Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…
Chương 185
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 185Giúp việc nhanh chóng bước lên phía trước:“Ngài Cửu, thời gian tỉnh lại của bà cụ đều ít dần đi, hiện tại cũng đã gần một giờ nên bà ấy muốn đi ngủ rồi.”Diệp Mộc Châu vô thức nhíu mi, mỗi ngày chỉ có thể tỉnh một giờ ư?Thần sắc Hoắc Việt Bách lạnh như băng đưa Diệp Mộc Châu rời đi, cô nhìn ra được tâm tình của anh không tốt lắm nên nhất thời không nói thêm điều gì.Giúp việc sắp xếp cho bà cụ nghỉ ngơi rồi đi ra cửa nói: “Cô chủ, cô chở để bụng, bà cụ bị bệnh, mỗi ngày chỉ có thể gặp người khác một lát như vậy thôi.”Diệp Mộc Châu đương nhiên sẽ không trách móc, cô đưa mắt nhìn về phía cửa, tuy rằng hỏi chuyện bệnh tình của bà cụ là không lễ phép nhưng xét từ góc độ một bác sĩ, cô vẫn cất tiếng hỏi: “Bà cụ đổ bệnh đã bao lâu rồi?”Người giúp việc sửng sốt, trả lời: “Hơn ba mươi năm.”Diệp Mộc Châu gật đầu, thảo nào bà cụ Hoắc yêu chiều Hoắc Việt Bách như vậy lại có thể để anh bị mẹ ruột mình ngược đãi. Xem ra là bởi vì bị bệnh mơ mơ hồ hồ nên không chăm sóc được Hoắc Việt Bách mà thôi.“Cô chủ, cô cũng đừng lo lắng, bệnh này kéo dài nên bà cụ cũng đã thành quen, tìm nhiều bác sĩ không không có tác dụng. Nếu có “bác sĩ ma” thì không chừng còn có thể có cơ hội chuyển biến tốt đẹp, chỉ là nghe đồn “bác sĩ ma” đã qua đời nhiều năm nay rồi.”Diệp Mộc Châu ngẩng đầu lên, bác sĩ ma?Nếu đúng là “bác sĩ ma” mà cô đang nghĩ đến thì nói không chừng cô có thể giúp một tay!Trên đường trở về, Diệp Mộc Châu vẫn luôn suy nghĩ chuyện này.Chỉ là cô và ông già kia cũng đã lâu không liên lạc, hai năm trước ông ta tự mình về Mộc Thành rồi từ đó hoàn toàn không có phương thức liên lạc nữa.Diệp Mộc Châu nhìn cây súng trong tay kia, cảm thấy có chút kỳ quái.Từ trước đến nay cô cũng không phải là một người nhiệt tình, cũng sẽ không vì một người ngã bệnh mà cảm thấy quan tâm, không hiểu sao hiện tại lại muốn tìm ông ta tới giúp bà cụ Hoắc chữa bệnh nhỉ?Là bởi vì… Hoắc Việt Bách sao?Hiện tại cô và Hoắc Việt Bách ngoài mặt là vợ chồng, hiện tại trong mắt người ngoài, Hoắc Việt Bách yêu cô, cũng vì cô mà cãi lời bà Hoắc.Nhưng cô biết đó là chỉ là giả bộ.Giả bộ yêu thương… Có thể duy trì được bao lâu?Lồng ngực Diệp Mộc Châu bỗng nhiên dâng lên một loại rất cảm giác kỳ quái.Bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, có người đi qua tựa hồ như nhìn Bạch Anh ngất xỉu, những người đó vừa đi vừa nói:“Cô Bạch và ngài Cửu là thanh mai trúc mã, tôi còn tưởng vợ của cậu ấy nhất định phải là cô bạch cơ…”“Ai, nếu như không có cô chủ bây giờ thì ngài Cửu nhất định sẽ bị cô Bạch làm cho rung động, một cô gái toàn tâm toàn ý yêu cậu ấy như vậy mà còn cự tuyệt nữa.”
Chương 185
Giúp việc nhanh chóng bước lên phía trước:
“Ngài Cửu, thời gian tỉnh lại của bà cụ đều ít dần đi, hiện tại cũng đã gần một giờ nên bà ấy muốn đi ngủ rồi.”
Diệp Mộc Châu vô thức nhíu mi, mỗi ngày chỉ có thể tỉnh một giờ ư?
Thần sắc Hoắc Việt Bách lạnh như băng đưa Diệp Mộc Châu rời đi, cô nhìn ra được tâm tình của anh không tốt lắm nên nhất thời không nói thêm điều gì.
Giúp việc sắp xếp cho bà cụ nghỉ ngơi rồi đi ra cửa nói: “Cô chủ, cô chở để bụng, bà cụ bị bệnh, mỗi ngày chỉ có thể gặp người khác một lát như vậy thôi.”
Diệp Mộc Châu đương nhiên sẽ không trách móc, cô đưa mắt nhìn về phía cửa, tuy rằng hỏi chuyện bệnh tình của bà cụ là không lễ phép nhưng xét từ góc độ một bác sĩ, cô vẫn cất tiếng hỏi: “Bà cụ đổ bệnh đã bao lâu rồi?”
Người giúp việc sửng sốt, trả lời: “Hơn ba mươi năm.”
Diệp Mộc Châu gật đầu, thảo nào bà cụ Hoắc yêu chiều Hoắc Việt Bách như vậy lại có thể để anh bị mẹ ruột mình ngược đãi. Xem ra là bởi vì bị bệnh mơ mơ hồ hồ nên không chăm sóc được Hoắc Việt Bách mà thôi.
“Cô chủ, cô cũng đừng lo lắng, bệnh này kéo dài nên bà cụ cũng đã thành quen, tìm nhiều bác sĩ không không có tác dụng. Nếu có “bác sĩ ma” thì không chừng còn có thể có cơ hội chuyển biến tốt đẹp, chỉ là nghe đồn “bác sĩ ma” đã qua đời nhiều năm nay rồi.”
Diệp Mộc Châu ngẩng đầu lên, bác sĩ ma?
Nếu đúng là “bác sĩ ma” mà cô đang nghĩ đến thì nói không chừng cô có thể giúp một tay!
Trên đường trở về, Diệp Mộc Châu vẫn luôn suy nghĩ chuyện này.
Chỉ là cô và ông già kia cũng đã lâu không liên lạc, hai năm trước ông ta tự mình về Mộc Thành rồi từ đó hoàn toàn không có phương thức liên lạc nữa.
Diệp Mộc Châu nhìn cây súng trong tay kia, cảm thấy có chút kỳ quái.
Từ trước đến nay cô cũng không phải là một người nhiệt tình, cũng sẽ không vì một người ngã bệnh mà cảm thấy quan tâm, không hiểu sao hiện tại lại muốn tìm ông ta tới giúp bà cụ Hoắc chữa bệnh nhỉ?
Là bởi vì… Hoắc Việt Bách sao?
Hiện tại cô và Hoắc Việt Bách ngoài mặt là vợ chồng, hiện tại trong mắt người ngoài, Hoắc Việt Bách yêu cô, cũng vì cô mà cãi lời bà Hoắc.
Nhưng cô biết đó là chỉ là giả bộ.
Giả bộ yêu thương… Có thể duy trì được bao lâu?
Lồng ngực Diệp Mộc Châu bỗng nhiên dâng lên một loại rất cảm giác kỳ quái.
Bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, có người đi qua tựa hồ như nhìn Bạch Anh ngất xỉu, những người đó vừa đi vừa nói:
“Cô Bạch và ngài Cửu là thanh mai trúc mã, tôi còn tưởng vợ của cậu ấy nhất định phải là cô bạch cơ…”
“Ai, nếu như không có cô chủ bây giờ thì ngài Cửu nhất định sẽ bị cô Bạch làm cho rung động, một cô gái toàn tâm toàn ý yêu cậu ấy như vậy mà còn cự tuyệt nữa.”
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 185Giúp việc nhanh chóng bước lên phía trước:“Ngài Cửu, thời gian tỉnh lại của bà cụ đều ít dần đi, hiện tại cũng đã gần một giờ nên bà ấy muốn đi ngủ rồi.”Diệp Mộc Châu vô thức nhíu mi, mỗi ngày chỉ có thể tỉnh một giờ ư?Thần sắc Hoắc Việt Bách lạnh như băng đưa Diệp Mộc Châu rời đi, cô nhìn ra được tâm tình của anh không tốt lắm nên nhất thời không nói thêm điều gì.Giúp việc sắp xếp cho bà cụ nghỉ ngơi rồi đi ra cửa nói: “Cô chủ, cô chở để bụng, bà cụ bị bệnh, mỗi ngày chỉ có thể gặp người khác một lát như vậy thôi.”Diệp Mộc Châu đương nhiên sẽ không trách móc, cô đưa mắt nhìn về phía cửa, tuy rằng hỏi chuyện bệnh tình của bà cụ là không lễ phép nhưng xét từ góc độ một bác sĩ, cô vẫn cất tiếng hỏi: “Bà cụ đổ bệnh đã bao lâu rồi?”Người giúp việc sửng sốt, trả lời: “Hơn ba mươi năm.”Diệp Mộc Châu gật đầu, thảo nào bà cụ Hoắc yêu chiều Hoắc Việt Bách như vậy lại có thể để anh bị mẹ ruột mình ngược đãi. Xem ra là bởi vì bị bệnh mơ mơ hồ hồ nên không chăm sóc được Hoắc Việt Bách mà thôi.“Cô chủ, cô cũng đừng lo lắng, bệnh này kéo dài nên bà cụ cũng đã thành quen, tìm nhiều bác sĩ không không có tác dụng. Nếu có “bác sĩ ma” thì không chừng còn có thể có cơ hội chuyển biến tốt đẹp, chỉ là nghe đồn “bác sĩ ma” đã qua đời nhiều năm nay rồi.”Diệp Mộc Châu ngẩng đầu lên, bác sĩ ma?Nếu đúng là “bác sĩ ma” mà cô đang nghĩ đến thì nói không chừng cô có thể giúp một tay!Trên đường trở về, Diệp Mộc Châu vẫn luôn suy nghĩ chuyện này.Chỉ là cô và ông già kia cũng đã lâu không liên lạc, hai năm trước ông ta tự mình về Mộc Thành rồi từ đó hoàn toàn không có phương thức liên lạc nữa.Diệp Mộc Châu nhìn cây súng trong tay kia, cảm thấy có chút kỳ quái.Từ trước đến nay cô cũng không phải là một người nhiệt tình, cũng sẽ không vì một người ngã bệnh mà cảm thấy quan tâm, không hiểu sao hiện tại lại muốn tìm ông ta tới giúp bà cụ Hoắc chữa bệnh nhỉ?Là bởi vì… Hoắc Việt Bách sao?Hiện tại cô và Hoắc Việt Bách ngoài mặt là vợ chồng, hiện tại trong mắt người ngoài, Hoắc Việt Bách yêu cô, cũng vì cô mà cãi lời bà Hoắc.Nhưng cô biết đó là chỉ là giả bộ.Giả bộ yêu thương… Có thể duy trì được bao lâu?Lồng ngực Diệp Mộc Châu bỗng nhiên dâng lên một loại rất cảm giác kỳ quái.Bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, có người đi qua tựa hồ như nhìn Bạch Anh ngất xỉu, những người đó vừa đi vừa nói:“Cô Bạch và ngài Cửu là thanh mai trúc mã, tôi còn tưởng vợ của cậu ấy nhất định phải là cô bạch cơ…”“Ai, nếu như không có cô chủ bây giờ thì ngài Cửu nhất định sẽ bị cô Bạch làm cho rung động, một cô gái toàn tâm toàn ý yêu cậu ấy như vậy mà còn cự tuyệt nữa.”