Đứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường…

Chương 23: Dạ hội cuối năm

Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Thi xong, nhà trường tổ chức dạ hội cuối năm, Khoa Người mẫu và Khoa Múa lại thành tâm điểm!Khi dàn người mẫu nam cao mét chín trình diễn, toàn trường la hét chói tai, sự hưng phấn tăng mạnh.Trương Ly đi giữa, vừa lên sân khấu, ánh mắt anh hoàn toàn khác với ngày thường.Lạnh lùng kiêu ngạo, là yêu cầu của bộ sưu tập thời trang này, anh đã thể hiện một cách trọn vẹn.Ôn Tây ngồi trên khán đài, dường như nhìn thấu qua anh lại thấy một người khác, người đó luôn mang vẻ mặt như vậy.Lắc lắc đầu, cô cười tự giễu.Trong lòng khó chịu quá!Trương Ly kết thúc phần biểu diễn, thay quần áo lập tức tới tìm cô.Nhìn anh chạy đến, Ôn Tây đứng dậy đi ra ngoài, Trương Ly vội đuổi theo."Sao em không xem?" Anh vừa dứt lời, đã bị cô đột ngột xoay người hôn lên.Đây là lần đầu tiên cô chủ động, mang theo nhiệt tình khác thường.Trương Ly sau khi kinh ngạc vài giây đã được thay thế bằng bản năng, anh quay người, đè cô lên tường, mạnh mẽ tiến công."Tây Tây, Tây Tây......" Anh gọi tên cô, ôm cô sát vào cơ thể mình.Hồi lâu, anh dừng lại, tựa vào trán cô, hơi thở gấp gáp: "Ở đây chờ anh, anh đi lấy xe."Lái xe qua, anh thắt đai an toàn cho cô, đi một mạch như điên, tới một ngôi biệt thự, anh nắm tay cô chạy lên phòng.Như có ngọn lửa bùng cháy trong cơ thể!Anh áp lên người cô, đến đây vẫn cố gắng kiềm chế."Anh, có thể không?"Ôn Tây vòng tay qua người anh, v**t v* cơ bắp cuồn cuộn trên lưng anh, ngẩng đầu, khẽ l**m lên hầu kết anh......Trương Ly gầm nhẹ, đánh mất ý chí cuối cùng.

Thi xong, nhà trường tổ chức dạ hội cuối năm, Khoa Người mẫu và Khoa Múa lại thành tâm điểm!

Khi dàn người mẫu nam cao mét chín trình diễn, toàn trường la hét chói tai, sự hưng phấn tăng mạnh.

Trương Ly đi giữa, vừa lên sân khấu, ánh mắt anh hoàn toàn khác với ngày thường.

Lạnh lùng kiêu ngạo, là yêu cầu của bộ sưu tập thời trang này, anh đã thể hiện một cách trọn vẹn.

Ôn Tây ngồi trên khán đài, dường như nhìn thấu qua anh lại thấy một người khác, người đó luôn mang vẻ mặt như vậy.

Lắc lắc đầu, cô cười tự giễu.

Trong lòng khó chịu quá!

Trương Ly kết thúc phần biểu diễn, thay quần áo lập tức tới tìm cô.

Nhìn anh chạy đến, Ôn Tây đứng dậy đi ra ngoài, Trương Ly vội đuổi theo.

"Sao em không xem?" Anh vừa dứt lời, đã bị cô đột ngột xoay người hôn lên.

Đây là lần đầu tiên cô chủ động, mang theo nhiệt tình khác thường.

Trương Ly sau khi kinh ngạc vài giây đã được thay thế bằng bản năng, anh quay người, đè cô lên tường, mạnh mẽ tiến công.

"Tây Tây, Tây Tây......" Anh gọi tên cô, ôm cô sát vào cơ thể mình.

Hồi lâu, anh dừng lại, tựa vào trán cô, hơi thở gấp gáp: "Ở đây chờ anh, anh đi lấy xe."

Lái xe qua, anh thắt đai an toàn cho cô, đi một mạch như điên, tới một ngôi biệt thự, anh nắm tay cô chạy lên phòng.

Như có ngọn lửa bùng cháy trong cơ thể!

Anh áp lên người cô, đến đây vẫn cố gắng kiềm chế.

"Anh, có thể không?"

Ôn Tây vòng tay qua người anh, v**t v* cơ bắp cuồn cuộn trên lưng anh, ngẩng đầu, khẽ l**m lên hầu kết anh......

Trương Ly gầm nhẹ, đánh mất ý chí cuối cùng.

Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Thi xong, nhà trường tổ chức dạ hội cuối năm, Khoa Người mẫu và Khoa Múa lại thành tâm điểm!Khi dàn người mẫu nam cao mét chín trình diễn, toàn trường la hét chói tai, sự hưng phấn tăng mạnh.Trương Ly đi giữa, vừa lên sân khấu, ánh mắt anh hoàn toàn khác với ngày thường.Lạnh lùng kiêu ngạo, là yêu cầu của bộ sưu tập thời trang này, anh đã thể hiện một cách trọn vẹn.Ôn Tây ngồi trên khán đài, dường như nhìn thấu qua anh lại thấy một người khác, người đó luôn mang vẻ mặt như vậy.Lắc lắc đầu, cô cười tự giễu.Trong lòng khó chịu quá!Trương Ly kết thúc phần biểu diễn, thay quần áo lập tức tới tìm cô.Nhìn anh chạy đến, Ôn Tây đứng dậy đi ra ngoài, Trương Ly vội đuổi theo."Sao em không xem?" Anh vừa dứt lời, đã bị cô đột ngột xoay người hôn lên.Đây là lần đầu tiên cô chủ động, mang theo nhiệt tình khác thường.Trương Ly sau khi kinh ngạc vài giây đã được thay thế bằng bản năng, anh quay người, đè cô lên tường, mạnh mẽ tiến công."Tây Tây, Tây Tây......" Anh gọi tên cô, ôm cô sát vào cơ thể mình.Hồi lâu, anh dừng lại, tựa vào trán cô, hơi thở gấp gáp: "Ở đây chờ anh, anh đi lấy xe."Lái xe qua, anh thắt đai an toàn cho cô, đi một mạch như điên, tới một ngôi biệt thự, anh nắm tay cô chạy lên phòng.Như có ngọn lửa bùng cháy trong cơ thể!Anh áp lên người cô, đến đây vẫn cố gắng kiềm chế."Anh, có thể không?"Ôn Tây vòng tay qua người anh, v**t v* cơ bắp cuồn cuộn trên lưng anh, ngẩng đầu, khẽ l**m lên hầu kết anh......Trương Ly gầm nhẹ, đánh mất ý chí cuối cùng.

Chương 23: Dạ hội cuối năm