Tác giả:

Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…

Chương 93

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 93 Đây là súng thật!Giữa cầu thang.Trong giọng nói của vệ sĩ dẫn đầu tràn ngập mỉa mai: “Cô Diệp phải nhận một tỷ tám trăm triệu đồng này. Lỡ như một ngày nào đó cô mất mạng, tuyệt đối đừng trách chúng tôi. Dù sao thì chúng tôi cũng đã bỏ tiền ra mua cái mạng của cô, cô nói có đúng không?”Sắc mặt Diệp Khánh Thi trắng bệch. Con khốn Diệp Mộc Châu lại dám uy h**p cô ta!Hoắc Ngạn Lâm nhíu mày: “Mộc Châu, cô đừng có quá đáng! Cô muốn đưa Khánh Thi vào chỗ chết nhiều lần như vậy, cuối cùng cô ấy có so đo với cô không? Hôm nay cô ấy không cố ý, vậy mà cô lại tìm người làm nhục cô ấy!”Đột nhiên Diệp Mộc Châu nhướng mày, giọng nói lạnh lùng: “Anh nói tôi muốn giết Diệp Khánh Thi, là lúc nào vậy?”Khuôn mặt Hoắc Ngạn Lâm đau lòng: “Hai năm trước lúc cô trở về nhà họ Diệp, cô lái xe chở Khánh Thi đâm xuống vách núi, thậm chí suýt chút nữa còn tự kết liễu mạng sống của mình. Cuối cùng cũng là Khánh Thi cầu xin giúp cô, cho nên chú Diệp mới không báo cảnh sát!”.Diệp Mộc Châu nhìn anh ta như đang nhìn một thằng ngốc.Hai năm trước lúc cô trở về nhà họ Diệp, Diệp Khánh Thi và Dương Thanh Nguyệt đuổi cô ra ngoài rồi leo lên xe.Lợi dụng lúc cô không đề phòng, Diệp Khánh Thi đã lái xe đâm vào cô, đồng thời còn thuê rất nhiều sát thủ đuổi theo. Cô không còn cách nào khác đành phải nhảy xuống sườn dốc.Cô nằm bất tỉnh ở dưới đáy vực hai ngày, may mà có anh ba kịp thời tìm được và chữa trị thương tích khắp người cho cô, Diệp Mộc Châu mới có thể còn mạng mà trở về nhà họ Diệp.Thế mà thứ cô đối mặt lại là tiếng khóc của Diệp Khánh Thi và sự trách mắng của người nhà họ Diệp.Diệp Khánh Thi khóc lóc hai tiếng liền đổ mọi tội lỗi lên đầu cô, thậm chí mọi người còn mắng tại sao cô không chết đi.Hoắc Ngạn Lâm vô cùng đau đớn: “Trước đây cô muốn g**t ch*t Diệp Khánh Thi, nhiều năm như vậy cô còn không biết ân hận. Diệp Mộc Châu, hôm nay.”Những lời tiếp theo đột nhiên im bặt.Một khẩu súng chạm vào huyệt thái dương của Hoắc Ngạn Lâm.Diệp Khánh Thi và Trần Nguyên Nhã hoảng sợ kêu lên. Vệ sĩ cầm đầu thờ ơ lạnh nhạt: “Anh Hoắc, chỉ cần tôi nổ súng, anh sẽ chết”Hoắc Ngạn Lâm lập tức đổ mồ hôi lạnh. Đây là súng thật!Anh ta giả vờ bình tĩnh: “Ở đây là Thanh Kiều, nếu các người dám nổ súng…”“Anh Hoắc, tôi có gan chĩa súng vào anh, vậy tất nhiên tôi không sợ những thứ này”.Vệ sĩ cầm đầu nhẹ nhàng tiến lại gần, cười đầy ẩn ý: “Tiểu Ngũ nhà chúng tôi có hàng nghìn cách g**t ch*t Diệp Khánh Thi. Nếu như em ấy thực sự muốn làm, anh nghĩ Diệp Khánh Thi còn sống sao?”

Chương 93 Đây là súng thật!

Giữa cầu thang.

Trong giọng nói của vệ sĩ dẫn đầu tràn ngập mỉa mai: “Cô Diệp phải nhận một tỷ tám trăm triệu đồng này. Lỡ như một ngày nào đó cô mất mạng, tuyệt đối đừng trách chúng tôi. Dù sao thì chúng tôi cũng đã bỏ tiền ra mua cái mạng của cô, cô nói có đúng không?”

Sắc mặt Diệp Khánh Thi trắng bệch. Con khốn Diệp Mộc Châu lại dám uy h**p cô ta!

Hoắc Ngạn Lâm nhíu mày: “Mộc Châu, cô đừng có quá đáng! Cô muốn đưa Khánh Thi vào chỗ chết nhiều lần như vậy, cuối cùng cô ấy có so đo với cô không? Hôm nay cô ấy không cố ý, vậy mà cô lại tìm người làm nhục cô ấy!”

Đột nhiên Diệp Mộc Châu nhướng mày, giọng nói lạnh lùng: “Anh nói tôi muốn giết Diệp Khánh Thi, là lúc nào vậy?”

Khuôn mặt Hoắc Ngạn Lâm đau lòng: “Hai năm trước lúc cô trở về nhà họ Diệp, cô lái xe chở Khánh Thi đâm xuống vách núi, thậm chí suýt chút nữa còn tự kết liễu mạng sống của mình. Cuối cùng cũng là Khánh Thi cầu xin giúp cô, cho nên chú Diệp mới không báo cảnh sát!”.

Diệp Mộc Châu nhìn anh ta như đang nhìn một thằng ngốc.

Hai năm trước lúc cô trở về nhà họ Diệp, Diệp Khánh Thi và Dương Thanh Nguyệt đuổi cô ra ngoài rồi leo lên xe.

Lợi dụng lúc cô không đề phòng, Diệp Khánh Thi đã lái xe đâm vào cô, đồng thời còn thuê rất nhiều sát thủ đuổi theo. Cô không còn cách nào khác đành phải nhảy xuống sườn dốc.

Cô nằm bất tỉnh ở dưới đáy vực hai ngày, may mà có anh ba kịp thời tìm được và chữa trị thương tích khắp người cho cô, Diệp Mộc Châu mới có thể còn mạng mà trở về nhà họ Diệp.

Thế mà thứ cô đối mặt lại là tiếng khóc của Diệp Khánh Thi và sự trách mắng của người nhà họ Diệp.

Diệp Khánh Thi khóc lóc hai tiếng liền đổ mọi tội lỗi lên đầu cô, thậm chí mọi người còn mắng tại sao cô không chết đi.

Hoắc Ngạn Lâm vô cùng đau đớn: “Trước đây cô muốn g**t ch*t Diệp Khánh Thi, nhiều năm như vậy cô còn không biết ân hận. Diệp Mộc Châu, hôm nay.”

Những lời tiếp theo đột nhiên im bặt.

Một khẩu súng chạm vào huyệt thái dương của Hoắc Ngạn Lâm.

Diệp Khánh Thi và Trần Nguyên Nhã hoảng sợ kêu lên. Vệ sĩ cầm đầu thờ ơ lạnh nhạt: “Anh Hoắc, chỉ cần tôi nổ súng, anh sẽ chết”

Hoắc Ngạn Lâm lập tức đổ mồ hôi lạnh. Đây là súng thật!

Anh ta giả vờ bình tĩnh: “Ở đây là Thanh Kiều, nếu các người dám nổ súng…”

“Anh Hoắc, tôi có gan chĩa súng vào anh, vậy tất nhiên tôi không sợ những thứ này”.

Vệ sĩ cầm đầu nhẹ nhàng tiến lại gần, cười đầy ẩn ý: “Tiểu Ngũ nhà chúng tôi có hàng nghìn cách g**t ch*t Diệp Khánh Thi. Nếu như em ấy thực sự muốn làm, anh nghĩ Diệp Khánh Thi còn sống sao?”

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 93 Đây là súng thật!Giữa cầu thang.Trong giọng nói của vệ sĩ dẫn đầu tràn ngập mỉa mai: “Cô Diệp phải nhận một tỷ tám trăm triệu đồng này. Lỡ như một ngày nào đó cô mất mạng, tuyệt đối đừng trách chúng tôi. Dù sao thì chúng tôi cũng đã bỏ tiền ra mua cái mạng của cô, cô nói có đúng không?”Sắc mặt Diệp Khánh Thi trắng bệch. Con khốn Diệp Mộc Châu lại dám uy h**p cô ta!Hoắc Ngạn Lâm nhíu mày: “Mộc Châu, cô đừng có quá đáng! Cô muốn đưa Khánh Thi vào chỗ chết nhiều lần như vậy, cuối cùng cô ấy có so đo với cô không? Hôm nay cô ấy không cố ý, vậy mà cô lại tìm người làm nhục cô ấy!”Đột nhiên Diệp Mộc Châu nhướng mày, giọng nói lạnh lùng: “Anh nói tôi muốn giết Diệp Khánh Thi, là lúc nào vậy?”Khuôn mặt Hoắc Ngạn Lâm đau lòng: “Hai năm trước lúc cô trở về nhà họ Diệp, cô lái xe chở Khánh Thi đâm xuống vách núi, thậm chí suýt chút nữa còn tự kết liễu mạng sống của mình. Cuối cùng cũng là Khánh Thi cầu xin giúp cô, cho nên chú Diệp mới không báo cảnh sát!”.Diệp Mộc Châu nhìn anh ta như đang nhìn một thằng ngốc.Hai năm trước lúc cô trở về nhà họ Diệp, Diệp Khánh Thi và Dương Thanh Nguyệt đuổi cô ra ngoài rồi leo lên xe.Lợi dụng lúc cô không đề phòng, Diệp Khánh Thi đã lái xe đâm vào cô, đồng thời còn thuê rất nhiều sát thủ đuổi theo. Cô không còn cách nào khác đành phải nhảy xuống sườn dốc.Cô nằm bất tỉnh ở dưới đáy vực hai ngày, may mà có anh ba kịp thời tìm được và chữa trị thương tích khắp người cho cô, Diệp Mộc Châu mới có thể còn mạng mà trở về nhà họ Diệp.Thế mà thứ cô đối mặt lại là tiếng khóc của Diệp Khánh Thi và sự trách mắng của người nhà họ Diệp.Diệp Khánh Thi khóc lóc hai tiếng liền đổ mọi tội lỗi lên đầu cô, thậm chí mọi người còn mắng tại sao cô không chết đi.Hoắc Ngạn Lâm vô cùng đau đớn: “Trước đây cô muốn g**t ch*t Diệp Khánh Thi, nhiều năm như vậy cô còn không biết ân hận. Diệp Mộc Châu, hôm nay.”Những lời tiếp theo đột nhiên im bặt.Một khẩu súng chạm vào huyệt thái dương của Hoắc Ngạn Lâm.Diệp Khánh Thi và Trần Nguyên Nhã hoảng sợ kêu lên. Vệ sĩ cầm đầu thờ ơ lạnh nhạt: “Anh Hoắc, chỉ cần tôi nổ súng, anh sẽ chết”Hoắc Ngạn Lâm lập tức đổ mồ hôi lạnh. Đây là súng thật!Anh ta giả vờ bình tĩnh: “Ở đây là Thanh Kiều, nếu các người dám nổ súng…”“Anh Hoắc, tôi có gan chĩa súng vào anh, vậy tất nhiên tôi không sợ những thứ này”.Vệ sĩ cầm đầu nhẹ nhàng tiến lại gần, cười đầy ẩn ý: “Tiểu Ngũ nhà chúng tôi có hàng nghìn cách g**t ch*t Diệp Khánh Thi. Nếu như em ấy thực sự muốn làm, anh nghĩ Diệp Khánh Thi còn sống sao?”

Chương 93