mình sắp chết rồi sao?Nhưng vẫn chưa tạm biệt mọi người nữa mà...Cô ngước mắt nhìn bầu trời đang tối dần, ánh mắt liền trở lên thâm trầm hơnĐây là lần đầu tiên cô cảm thấy tiếc nuối đến như vậyMọi người ở đây đều khác với thế giới hiện tại...Họ rất hòa đồng" Này cô bé sao lại ngồi ngắm cảnh dưới đó vậy? Nguy hiểm lắm đó! Để bác gọi Người vớt lên cho " Một vị đàn ông trung niên ngó đầu xuốngLinh Vũ: "..."Không ngờ mình lại may mắn như vậyChẳng lẽ mình đã biến thành nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết nữ phụ?Không muốn đâu! Nếu những hành động ngớ ngẩn ấy bị người khác biết thì xấu hổ chết!(Suzur: Nó thính vcl)Linh Vũ nhanh chóng được người ta vớt lên, băng bó lại cái chân què...à không đến nỗi đấy chỉ là bị rách daMinh Triệt vẻ mặt hốt hoảng cũng vừa kịp đi đến, anh ta liền cõng cô trở về" Nhóc có biết ai đẩy mình xuống vực không?! Ta thề là sẽ thay nhóc trả thù " Giọng nói Minh Triệt thập phân tức giận" Không biết nhưng...tôi có thể đoán ra ai là kẻ chủ mưu... "Thật ra lúc đầu cô có hơi nghi ngờ nữ sinh đó nhưng với tính cách của cô ta chắc chắn là bị người ta xúi dại rồi...Ở một nơi nào đó trong thế giới thực tạiMột thanh niên khuôn mặt cực kỳ đẹp nằm trên chiếc giường của phòng bệnh, bên cạnh là một nữ người hầuCánh cửa phòng mở ra là một vị đàn ông trung niên mặc bộ đồ quản gia" Tứ thiếu gia vẫn chưa tỉnh sao? " Người quản gia thấp giọng hỏiNữ người hầu nhẹ lắc đầu" Lúc nãy tôi có thấy cậu ấy nhúc nhích "" Vậy là thế giới trong mộng của cậu ấy có vấn đề gì rồi...có lẽ cậu ấy sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi "Người nằm trên giường là Tứ gia mà bọn họ nói, anh ta đã hôn mê hơn 1 tháng và chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Bác sĩ nói anh ta đang bị mắc kẹt trong mộng tương tự như thế giới thật mà anh ta tưởng tượng raNếu anh ta thỏa mãn trong thế giới đó thì nguy cơ tỉnh lại sẽ rất thấp. Còn nếu anh ta cảm thấy đau khổ, tuyện vọng trong thế giới đó thì sẽ xảy ra hai trường hợp. Một là sẽ mãi mãi mắc kẹt trong đó, Hai là tự tìm lấy đường giải thoát ra khỏi thế giới đó" Có thể tỉnh lại hay không thì phải nhờ vào ý thức của thiếu gia định đoạt "(Bộ này tùy hứng lên tôi lái kinh thật)