Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…
Chương 184
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 184Từ trước đến nay anh đều lạnh lùng ít lời, ý cười vĩnh viễn chưa từng có trong đáy mắt, kể cả quan tâm cũng mang theo ba phần châm chọc.Chưa từng thấy dáng vẻ lo lắng và yêu thương của anh như vậy.Bà cụ Hoắc VỖ vỗ tay của Hoắc Việt Bách: “Tiểu Cửu lớn rồi.”Mặc dù đôi mắt kia là của một người già hơn bảy mươi tuổi nhưng Diệp Mộc Châu lại cảmthấy vô cùng thông suốt.Bà cụ Hoắc nhìn về phía cô nói: “Đây là vợ của cháu hả? Tiểu Cửu, bà nội thấy rất vui.”Diệp Mộc Châu nghĩ lẽ ra bà cụ phải nói: Cả đời này của bà không thể nghĩ tới chuyện cháu kết hôn.Đại loại là nói như vậy chứ.Bà cụ Hoắc cảm động nói: “Cả đời này của bà chưa từng nghĩ cháu sẽ thích con gái”Diệp Mộc Châu: “…”Đây không phải là bà cụ đã yêu cầu quá thấp sao?Nụ cười Hoắc Việt Bách nhanh chóng trở nên cứng lại.Bà cụ Hoắc còn đang thở dài nói: “Trước kia bà còn tìm người làm cho một đôi ngọc chạm trổ, vốn định tặng cho cháu và Lâm phó quan nhưng hiện tại xem ra không cần nữa rồi. Vợ của Tiểu Cửu, nào, cháu qua đây.”Diệp Mộc Châu nhớ rõ hiện tại bọn họ phải tỏ ra là một cặp vợ chồng ân ái, có ôn nhu hiểu ý tiến lên: “Chào bà nội ạ.”“Ừ, bà nội rất hài lòng với cháu. Bà nội đổ bệnh, có khả năng nhiều ngày nữa cũng không dậy được, cũng không biết lần sau gặp mặt là lúc nào, vốn dĩ muốn tặng cháu một viên ngọc chạm trổ, nhưng xem ra hôm nay không kịp rồi”Diệp Mộc Châu vừa định nói không sao, cô cũng không cần lễ vật.Ngay sau đó liền thấy bà cụ lôi từ trên giường ra một tứ đồ đen nhánh, nhét tay vào Diệp Mộc Châu: “Cái này coi như là lễ vật cho cháu nhé”Diệp Mộc Châu nhìn vật kia, trầm mặc hai giây: “…”Lễ vật này, thật đúng quá muốn nổi bật…Một khẩu súng lục được nhét vào trong tay của Diệp Mộc Châu.Có nghẹn ngào một lát, nhà mấy người đều thích tặng quà như vậy sao?Hoắc Việt Bách lần đầu tiên đưa lễ vật cho cô cũng là một khẩu súng, bà cụ Hoắc đưa lễ vật cũng là một khẩu súng.Hai người quả nhiên là người một nhà.“Được rồi, các cháu đi đi.” Bà cụ Hoắc bỗng nhiên nhíu mày, sau đó phất phất tay.Hoắc Việt Bách mím chặt môi, cất giọng khàn khàn nói: “Bà ơi, cháu ở đây với bà chút nữa.”Bà cụ Hoắc cười xua tay: “Được rồi, đi đi, bà già rồi, cần phải nghỉ ngơi.”
Chương 184
Từ trước đến nay anh đều lạnh lùng ít lời, ý cười vĩnh viễn chưa từng có trong đáy mắt, kể cả quan tâm cũng mang theo ba phần châm chọc.
Chưa từng thấy dáng vẻ lo lắng và yêu thương của anh như vậy.
Bà cụ Hoắc VỖ vỗ tay của Hoắc Việt Bách: “Tiểu Cửu lớn rồi.”
Mặc dù đôi mắt kia là của một người già hơn bảy mươi tuổi nhưng Diệp Mộc Châu lại cảm
thấy vô cùng thông suốt.
Bà cụ Hoắc nhìn về phía cô nói: “Đây là vợ của cháu hả? Tiểu Cửu, bà nội thấy rất vui.”
Diệp Mộc Châu nghĩ lẽ ra bà cụ phải nói: Cả đời này của bà không thể nghĩ tới chuyện cháu kết hôn.
Đại loại là nói như vậy chứ.
Bà cụ Hoắc cảm động nói: “Cả đời này của bà chưa từng nghĩ cháu sẽ thích con gái”
Diệp Mộc Châu: “…”
Đây không phải là bà cụ đã yêu cầu quá thấp sao?
Nụ cười Hoắc Việt Bách nhanh chóng trở nên cứng lại.
Bà cụ Hoắc còn đang thở dài nói: “Trước kia bà còn tìm người làm cho một đôi ngọc chạm trổ, vốn định tặng cho cháu và Lâm phó quan nhưng hiện tại xem ra không cần nữa rồi. Vợ của Tiểu Cửu, nào, cháu qua đây.”
Diệp Mộc Châu nhớ rõ hiện tại bọn họ phải tỏ ra là một cặp vợ chồng ân ái, có ôn nhu hiểu ý tiến lên: “Chào bà nội ạ.”
“Ừ, bà nội rất hài lòng với cháu. Bà nội đổ bệnh, có khả năng nhiều ngày nữa cũng không dậy được, cũng không biết lần sau gặp mặt là lúc nào, vốn dĩ muốn tặng cháu một viên ngọc chạm trổ, nhưng xem ra hôm nay không kịp rồi”
Diệp Mộc Châu vừa định nói không sao, cô cũng không cần lễ vật.
Ngay sau đó liền thấy bà cụ lôi từ trên giường ra một tứ đồ đen nhánh, nhét tay vào Diệp Mộc Châu: “Cái này coi như là lễ vật cho cháu nhé”
Diệp Mộc Châu nhìn vật kia, trầm mặc hai giây: “…”
Lễ vật này, thật đúng quá muốn nổi bật…
Một khẩu súng lục được nhét vào trong tay của Diệp Mộc Châu.
Có nghẹn ngào một lát, nhà mấy người đều thích tặng quà như vậy sao?
Hoắc Việt Bách lần đầu tiên đưa lễ vật cho cô cũng là một khẩu súng, bà cụ Hoắc đưa lễ vật cũng là một khẩu súng.
Hai người quả nhiên là người một nhà.
“Được rồi, các cháu đi đi.” Bà cụ Hoắc bỗng nhiên nhíu mày, sau đó phất phất tay.
Hoắc Việt Bách mím chặt môi, cất giọng khàn khàn nói: “Bà ơi, cháu ở đây với bà chút nữa.”
Bà cụ Hoắc cười xua tay: “Được rồi, đi đi, bà già rồi, cần phải nghỉ ngơi.”
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 184Từ trước đến nay anh đều lạnh lùng ít lời, ý cười vĩnh viễn chưa từng có trong đáy mắt, kể cả quan tâm cũng mang theo ba phần châm chọc.Chưa từng thấy dáng vẻ lo lắng và yêu thương của anh như vậy.Bà cụ Hoắc VỖ vỗ tay của Hoắc Việt Bách: “Tiểu Cửu lớn rồi.”Mặc dù đôi mắt kia là của một người già hơn bảy mươi tuổi nhưng Diệp Mộc Châu lại cảmthấy vô cùng thông suốt.Bà cụ Hoắc nhìn về phía cô nói: “Đây là vợ của cháu hả? Tiểu Cửu, bà nội thấy rất vui.”Diệp Mộc Châu nghĩ lẽ ra bà cụ phải nói: Cả đời này của bà không thể nghĩ tới chuyện cháu kết hôn.Đại loại là nói như vậy chứ.Bà cụ Hoắc cảm động nói: “Cả đời này của bà chưa từng nghĩ cháu sẽ thích con gái”Diệp Mộc Châu: “…”Đây không phải là bà cụ đã yêu cầu quá thấp sao?Nụ cười Hoắc Việt Bách nhanh chóng trở nên cứng lại.Bà cụ Hoắc còn đang thở dài nói: “Trước kia bà còn tìm người làm cho một đôi ngọc chạm trổ, vốn định tặng cho cháu và Lâm phó quan nhưng hiện tại xem ra không cần nữa rồi. Vợ của Tiểu Cửu, nào, cháu qua đây.”Diệp Mộc Châu nhớ rõ hiện tại bọn họ phải tỏ ra là một cặp vợ chồng ân ái, có ôn nhu hiểu ý tiến lên: “Chào bà nội ạ.”“Ừ, bà nội rất hài lòng với cháu. Bà nội đổ bệnh, có khả năng nhiều ngày nữa cũng không dậy được, cũng không biết lần sau gặp mặt là lúc nào, vốn dĩ muốn tặng cháu một viên ngọc chạm trổ, nhưng xem ra hôm nay không kịp rồi”Diệp Mộc Châu vừa định nói không sao, cô cũng không cần lễ vật.Ngay sau đó liền thấy bà cụ lôi từ trên giường ra một tứ đồ đen nhánh, nhét tay vào Diệp Mộc Châu: “Cái này coi như là lễ vật cho cháu nhé”Diệp Mộc Châu nhìn vật kia, trầm mặc hai giây: “…”Lễ vật này, thật đúng quá muốn nổi bật…Một khẩu súng lục được nhét vào trong tay của Diệp Mộc Châu.Có nghẹn ngào một lát, nhà mấy người đều thích tặng quà như vậy sao?Hoắc Việt Bách lần đầu tiên đưa lễ vật cho cô cũng là một khẩu súng, bà cụ Hoắc đưa lễ vật cũng là một khẩu súng.Hai người quả nhiên là người một nhà.“Được rồi, các cháu đi đi.” Bà cụ Hoắc bỗng nhiên nhíu mày, sau đó phất phất tay.Hoắc Việt Bách mím chặt môi, cất giọng khàn khàn nói: “Bà ơi, cháu ở đây với bà chút nữa.”Bà cụ Hoắc cười xua tay: “Được rồi, đi đi, bà già rồi, cần phải nghỉ ngơi.”