Tác giả:

Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…

Chương 92

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 92 Em không muốn giết chịLời còn chưa nói xong, bên ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân.Mấy người bọn họ vô thức quay đầu lại.Chỉ nhìn thấy mấy vệ sĩ đang đứng quây thành vòng tròn, người vệ sĩ đứng đầu cung kính bước đến trước mặt Diệp Mộc Châu: “Cô Ngũ, thứ cô muốn đã mang đến rồi”Diệp Mộc Châu khẽ lộ ra một nụ cười vui sướng: “Được, bắt đầu đi.”Lời vừa dứt, bảo vệ lập tức vây lấy Diệp Khánh Thy, chặn Trần Nguyên Nhã và Hoắc Ngạn Lâm ở bên ngoài!Diệp Mộc Châu từ từ lấy ra tấm chi phiếu, điền lên vài con số, sau đó nhẹ nhàng vứt xuống trước mặt Diệp Khánh Thy.“Một trăm mươi tỷ, em gái, nhận đi.”Diệp Khánh Thy lập tức cảm thấy có điều chẳng lành: “Chị, chị muốn làm gì?”“Không làm gì cả.” Diệp Mộc Châu uống một ngụm trà vệ sĩ đưa đến, giọng nói rất bình thản: “Một trăm tám mươi tỷ, mua cái mặt của em, đánh”Cái gì? Con ngươi Diệp Khánh Thy co rút lại!Còn chưa kịp phản ứng đã bị ấn xuống, sau đó, hai vệ sĩ một trái một phải cùng tát cô ta.Mặt Diệp Khánh Thy lập tức sưng lên!Da đầu Hoắc Ngạn Lâm tê rần: “Diệp Mộc Châu, mau bảo bọn họ ngừng tay lại! Nói thế nào đi nữa thì Diệp Khánh Thy cũng là em của cô, cô quậy như thế còn chưa đủ sao!”Diệp Mộc Châu chơi đùa với con dao trong tay, thờ ơ nói: “Tôi cũng có không ít tiền, thế nào? Cho phải cô ta mua cáimạng của tôi một tỷ tám, không cho phải tôi lấy một trăm tám mươi tỷ mua mặt của cô ta sao?”Vệ sĩ dẫn đầu khẽ cười: “Cô Ngũ, nói với anh ta làm gì?Nếu cô Ngũ đã không muốn đánh vậy thì mở đoạn camera lên, không biết chuyện cô Diệp cô ý mưu sát chị của mình truyền ra bên ngoài, thì danh tiếng của cô Diệp sẽ như thế nào?”| Diệp Mộc Châu gật đầu: “Anh nói đúng, tôi đánh Diệp Khánh Thy là còn tốt cho cô ta, đánh tiếp đi.”Trần Nguyên Nhã tức giận: “Diệp Mộc Châu, cô đúng là hèn hạ!”.Vào một tiếng, con dao trong tay Diệp Mộc Châu, cắm. thẳng lên vách tường sau lưng Trần Nguyên Nhã.“Nhân lúc tâm trạng tôi còn đang vui vẻ, cô câm miệng lại đi.”“Diệp Mộc Châu!” Hoắc Ngạn Lâm nhìn thấy con dao kia rét run, làm sao anh ta có thể ngờ được Diệp Mộc Châu sẽ trở nên thế này.Hết bạt tại này đến bạt tại khác tát vào mặt Diệp Khánh Thy, quả thật là đánh cô ta đến mức sắp ngất xỉu.Diệp Mộc Châu thưởng thức một lát mới quơ tay: “Dừng lại.”Diệp Khánh Thy lập tức xụi lơ, miệng lẩm bẩm, nói gì đó: “Em không muốn giết chị, chị ơi, em không có.”Diệp Mộc Châu nhìn về phía vệ sĩ.Vệ sĩ dẫn đầu xẹt qua một nụ cười, lại đưa ra một từ chi phiếu: “Cô Ngũ của chúng tôi nói, đây là chi phiếu một tỷ tám, cho cô Diệp Khánh Thy, dù sao cô Diệp nói cái mạng cô Ngũ là con gái của nhà họ Diệp chỉ đáng một tỷ tám”.“Thế thì cô Diệp Khánh Thy là con riêng của người thứ ba mang về, đương nhiên không đáng một tỷ tám..”Lúc này, bên ngoài hành lang.Hoắc Việt Bách xẹt qua một nụ cười. “Cô Ngũ? Thật thú vị.” Nếu gọi cô ấy là cô Ngũ… cô ấy là Tiểu Ngũ sao?

Chương 92 Em không muốn giết chị

Lời còn chưa nói xong, bên ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Mấy người bọn họ vô thức quay đầu lại.

Chỉ nhìn thấy mấy vệ sĩ đang đứng quây thành vòng tròn, người vệ sĩ đứng đầu cung kính bước đến trước mặt Diệp Mộc Châu: “Cô Ngũ, thứ cô muốn đã mang đến rồi”

Diệp Mộc Châu khẽ lộ ra một nụ cười vui sướng: “Được, bắt đầu đi.”

Lời vừa dứt, bảo vệ lập tức vây lấy Diệp Khánh Thy, chặn Trần Nguyên Nhã và Hoắc Ngạn Lâm ở bên ngoài!

Diệp Mộc Châu từ từ lấy ra tấm chi phiếu, điền lên vài con số, sau đó nhẹ nhàng vứt xuống trước mặt Diệp Khánh Thy.

“Một trăm mươi tỷ, em gái, nhận đi.”

Diệp Khánh Thy lập tức cảm thấy có điều chẳng lành: “Chị, chị muốn làm gì?”

“Không làm gì cả.” Diệp Mộc Châu uống một ngụm trà vệ sĩ đưa đến, giọng nói rất bình thản: “Một trăm tám mươi tỷ, mua cái mặt của em, đánh”

Cái gì? Con ngươi Diệp Khánh Thy co rút lại!

Còn chưa kịp phản ứng đã bị ấn xuống, sau đó, hai vệ sĩ một trái một phải cùng tát cô ta.

Mặt Diệp Khánh Thy lập tức sưng lên!

Da đầu Hoắc Ngạn Lâm tê rần: “Diệp Mộc Châu, mau bảo bọn họ ngừng tay lại! Nói thế nào đi nữa thì Diệp Khánh Thy cũng là em của cô, cô quậy như thế còn chưa đủ sao!”

Diệp Mộc Châu chơi đùa với con dao trong tay, thờ ơ nói: “Tôi cũng có không ít tiền, thế nào? Cho phải cô ta mua cái

mạng của tôi một tỷ tám, không cho phải tôi lấy một trăm tám mươi tỷ mua mặt của cô ta sao?”

Vệ sĩ dẫn đầu khẽ cười: “Cô Ngũ, nói với anh ta làm gì?

Nếu cô Ngũ đã không muốn đánh vậy thì mở đoạn camera lên, không biết chuyện cô Diệp cô ý mưu sát chị của mình truyền ra bên ngoài, thì danh tiếng của cô Diệp sẽ như thế nào?”

| Diệp Mộc Châu gật đầu: “Anh nói đúng, tôi đánh Diệp Khánh Thy là còn tốt cho cô ta, đánh tiếp đi.”

Trần Nguyên Nhã tức giận: “Diệp Mộc Châu, cô đúng là hèn hạ!”.

Vào một tiếng, con dao trong tay Diệp Mộc Châu, cắm. thẳng lên vách tường sau lưng Trần Nguyên Nhã.

“Nhân lúc tâm trạng tôi còn đang vui vẻ, cô câm miệng lại đi.”

“Diệp Mộc Châu!” Hoắc Ngạn Lâm nhìn thấy con dao kia rét run, làm sao anh ta có thể ngờ được Diệp Mộc Châu sẽ trở nên thế này.

Hết bạt tại này đến bạt tại khác tát vào mặt Diệp Khánh Thy, quả thật là đánh cô ta đến mức sắp ngất xỉu.

Diệp Mộc Châu thưởng thức một lát mới quơ tay: “Dừng lại.”

Diệp Khánh Thy lập tức xụi lơ, miệng lẩm bẩm, nói gì đó: “Em không muốn giết chị, chị ơi, em không có.”

Diệp Mộc Châu nhìn về phía vệ sĩ.

Vệ sĩ dẫn đầu xẹt qua một nụ cười, lại đưa ra một từ chi phiếu: “Cô Ngũ của chúng tôi nói, đây là chi phiếu một tỷ tám, cho cô Diệp Khánh Thy, dù sao cô Diệp nói cái mạng cô Ngũ là con gái của nhà họ Diệp chỉ đáng một tỷ tám”.

“Thế thì cô Diệp Khánh Thy là con riêng của người thứ ba mang về, đương nhiên không đáng một tỷ tám..”

Lúc này, bên ngoài hành lang.

Hoắc Việt Bách xẹt qua một nụ cười. “Cô Ngũ? Thật thú vị.” Nếu gọi cô ấy là cô Ngũ… cô ấy là Tiểu Ngũ sao?

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 92 Em không muốn giết chịLời còn chưa nói xong, bên ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân.Mấy người bọn họ vô thức quay đầu lại.Chỉ nhìn thấy mấy vệ sĩ đang đứng quây thành vòng tròn, người vệ sĩ đứng đầu cung kính bước đến trước mặt Diệp Mộc Châu: “Cô Ngũ, thứ cô muốn đã mang đến rồi”Diệp Mộc Châu khẽ lộ ra một nụ cười vui sướng: “Được, bắt đầu đi.”Lời vừa dứt, bảo vệ lập tức vây lấy Diệp Khánh Thy, chặn Trần Nguyên Nhã và Hoắc Ngạn Lâm ở bên ngoài!Diệp Mộc Châu từ từ lấy ra tấm chi phiếu, điền lên vài con số, sau đó nhẹ nhàng vứt xuống trước mặt Diệp Khánh Thy.“Một trăm mươi tỷ, em gái, nhận đi.”Diệp Khánh Thy lập tức cảm thấy có điều chẳng lành: “Chị, chị muốn làm gì?”“Không làm gì cả.” Diệp Mộc Châu uống một ngụm trà vệ sĩ đưa đến, giọng nói rất bình thản: “Một trăm tám mươi tỷ, mua cái mặt của em, đánh”Cái gì? Con ngươi Diệp Khánh Thy co rút lại!Còn chưa kịp phản ứng đã bị ấn xuống, sau đó, hai vệ sĩ một trái một phải cùng tát cô ta.Mặt Diệp Khánh Thy lập tức sưng lên!Da đầu Hoắc Ngạn Lâm tê rần: “Diệp Mộc Châu, mau bảo bọn họ ngừng tay lại! Nói thế nào đi nữa thì Diệp Khánh Thy cũng là em của cô, cô quậy như thế còn chưa đủ sao!”Diệp Mộc Châu chơi đùa với con dao trong tay, thờ ơ nói: “Tôi cũng có không ít tiền, thế nào? Cho phải cô ta mua cáimạng của tôi một tỷ tám, không cho phải tôi lấy một trăm tám mươi tỷ mua mặt của cô ta sao?”Vệ sĩ dẫn đầu khẽ cười: “Cô Ngũ, nói với anh ta làm gì?Nếu cô Ngũ đã không muốn đánh vậy thì mở đoạn camera lên, không biết chuyện cô Diệp cô ý mưu sát chị của mình truyền ra bên ngoài, thì danh tiếng của cô Diệp sẽ như thế nào?”| Diệp Mộc Châu gật đầu: “Anh nói đúng, tôi đánh Diệp Khánh Thy là còn tốt cho cô ta, đánh tiếp đi.”Trần Nguyên Nhã tức giận: “Diệp Mộc Châu, cô đúng là hèn hạ!”.Vào một tiếng, con dao trong tay Diệp Mộc Châu, cắm. thẳng lên vách tường sau lưng Trần Nguyên Nhã.“Nhân lúc tâm trạng tôi còn đang vui vẻ, cô câm miệng lại đi.”“Diệp Mộc Châu!” Hoắc Ngạn Lâm nhìn thấy con dao kia rét run, làm sao anh ta có thể ngờ được Diệp Mộc Châu sẽ trở nên thế này.Hết bạt tại này đến bạt tại khác tát vào mặt Diệp Khánh Thy, quả thật là đánh cô ta đến mức sắp ngất xỉu.Diệp Mộc Châu thưởng thức một lát mới quơ tay: “Dừng lại.”Diệp Khánh Thy lập tức xụi lơ, miệng lẩm bẩm, nói gì đó: “Em không muốn giết chị, chị ơi, em không có.”Diệp Mộc Châu nhìn về phía vệ sĩ.Vệ sĩ dẫn đầu xẹt qua một nụ cười, lại đưa ra một từ chi phiếu: “Cô Ngũ của chúng tôi nói, đây là chi phiếu một tỷ tám, cho cô Diệp Khánh Thy, dù sao cô Diệp nói cái mạng cô Ngũ là con gái của nhà họ Diệp chỉ đáng một tỷ tám”.“Thế thì cô Diệp Khánh Thy là con riêng của người thứ ba mang về, đương nhiên không đáng một tỷ tám..”Lúc này, bên ngoài hành lang.Hoắc Việt Bách xẹt qua một nụ cười. “Cô Ngũ? Thật thú vị.” Nếu gọi cô ấy là cô Ngũ… cô ấy là Tiểu Ngũ sao?

Chương 92