Tác giả:

Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…

Chương 192

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 192Giờ phút này anh không muốn nói nhiều nữa, xác nhận có an toàn khiến trái tim anh đã bình tình trở lại.Diệp Mộc Châu thấy hơi có lỗi, cô vào phòng tối cũng là một mắt xích của việc tính kế ba người Bạch Anh thôi.Cô không ngờ rằng… Hoắc Việt Bách sẽ lo lắng như vậy.Nhất thời, Diệp Mộc Châu không biết nên nói gì, chỉ đành lắp bắp nói: “Anh đang họp giữa chừng thì bỏ đi hả? Em không sao, bà Hoắc có thể giam em được bao lâu chứ? Nhiều nhất cũng chỉ mấy tiếng thôi, trước khi anh về nhất định sẽ thả em ra mà.”Giọng điệu Hoắc Việt Bách nghiêm túc:“Lỡ như tôi về rất muộn thì sao? Diệp Mộc Châu, bây giờ em là vợ tôi, em gặp nguy hiểm, tôi có thể không đến sao?”Diệp Mộc Châu há hốc miệng, muốn nói chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, ân ái từ đầu đến giờ không phải đều là giả thôi sao?Nhưng cuối cùng cũng nhìn xuống không nói.Cô cảm thấy trong lòng mình có hơi khác lạ, tại sao Hoắc Việt Bách đến cô lại cảm thấy rất vui nhỉ?Diệp Mộc Châu bỗng nhiên nhớ tới Bạch Anh: “Hoắc Việt Bách, Bạch Anh vì anh mà cam tâm tình nguyện làm mình tổn thương, cô ta yêu anh sao?”Hô hấp của Hoắc Việt Bách hơi chậm lại.Anh nhắm mắt, lạnh nhạt nói: “Không phải.”“Vậy thì vì cái gì?”Trong bóng tối, Hoắc Việt Bách thình lình mở mắt: “Diệp Mộc Châu, em nhớ kỹ đây. Nếu như đó là người tôi yêu, cô ấy vì tôi mà tự làm tổn thương chính mình, thứ tôi nhận được không phải sự cảm động, mà là đau lòng.”“Nếu như thật sự yêu tôi, cô ấy nhất định sẽ bảo vệ tốt bản thân, bởi vì tôi yêu tất cả mọi thứ của cô ấy, cô ấy bị tổn thương thì người đau chính là tôi.”“Bạch Anh làm vậy không phải yêu tôi, tôi lại càng không yêu cô ta.”Trái tim của Diệp Mộc Châu rung lên.Nếu như người anh ấy yêu bị thương, anh ấy sẽ đau lòng. Vì vậy tự làm mình bị thương đối với anh ấy không phải là tình yêu, mà là đau.Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy cách nói này.Hoắc Việt Bách không nhìn thấy mọi thứ xung quanh, cũng không nhìn thấy mặt cô: “Cho nên sau này, em nhất định phải bảo vệ bản thân thật tốt, không được phép bị thương”Diệp Mộc Châu nói theo bản năng: “Em không ngốc giống Bạch Anh đâu, để được anh yêu mà tự tổn thương mình.”Căn phòng tối tăm yên tĩnh một hồi lâu, Hoắc Việt Bách mới khẽ cười.“Đúng, em đừng như vậy, vĩnh viễn cũng đừng như vậy.”

Chương 192

Giờ phút này anh không muốn nói nhiều nữa, xác nhận có an toàn khiến trái tim anh đã bình tình trở lại.

Diệp Mộc Châu thấy hơi có lỗi, cô vào phòng tối cũng là một mắt xích của việc tính kế ba người Bạch Anh thôi.

Cô không ngờ rằng… Hoắc Việt Bách sẽ lo lắng như vậy.

Nhất thời, Diệp Mộc Châu không biết nên nói gì, chỉ đành lắp bắp nói: “Anh đang họp giữa chừng thì bỏ đi hả? Em không sao, bà Hoắc có thể giam em được bao lâu chứ? Nhiều nhất cũng chỉ mấy tiếng thôi, trước khi anh về nhất định sẽ thả em ra mà.”

Giọng điệu Hoắc Việt Bách nghiêm túc:

“Lỡ như tôi về rất muộn thì sao? Diệp Mộc Châu, bây giờ em là vợ tôi, em gặp nguy hiểm, tôi có thể không đến sao?”

Diệp Mộc Châu há hốc miệng, muốn nói chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, ân ái từ đầu đến giờ không phải đều là giả thôi sao?

Nhưng cuối cùng cũng nhìn xuống không nói.

Cô cảm thấy trong lòng mình có hơi khác lạ, tại sao Hoắc Việt Bách đến cô lại cảm thấy rất vui nhỉ?

Diệp Mộc Châu bỗng nhiên nhớ tới Bạch Anh: “Hoắc Việt Bách, Bạch Anh vì anh mà cam tâm tình nguyện làm mình tổn thương, cô ta yêu anh sao?”

Hô hấp của Hoắc Việt Bách hơi chậm lại.

Anh nhắm mắt, lạnh nhạt nói: “Không phải.”

“Vậy thì vì cái gì?”

Trong bóng tối, Hoắc Việt Bách thình lình mở mắt: “Diệp Mộc Châu, em nhớ kỹ đây. Nếu như đó là người tôi yêu, cô ấy vì tôi mà tự làm tổn thương chính mình, thứ tôi nhận được không phải sự cảm động, mà là đau lòng.”

“Nếu như thật sự yêu tôi, cô ấy nhất định sẽ bảo vệ tốt bản thân, bởi vì tôi yêu tất cả mọi thứ của cô ấy, cô ấy bị tổn thương thì người đau chính là tôi.”

“Bạch Anh làm vậy không phải yêu tôi, tôi lại càng không yêu cô ta.”

Trái tim của Diệp Mộc Châu rung lên.

Nếu như người anh ấy yêu bị thương, anh ấy sẽ đau lòng. Vì vậy tự làm mình bị thương đối với anh ấy không phải là tình yêu, mà là đau.

Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy cách nói này.

Hoắc Việt Bách không nhìn thấy mọi thứ xung quanh, cũng không nhìn thấy mặt cô: “Cho nên sau này, em nhất định phải bảo vệ bản thân thật tốt, không được phép bị thương”

Diệp Mộc Châu nói theo bản năng: “Em không ngốc giống Bạch Anh đâu, để được anh yêu mà tự tổn thương mình.”

Căn phòng tối tăm yên tĩnh một hồi lâu, Hoắc Việt Bách mới khẽ cười.

“Đúng, em đừng như vậy, vĩnh viễn cũng đừng như vậy.”

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 192Giờ phút này anh không muốn nói nhiều nữa, xác nhận có an toàn khiến trái tim anh đã bình tình trở lại.Diệp Mộc Châu thấy hơi có lỗi, cô vào phòng tối cũng là một mắt xích của việc tính kế ba người Bạch Anh thôi.Cô không ngờ rằng… Hoắc Việt Bách sẽ lo lắng như vậy.Nhất thời, Diệp Mộc Châu không biết nên nói gì, chỉ đành lắp bắp nói: “Anh đang họp giữa chừng thì bỏ đi hả? Em không sao, bà Hoắc có thể giam em được bao lâu chứ? Nhiều nhất cũng chỉ mấy tiếng thôi, trước khi anh về nhất định sẽ thả em ra mà.”Giọng điệu Hoắc Việt Bách nghiêm túc:“Lỡ như tôi về rất muộn thì sao? Diệp Mộc Châu, bây giờ em là vợ tôi, em gặp nguy hiểm, tôi có thể không đến sao?”Diệp Mộc Châu há hốc miệng, muốn nói chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, ân ái từ đầu đến giờ không phải đều là giả thôi sao?Nhưng cuối cùng cũng nhìn xuống không nói.Cô cảm thấy trong lòng mình có hơi khác lạ, tại sao Hoắc Việt Bách đến cô lại cảm thấy rất vui nhỉ?Diệp Mộc Châu bỗng nhiên nhớ tới Bạch Anh: “Hoắc Việt Bách, Bạch Anh vì anh mà cam tâm tình nguyện làm mình tổn thương, cô ta yêu anh sao?”Hô hấp của Hoắc Việt Bách hơi chậm lại.Anh nhắm mắt, lạnh nhạt nói: “Không phải.”“Vậy thì vì cái gì?”Trong bóng tối, Hoắc Việt Bách thình lình mở mắt: “Diệp Mộc Châu, em nhớ kỹ đây. Nếu như đó là người tôi yêu, cô ấy vì tôi mà tự làm tổn thương chính mình, thứ tôi nhận được không phải sự cảm động, mà là đau lòng.”“Nếu như thật sự yêu tôi, cô ấy nhất định sẽ bảo vệ tốt bản thân, bởi vì tôi yêu tất cả mọi thứ của cô ấy, cô ấy bị tổn thương thì người đau chính là tôi.”“Bạch Anh làm vậy không phải yêu tôi, tôi lại càng không yêu cô ta.”Trái tim của Diệp Mộc Châu rung lên.Nếu như người anh ấy yêu bị thương, anh ấy sẽ đau lòng. Vì vậy tự làm mình bị thương đối với anh ấy không phải là tình yêu, mà là đau.Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy cách nói này.Hoắc Việt Bách không nhìn thấy mọi thứ xung quanh, cũng không nhìn thấy mặt cô: “Cho nên sau này, em nhất định phải bảo vệ bản thân thật tốt, không được phép bị thương”Diệp Mộc Châu nói theo bản năng: “Em không ngốc giống Bạch Anh đâu, để được anh yêu mà tự tổn thương mình.”Căn phòng tối tăm yên tĩnh một hồi lâu, Hoắc Việt Bách mới khẽ cười.“Đúng, em đừng như vậy, vĩnh viễn cũng đừng như vậy.”

Chương 192