Sở Nguyệt nghe thấy tiếng động, cô lờ mờ mở mắt Bóng hình cao lớn của người đàn ông đập vào mắt cô, anh đang thay đồ. Sở Nguyệt khó khăn ngồi dậy, cô lên tiếng " Mạc Phong, anh muốn đi đâu vậy? " Từ Mạc Phong ngoái đầu lại nhìn cô " Đã làm em tỉnh sao? " Sở Nguyệt nheo mắt nhìn anh, đã khuya như vậy rồi anh còn đi đâu chứ? " Mạc Phong, đã nửa đêm rồi. Anh còn đi đâu? " Từ Mạc Phong cài xong cúc áo sơ mi cuối cùng. Anh tiến lại gần cô, hôn nhẹ lên trán cô " Nguyệt Nguyệt, em đang mang thai. Nằm xuống ngủ tiếp đi, được không? " Sở Nguyệt lắc đầu " Vậy anh cho em biết đi, anh muốn đi đâu? " Từ Mạc Phong cầm lấy tay cô, vân vê an ủi. Giọng nói rất ôn nhuận " Nguyệt Nguyệt, Mộc Tuyết cần anh. Cô ấy đang bị bệnh, anh cần qua xem cô ấy " Sở Nguyệt trợn tròn mắt, chồng cô thế mà nửa đêm muốn bỏ cô để đi với người đàn bà khác. Cô đang mang thai ở tuần thứ 24 bụng đã to lên thấy rõ. Cô khó hiểu nhìn anh " Mạc Phong, dù bây giờ em đã có thai. Anh vẫn không quên được cô ta? " " Anh xin lỗi … " Sở…
Chương 7
Ngộ NhậnTác giả: Trần LinhTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcSở Nguyệt nghe thấy tiếng động, cô lờ mờ mở mắt Bóng hình cao lớn của người đàn ông đập vào mắt cô, anh đang thay đồ. Sở Nguyệt khó khăn ngồi dậy, cô lên tiếng " Mạc Phong, anh muốn đi đâu vậy? " Từ Mạc Phong ngoái đầu lại nhìn cô " Đã làm em tỉnh sao? " Sở Nguyệt nheo mắt nhìn anh, đã khuya như vậy rồi anh còn đi đâu chứ? " Mạc Phong, đã nửa đêm rồi. Anh còn đi đâu? " Từ Mạc Phong cài xong cúc áo sơ mi cuối cùng. Anh tiến lại gần cô, hôn nhẹ lên trán cô " Nguyệt Nguyệt, em đang mang thai. Nằm xuống ngủ tiếp đi, được không? " Sở Nguyệt lắc đầu " Vậy anh cho em biết đi, anh muốn đi đâu? " Từ Mạc Phong cầm lấy tay cô, vân vê an ủi. Giọng nói rất ôn nhuận " Nguyệt Nguyệt, Mộc Tuyết cần anh. Cô ấy đang bị bệnh, anh cần qua xem cô ấy " Sở Nguyệt trợn tròn mắt, chồng cô thế mà nửa đêm muốn bỏ cô để đi với người đàn bà khác. Cô đang mang thai ở tuần thứ 24 bụng đã to lên thấy rõ. Cô khó hiểu nhìn anh " Mạc Phong, dù bây giờ em đã có thai. Anh vẫn không quên được cô ta? " " Anh xin lỗi … " Sở… Một lời nói cất ra, đã mang theo tâm trí cô bay đi sạch. Khoảng lặng vô hồn lờ mờ hiện lên trong đôi mắt Sở Nguyệt. Mộc Tuyết, có con rồi? Là đứa bé của Từ Mạc Phong?Từ Mạc Phong trong lòng dậy sóng, anh vẫn không hiểu mẹ đang nói điều gì" Mẹ à, mẹ nói như vậy là có ý gì? "Từ phu nhân bắt chéo chân, hai tay đặt lên đùi. Bà nở một nụ cười, nhưng nhìn đi nhìn lại. Nụ cười này … có chút nguy hiểm" Mộc Tuyết mang thai, là con của con. Đã xét nghiệm ADN rồi "Bà phất tay kêu người lấy ra một xấp giấy. Từ Mạc Phong vội cầm lên coiĐứa bé này … trong giấy xác nhận là con của anhTừ Mạc Phong xé nát tờ giấy, đôi mắt anh ánh lên vẻ giễu cợt" Mộc Tuyết, tôi lên giường với cô khi nào? "Mộc Tuyết tỏ ra đau lòng, ả ta ôm ngược. Giọng nói ấm ức như sắp khóc" Mạc Phong, anh không nhớ sao. Đêm đó là do anh uống rượu say … nên chúng ta mới phát sinh quan hệ "Uống rượu say? Từ Mạc Phong anh dù có say cỡ nào, thần trí vẫn luôn tỉnh táo. Không lẽ tới người phụ nữ mà anh từng phát sinh quan hệ, anh cũng không nhớ rõ? Anh nghiến răng, cả người nồng đậm mùi sát khí" Mộc Tuyết, nếu tôi phát hiện cô có nửa lời nào giả dối. Tôi nhất định sẽ b*p ch*t cô "Mộc Tuyết mặt mày trắng bệch, ả ta cắn môiSở Nguyệt mệt mỏi vô cùng, cả thể xác và tâm hồn đều đang bị dày vò. Cô thật sự mệt lắm rồi, đoạn tình cảm này. Cứ nhất thiết phải gắng gượng vậy sao? Chuyện đã đến nước này, làm sao còn có thể cứu vãn. Sở Nguyệt cụp mắt, cô nói rất nhẹ nhàng" Từ Mạc Phong, chúng ta ly hôn đi. Em … thật sự mệt lắm rồi "Từ Mạc Phong sững sờ nhìn cô, lại thấy cô nói tiếp" Mộc Tuyết có thai rồi, anh không muốn. Nhưng đứa bé cần có cha, đứa bé không có tội gì cả "Đúng vậy, trẻ nhỏ là những linh hồn tinh khiết. Chúng vốn chẳng có tội gì cả. Những thiên thần nhỏ rất đáng yêu, nếu con cô còn sống. Có phải nó cũng đáng yêu như vậy không?Từ phu nhân ngồi một bên cũng phù họa theo. Bà cứ thuận thế mà đẩy thuyền" Sở Nguyệt cũng đã nói như vậy rồi. Con cũng mau ly hôn đi "Từ Mạc Phong nhìn bà với vẻ mặt không mấy là thoải mái. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại" Ban đầu là ai ép con phải kết hôn với cô ấy? Còn ai khác ngoài mẹ sao? Nói gì đi nữa con cũng không ly hôn "Từ phu nhân bực mình, bà đứng dập đập tay xuống bàn. Đứa con này suốt 28 năm qua chưa từng cãi lời bà. Vậy mà hôm nay anh lại vì Sở Nguyệt mà trở mặt với bà" Từ Mạc Phong, có phải con đủ lông đủ cánh rồi. Lời của mẹ liền không nghe nữa? "" Mẹ, suốt 28 năm qua con luôn nghe theo lời mẹ. Nhưng riêng hôm nay thì không thể được "Từ phu nhân nhìn thấy vẻ quyết tâm trong mắt anh. Con trai bà thật sự yêu con bé đó sao? Thật sự có thể vì nó mà cãi nhau với bà? Từ phu nhân cố gắng đè nén sự giận dữ nơi đáy lòng, bà nhắm mắt thở dài" Từ Mạc Phong, nếu hôm nay con không ly hôn với Sở Nguyệt. Từ này con đừng gọi ta là mẹ nữa, Từ gia cũng không có đứa con trai nào tên Từ Mạc Phong "Từ Mạc Phong lắc đầu nhìn bà. Từ nhỏ, Từ phu nhân rất ít khi giành thời gian ở bên anh. Không như bao người phụ nữ khác, bà phải gánh vác công việc của tập đoàn thay ba anh. Ba anh đã mất từ khi anh sinh ra, vì vậy trách nhiệm đè lên vai mẹ anh ngày càng nhiều. Do sự xa cách lâu ngày, tình cảm của anh và mẹ cũng nhạt dần đi. Từ Mạc Phong thiếu thốn sự quan tâm và tình thương của cả ba lẫn mẹ. Thời gian đã tôi luyện anh trở thành một con người máu lạnh, tàn nhẫn. Anh rất hận mẹ, hận mẹ vì bà không quan tâm tới anh, hận mẹ vì bà yêu công việc hơn yêu anh. Sau này, anh lại cảm thấy vừa thương vừa nể phục mẹ. Một người phụ nữ, phải gánh trên vai cả một tập đoàn lớn. Đó là lý do vì sao 28 năm qua, anh luôn nhẫn nhịn. Luôn nghe theo lời của mẹNhưng hôm nay, bà lại ra tay g**t ch*t sự tôn trọng cuối cùng mà anh giành cho bàTừ Mạc Phong nhìn thật kỹ bà, thời gian trôi đi mang theo tuổi xuân của bà. Trên gương mặt đã có đầy những vết nhăn được mài mòn theo năm tháng. Anh hít một hơi, nhắm mắt lại thật sâu. Lúc Từ Mạc Phong mở mắt ra, sâu trong đáy mắt đã là sự sắc lạnh thấu tận tâm can" Được, là do mẹ ép con "Vừa dứt lời anh liền kéo Sở Nguyệt đi. Sở Nguyệt bị anh làm cho một phen kinh hồnTừ Mạc Phong … anh đang làm gì vậy?
Một lời nói cất ra, đã mang theo tâm trí cô bay đi sạch. Khoảng lặng vô hồn lờ mờ hiện lên trong đôi mắt Sở Nguyệt. Mộc Tuyết, có con rồi? Là đứa bé của Từ Mạc Phong?
Từ Mạc Phong trong lòng dậy sóng, anh vẫn không hiểu mẹ đang nói điều gì
" Mẹ à, mẹ nói như vậy là có ý gì? "
Từ phu nhân bắt chéo chân, hai tay đặt lên đùi. Bà nở một nụ cười, nhưng nhìn đi nhìn lại. Nụ cười này … có chút nguy hiểm
" Mộc Tuyết mang thai, là con của con. Đã xét nghiệm ADN rồi "
Bà phất tay kêu người lấy ra một xấp giấy. Từ Mạc Phong vội cầm lên coi
Đứa bé này … trong giấy xác nhận là con của anh
Từ Mạc Phong xé nát tờ giấy, đôi mắt anh ánh lên vẻ giễu cợt
" Mộc Tuyết, tôi lên giường với cô khi nào? "
Mộc Tuyết tỏ ra đau lòng, ả ta ôm ngược. Giọng nói ấm ức như sắp khóc
" Mạc Phong, anh không nhớ sao. Đêm đó là do anh uống rượu say … nên chúng ta mới phát sinh quan hệ "
Uống rượu say? Từ Mạc Phong anh dù có say cỡ nào, thần trí vẫn luôn tỉnh táo. Không lẽ tới người phụ nữ mà anh từng phát sinh quan hệ, anh cũng không nhớ rõ? Anh nghiến răng, cả người nồng đậm mùi sát khí
" Mộc Tuyết, nếu tôi phát hiện cô có nửa lời nào giả dối. Tôi nhất định sẽ b*p ch*t cô "
Mộc Tuyết mặt mày trắng bệch, ả ta cắn môi
Sở Nguyệt mệt mỏi vô cùng, cả thể xác và tâm hồn đều đang bị dày vò. Cô thật sự mệt lắm rồi, đoạn tình cảm này. Cứ nhất thiết phải gắng gượng vậy sao? Chuyện đã đến nước này, làm sao còn có thể cứu vãn. Sở Nguyệt cụp mắt, cô nói rất nhẹ nhàng
" Từ Mạc Phong, chúng ta ly hôn đi. Em … thật sự mệt lắm rồi "
Từ Mạc Phong sững sờ nhìn cô, lại thấy cô nói tiếp
" Mộc Tuyết có thai rồi, anh không muốn. Nhưng đứa bé cần có cha, đứa bé không có tội gì cả "
Đúng vậy, trẻ nhỏ là những linh hồn tinh khiết. Chúng vốn chẳng có tội gì cả. Những thiên thần nhỏ rất đáng yêu, nếu con cô còn sống. Có phải nó cũng đáng yêu như vậy không?
Từ phu nhân ngồi một bên cũng phù họa theo. Bà cứ thuận thế mà đẩy thuyền
" Sở Nguyệt cũng đã nói như vậy rồi. Con cũng mau ly hôn đi "
Từ Mạc Phong nhìn bà với vẻ mặt không mấy là thoải mái. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại
" Ban đầu là ai ép con phải kết hôn với cô ấy? Còn ai khác ngoài mẹ sao? Nói gì đi nữa con cũng không ly hôn "
Từ phu nhân bực mình, bà đứng dập đập tay xuống bàn. Đứa con này suốt 28 năm qua chưa từng cãi lời bà. Vậy mà hôm nay anh lại vì Sở Nguyệt mà trở mặt với bà
" Từ Mạc Phong, có phải con đủ lông đủ cánh rồi. Lời của mẹ liền không nghe nữa? "
" Mẹ, suốt 28 năm qua con luôn nghe theo lời mẹ. Nhưng riêng hôm nay thì không thể được "
Từ phu nhân nhìn thấy vẻ quyết tâm trong mắt anh. Con trai bà thật sự yêu con bé đó sao? Thật sự có thể vì nó mà cãi nhau với bà? Từ phu nhân cố gắng đè nén sự giận dữ nơi đáy lòng, bà nhắm mắt thở dài
" Từ Mạc Phong, nếu hôm nay con không ly hôn với Sở Nguyệt. Từ này con đừng gọi ta là mẹ nữa, Từ gia cũng không có đứa con trai nào tên Từ Mạc Phong "
Từ Mạc Phong lắc đầu nhìn bà. Từ nhỏ, Từ phu nhân rất ít khi giành thời gian ở bên anh. Không như bao người phụ nữ khác, bà phải gánh vác công việc của tập đoàn thay ba anh. Ba anh đã mất từ khi anh sinh ra, vì vậy trách nhiệm đè lên vai mẹ anh ngày càng nhiều. Do sự xa cách lâu ngày, tình cảm của anh và mẹ cũng nhạt dần đi. Từ Mạc Phong thiếu thốn sự quan tâm và tình thương của cả ba lẫn mẹ. Thời gian đã tôi luyện anh trở thành một con người máu lạnh, tàn nhẫn. Anh rất hận mẹ, hận mẹ vì bà không quan tâm tới anh, hận mẹ vì bà yêu công việc hơn yêu anh. Sau này, anh lại cảm thấy vừa thương vừa nể phục mẹ. Một người phụ nữ, phải gánh trên vai cả một tập đoàn lớn. Đó là lý do vì sao 28 năm qua, anh luôn nhẫn nhịn. Luôn nghe theo lời của mẹ
Nhưng hôm nay, bà lại ra tay g**t ch*t sự tôn trọng cuối cùng mà anh giành cho bà
Từ Mạc Phong nhìn thật kỹ bà, thời gian trôi đi mang theo tuổi xuân của bà. Trên gương mặt đã có đầy những vết nhăn được mài mòn theo năm tháng. Anh hít một hơi, nhắm mắt lại thật sâu. Lúc Từ Mạc Phong mở mắt ra, sâu trong đáy mắt đã là sự sắc lạnh thấu tận tâm can
" Được, là do mẹ ép con "
Vừa dứt lời anh liền kéo Sở Nguyệt đi. Sở Nguyệt bị anh làm cho một phen kinh hồn
Từ Mạc Phong … anh đang làm gì vậy?
Ngộ NhậnTác giả: Trần LinhTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcSở Nguyệt nghe thấy tiếng động, cô lờ mờ mở mắt Bóng hình cao lớn của người đàn ông đập vào mắt cô, anh đang thay đồ. Sở Nguyệt khó khăn ngồi dậy, cô lên tiếng " Mạc Phong, anh muốn đi đâu vậy? " Từ Mạc Phong ngoái đầu lại nhìn cô " Đã làm em tỉnh sao? " Sở Nguyệt nheo mắt nhìn anh, đã khuya như vậy rồi anh còn đi đâu chứ? " Mạc Phong, đã nửa đêm rồi. Anh còn đi đâu? " Từ Mạc Phong cài xong cúc áo sơ mi cuối cùng. Anh tiến lại gần cô, hôn nhẹ lên trán cô " Nguyệt Nguyệt, em đang mang thai. Nằm xuống ngủ tiếp đi, được không? " Sở Nguyệt lắc đầu " Vậy anh cho em biết đi, anh muốn đi đâu? " Từ Mạc Phong cầm lấy tay cô, vân vê an ủi. Giọng nói rất ôn nhuận " Nguyệt Nguyệt, Mộc Tuyết cần anh. Cô ấy đang bị bệnh, anh cần qua xem cô ấy " Sở Nguyệt trợn tròn mắt, chồng cô thế mà nửa đêm muốn bỏ cô để đi với người đàn bà khác. Cô đang mang thai ở tuần thứ 24 bụng đã to lên thấy rõ. Cô khó hiểu nhìn anh " Mạc Phong, dù bây giờ em đã có thai. Anh vẫn không quên được cô ta? " " Anh xin lỗi … " Sở… Một lời nói cất ra, đã mang theo tâm trí cô bay đi sạch. Khoảng lặng vô hồn lờ mờ hiện lên trong đôi mắt Sở Nguyệt. Mộc Tuyết, có con rồi? Là đứa bé của Từ Mạc Phong?Từ Mạc Phong trong lòng dậy sóng, anh vẫn không hiểu mẹ đang nói điều gì" Mẹ à, mẹ nói như vậy là có ý gì? "Từ phu nhân bắt chéo chân, hai tay đặt lên đùi. Bà nở một nụ cười, nhưng nhìn đi nhìn lại. Nụ cười này … có chút nguy hiểm" Mộc Tuyết mang thai, là con của con. Đã xét nghiệm ADN rồi "Bà phất tay kêu người lấy ra một xấp giấy. Từ Mạc Phong vội cầm lên coiĐứa bé này … trong giấy xác nhận là con của anhTừ Mạc Phong xé nát tờ giấy, đôi mắt anh ánh lên vẻ giễu cợt" Mộc Tuyết, tôi lên giường với cô khi nào? "Mộc Tuyết tỏ ra đau lòng, ả ta ôm ngược. Giọng nói ấm ức như sắp khóc" Mạc Phong, anh không nhớ sao. Đêm đó là do anh uống rượu say … nên chúng ta mới phát sinh quan hệ "Uống rượu say? Từ Mạc Phong anh dù có say cỡ nào, thần trí vẫn luôn tỉnh táo. Không lẽ tới người phụ nữ mà anh từng phát sinh quan hệ, anh cũng không nhớ rõ? Anh nghiến răng, cả người nồng đậm mùi sát khí" Mộc Tuyết, nếu tôi phát hiện cô có nửa lời nào giả dối. Tôi nhất định sẽ b*p ch*t cô "Mộc Tuyết mặt mày trắng bệch, ả ta cắn môiSở Nguyệt mệt mỏi vô cùng, cả thể xác và tâm hồn đều đang bị dày vò. Cô thật sự mệt lắm rồi, đoạn tình cảm này. Cứ nhất thiết phải gắng gượng vậy sao? Chuyện đã đến nước này, làm sao còn có thể cứu vãn. Sở Nguyệt cụp mắt, cô nói rất nhẹ nhàng" Từ Mạc Phong, chúng ta ly hôn đi. Em … thật sự mệt lắm rồi "Từ Mạc Phong sững sờ nhìn cô, lại thấy cô nói tiếp" Mộc Tuyết có thai rồi, anh không muốn. Nhưng đứa bé cần có cha, đứa bé không có tội gì cả "Đúng vậy, trẻ nhỏ là những linh hồn tinh khiết. Chúng vốn chẳng có tội gì cả. Những thiên thần nhỏ rất đáng yêu, nếu con cô còn sống. Có phải nó cũng đáng yêu như vậy không?Từ phu nhân ngồi một bên cũng phù họa theo. Bà cứ thuận thế mà đẩy thuyền" Sở Nguyệt cũng đã nói như vậy rồi. Con cũng mau ly hôn đi "Từ Mạc Phong nhìn bà với vẻ mặt không mấy là thoải mái. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại" Ban đầu là ai ép con phải kết hôn với cô ấy? Còn ai khác ngoài mẹ sao? Nói gì đi nữa con cũng không ly hôn "Từ phu nhân bực mình, bà đứng dập đập tay xuống bàn. Đứa con này suốt 28 năm qua chưa từng cãi lời bà. Vậy mà hôm nay anh lại vì Sở Nguyệt mà trở mặt với bà" Từ Mạc Phong, có phải con đủ lông đủ cánh rồi. Lời của mẹ liền không nghe nữa? "" Mẹ, suốt 28 năm qua con luôn nghe theo lời mẹ. Nhưng riêng hôm nay thì không thể được "Từ phu nhân nhìn thấy vẻ quyết tâm trong mắt anh. Con trai bà thật sự yêu con bé đó sao? Thật sự có thể vì nó mà cãi nhau với bà? Từ phu nhân cố gắng đè nén sự giận dữ nơi đáy lòng, bà nhắm mắt thở dài" Từ Mạc Phong, nếu hôm nay con không ly hôn với Sở Nguyệt. Từ này con đừng gọi ta là mẹ nữa, Từ gia cũng không có đứa con trai nào tên Từ Mạc Phong "Từ Mạc Phong lắc đầu nhìn bà. Từ nhỏ, Từ phu nhân rất ít khi giành thời gian ở bên anh. Không như bao người phụ nữ khác, bà phải gánh vác công việc của tập đoàn thay ba anh. Ba anh đã mất từ khi anh sinh ra, vì vậy trách nhiệm đè lên vai mẹ anh ngày càng nhiều. Do sự xa cách lâu ngày, tình cảm của anh và mẹ cũng nhạt dần đi. Từ Mạc Phong thiếu thốn sự quan tâm và tình thương của cả ba lẫn mẹ. Thời gian đã tôi luyện anh trở thành một con người máu lạnh, tàn nhẫn. Anh rất hận mẹ, hận mẹ vì bà không quan tâm tới anh, hận mẹ vì bà yêu công việc hơn yêu anh. Sau này, anh lại cảm thấy vừa thương vừa nể phục mẹ. Một người phụ nữ, phải gánh trên vai cả một tập đoàn lớn. Đó là lý do vì sao 28 năm qua, anh luôn nhẫn nhịn. Luôn nghe theo lời của mẹNhưng hôm nay, bà lại ra tay g**t ch*t sự tôn trọng cuối cùng mà anh giành cho bàTừ Mạc Phong nhìn thật kỹ bà, thời gian trôi đi mang theo tuổi xuân của bà. Trên gương mặt đã có đầy những vết nhăn được mài mòn theo năm tháng. Anh hít một hơi, nhắm mắt lại thật sâu. Lúc Từ Mạc Phong mở mắt ra, sâu trong đáy mắt đã là sự sắc lạnh thấu tận tâm can" Được, là do mẹ ép con "Vừa dứt lời anh liền kéo Sở Nguyệt đi. Sở Nguyệt bị anh làm cho một phen kinh hồnTừ Mạc Phong … anh đang làm gì vậy?