Đứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường…
Chương 11: Học văn hoá
Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… "Đừng tưởng rằng học múa là không cần học văn hoá!" Người luôn luôn nhiệt tình với nam sinh, lạnh lùng với nữ sinh – giảng viên phụ đạo Trì Lệ nói: "Đã là sinh viên đều phải đọc sách!"Ôn Tây ngồi trong phòng học, nhìn giảng viên đang đọc giáo án.Đây là tiết tiếng Anh, vô cùng buồn tẻ.Giảng viên trẻ tuổi, từ lúc bắt đầu vào lớp, đôi mắt chưa từng rời khỏi giáo án, đọc từng câu từng chữ cho cả lớp nghe.Học viên chỉ chiếm khoảng nửa phòng, vài người đang ngủ, vài người khác đang nhắn tin.Giảng viên coi như không nhìn thấy, vẫn đắm chìm trong biển tri thức.Tiếng chuông vang lên, giảng viên lấy danh sách lớp ra, dùng giọng điệu như sắp hết hơi nói: "Điểm danh nào......"Giảng viên Tiếng Anh ra khỏi lớp, một giảng viên khác đi vào.Chỉ là thay đổi một quyển giáo án, phương thức dạy học vẫn y như cũ.Mấy người ban nãy ngủ giờ dậy nhắn tin, những người còn lại thì trốn học đi ngủ......
"Đừng tưởng rằng học múa là không cần học văn hoá!" Người luôn luôn nhiệt tình với nam sinh, lạnh lùng với nữ sinh – giảng viên phụ đạo Trì Lệ nói: "Đã là sinh viên đều phải đọc sách!"
Ôn Tây ngồi trong phòng học, nhìn giảng viên đang đọc giáo án.
Đây là tiết tiếng Anh, vô cùng buồn tẻ.
Giảng viên trẻ tuổi, từ lúc bắt đầu vào lớp, đôi mắt chưa từng rời khỏi giáo án, đọc từng câu từng chữ cho cả lớp nghe.
Học viên chỉ chiếm khoảng nửa phòng, vài người đang ngủ, vài người khác đang nhắn tin.
Giảng viên coi như không nhìn thấy, vẫn đắm chìm trong biển tri thức.
Tiếng chuông vang lên, giảng viên lấy danh sách lớp ra, dùng giọng điệu như sắp hết hơi nói: "Điểm danh nào......"
Giảng viên Tiếng Anh ra khỏi lớp, một giảng viên khác đi vào.
Chỉ là thay đổi một quyển giáo án, phương thức dạy học vẫn y như cũ.
Mấy người ban nãy ngủ giờ dậy nhắn tin, những người còn lại thì trốn học đi ngủ......
Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… "Đừng tưởng rằng học múa là không cần học văn hoá!" Người luôn luôn nhiệt tình với nam sinh, lạnh lùng với nữ sinh – giảng viên phụ đạo Trì Lệ nói: "Đã là sinh viên đều phải đọc sách!"Ôn Tây ngồi trong phòng học, nhìn giảng viên đang đọc giáo án.Đây là tiết tiếng Anh, vô cùng buồn tẻ.Giảng viên trẻ tuổi, từ lúc bắt đầu vào lớp, đôi mắt chưa từng rời khỏi giáo án, đọc từng câu từng chữ cho cả lớp nghe.Học viên chỉ chiếm khoảng nửa phòng, vài người đang ngủ, vài người khác đang nhắn tin.Giảng viên coi như không nhìn thấy, vẫn đắm chìm trong biển tri thức.Tiếng chuông vang lên, giảng viên lấy danh sách lớp ra, dùng giọng điệu như sắp hết hơi nói: "Điểm danh nào......"Giảng viên Tiếng Anh ra khỏi lớp, một giảng viên khác đi vào.Chỉ là thay đổi một quyển giáo án, phương thức dạy học vẫn y như cũ.Mấy người ban nãy ngủ giờ dậy nhắn tin, những người còn lại thì trốn học đi ngủ......