Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…
Chương 193
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 193Hoắc Việt Bách nói xong thì nắm tay cô: “Tôi đưa em ra ngoài.”Diệp Mộc Châu đoán Bạch Anh cũng sắp phát độc rồi nên cô gật đầu.Người giúp việc đứng ở ngoài cửa phòng tối cầm như hến, ai ai cũng tái mét mặt mày, không một ai dám tiến lên ngăn cản.Tuy bà chủ nói là muốn giam Diệp Mộc Châu cả ngày, nhưng ngài Cửu đã đến đón người thì bọn họ còn làm gì được nữa?Hoắc Việt Bách cúi đầu: “Đi tìm Bạch Anh cùng tôi, hay là tôi đi một mình?”Diệp Mộc Châu ngẩng đầu lên nhìn anh.Hoắc Việt Bách thờ ơ nói: “Tôi sẽ lấy lại công bằng cho em.”Lâm Khiếu Phương đã chuẩn bị xong xuôi chứng cử từ lâu, đang đứng đợi rất cung kính.Ánh mắt của Hoắc Việt Bách đột nhiên trở nên sâu xa: “Đi.”Trên đầu Bạch Anh Tuấn băng dày cộp, nhưng vẫn có thể thấy được vết máu thấm ra lời mò.Cô ta đau đớn đến mức nước mắt ròng ròng, bà Hoắc đứng bên cạnh nhíu mày: “Bác sĩ nói nghỉ ngơi thật tốt thì vết thương ở trán sẽ khỏi thôi.”Ý là có khi sẽ để lại sẹo, sẽ hủy hoại dung mạo.Bà Bạch và Bạch Anh nghe thấy tin này thì sắc mặt lập tức thay đổi.Bạch Anh mở to mắt, không dám tin!Bà Hoắc nói gì cơ?Cô ta sẽ trở nên xấu xí ư?Cô ta chẳng qua cũng chỉ vì dạy cho Diệp Mộc Châu một bài học nên mới cố ý té ngã, vậy mà cô ta lại bị hủy mất gương mặt sao?Bạch Anh tức giận đến run người, Diệp Mộc Châu đê tiện này! Nếu như cô ta không cướp mất ngài Cửu thì mình cũng sẽ không vì ngài Cứu mà cố tình làm bản thân bị thương, vậy thì gương mặt cũng không bị hủy hoại.Tất cả đều là lỗi của Diệp Mộc Châu!Bà Bạch khóc lóc thảm thiết: “Sao Diệp Mộc Châu có thể làm vậy cơ chứ? Có cô gái nàomà không muốn mình thật xinh đẹp? Cũng do Diệp Mộc Châu đố kị mà hủy đi gương mặt của Anh Anh, sao cô ta có thể tàn nhẫn đến vậy!”Bạch Anh dịu dàng lắc đầu, kéo tay áo bà Bạch: “Thím, không sao đâu, con không quan tâm đến gương mặt, có thể giữ được mạng là con thấy đủ lắm rồi.”Bà Hoắc thấy Bạch Anh vừa hiểu chuyện vừa mềm yếu, tốt hơn Diệp Mộc Châu không biết bao nhiêu lần, bà ta giận mà không có chỗ xả: “Diệp Mộc Châu hại con bị hủy dung, dì sẽ lột da mặt cô ta xuống cho con!”Mắt của bà Bạch khẽ đảo, hoảng hốt nói: “Chị Hoắc, tuyệt đối đừng làm thế! Ngải Cửu yêu thương Diệp Mộc Châu như vậy, nếu như biết chị vì Anh Anh mà nhắm vào Diệp Mộc Châu, lỡ như… Lỡ như ngài Cửu tức giận…”
Chương 193
Hoắc Việt Bách nói xong thì nắm tay cô: “Tôi đưa em ra ngoài.”
Diệp Mộc Châu đoán Bạch Anh cũng sắp phát độc rồi nên cô gật đầu.
Người giúp việc đứng ở ngoài cửa phòng tối cầm như hến, ai ai cũng tái mét mặt mày, không một ai dám tiến lên ngăn cản.
Tuy bà chủ nói là muốn giam Diệp Mộc Châu cả ngày, nhưng ngài Cửu đã đến đón người thì bọn họ còn làm gì được nữa?
Hoắc Việt Bách cúi đầu: “Đi tìm Bạch Anh cùng tôi, hay là tôi đi một mình?”
Diệp Mộc Châu ngẩng đầu lên nhìn anh.
Hoắc Việt Bách thờ ơ nói: “Tôi sẽ lấy lại công bằng cho em.”
Lâm Khiếu Phương đã chuẩn bị xong xuôi chứng cử từ lâu, đang đứng đợi rất cung kính.
Ánh mắt của Hoắc Việt Bách đột nhiên trở nên sâu xa: “Đi.”
Trên đầu Bạch Anh Tuấn băng dày cộp, nhưng vẫn có thể thấy được vết máu thấm ra lời mò.
Cô ta đau đớn đến mức nước mắt ròng ròng, bà Hoắc đứng bên cạnh nhíu mày: “Bác sĩ nói nghỉ ngơi thật tốt thì vết thương ở trán sẽ khỏi thôi.”
Ý là có khi sẽ để lại sẹo, sẽ hủy hoại dung mạo.
Bà Bạch và Bạch Anh nghe thấy tin này thì sắc mặt lập tức thay đổi.
Bạch Anh mở to mắt, không dám tin!
Bà Hoắc nói gì cơ?
Cô ta sẽ trở nên xấu xí ư?
Cô ta chẳng qua cũng chỉ vì dạy cho Diệp Mộc Châu một bài học nên mới cố ý té ngã, vậy mà cô ta lại bị hủy mất gương mặt sao?
Bạch Anh tức giận đến run người, Diệp Mộc Châu đê tiện này! Nếu như cô ta không cướp mất ngài Cửu thì mình cũng sẽ không vì ngài Cứu mà cố tình làm bản thân bị thương, vậy thì gương mặt cũng không bị hủy hoại.
Tất cả đều là lỗi của Diệp Mộc Châu!
Bà Bạch khóc lóc thảm thiết: “Sao Diệp Mộc Châu có thể làm vậy cơ chứ? Có cô gái nào
mà không muốn mình thật xinh đẹp? Cũng do Diệp Mộc Châu đố kị mà hủy đi gương mặt của Anh Anh, sao cô ta có thể tàn nhẫn đến vậy!”
Bạch Anh dịu dàng lắc đầu, kéo tay áo bà Bạch: “Thím, không sao đâu, con không quan tâm đến gương mặt, có thể giữ được mạng là con thấy đủ lắm rồi.”
Bà Hoắc thấy Bạch Anh vừa hiểu chuyện vừa mềm yếu, tốt hơn Diệp Mộc Châu không biết bao nhiêu lần, bà ta giận mà không có chỗ xả: “Diệp Mộc Châu hại con bị hủy dung, dì sẽ lột da mặt cô ta xuống cho con!”
Mắt của bà Bạch khẽ đảo, hoảng hốt nói: “Chị Hoắc, tuyệt đối đừng làm thế! Ngải Cửu yêu thương Diệp Mộc Châu như vậy, nếu như biết chị vì Anh Anh mà nhắm vào Diệp Mộc Châu, lỡ như… Lỡ như ngài Cửu tức giận…”
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 193Hoắc Việt Bách nói xong thì nắm tay cô: “Tôi đưa em ra ngoài.”Diệp Mộc Châu đoán Bạch Anh cũng sắp phát độc rồi nên cô gật đầu.Người giúp việc đứng ở ngoài cửa phòng tối cầm như hến, ai ai cũng tái mét mặt mày, không một ai dám tiến lên ngăn cản.Tuy bà chủ nói là muốn giam Diệp Mộc Châu cả ngày, nhưng ngài Cửu đã đến đón người thì bọn họ còn làm gì được nữa?Hoắc Việt Bách cúi đầu: “Đi tìm Bạch Anh cùng tôi, hay là tôi đi một mình?”Diệp Mộc Châu ngẩng đầu lên nhìn anh.Hoắc Việt Bách thờ ơ nói: “Tôi sẽ lấy lại công bằng cho em.”Lâm Khiếu Phương đã chuẩn bị xong xuôi chứng cử từ lâu, đang đứng đợi rất cung kính.Ánh mắt của Hoắc Việt Bách đột nhiên trở nên sâu xa: “Đi.”Trên đầu Bạch Anh Tuấn băng dày cộp, nhưng vẫn có thể thấy được vết máu thấm ra lời mò.Cô ta đau đớn đến mức nước mắt ròng ròng, bà Hoắc đứng bên cạnh nhíu mày: “Bác sĩ nói nghỉ ngơi thật tốt thì vết thương ở trán sẽ khỏi thôi.”Ý là có khi sẽ để lại sẹo, sẽ hủy hoại dung mạo.Bà Bạch và Bạch Anh nghe thấy tin này thì sắc mặt lập tức thay đổi.Bạch Anh mở to mắt, không dám tin!Bà Hoắc nói gì cơ?Cô ta sẽ trở nên xấu xí ư?Cô ta chẳng qua cũng chỉ vì dạy cho Diệp Mộc Châu một bài học nên mới cố ý té ngã, vậy mà cô ta lại bị hủy mất gương mặt sao?Bạch Anh tức giận đến run người, Diệp Mộc Châu đê tiện này! Nếu như cô ta không cướp mất ngài Cửu thì mình cũng sẽ không vì ngài Cứu mà cố tình làm bản thân bị thương, vậy thì gương mặt cũng không bị hủy hoại.Tất cả đều là lỗi của Diệp Mộc Châu!Bà Bạch khóc lóc thảm thiết: “Sao Diệp Mộc Châu có thể làm vậy cơ chứ? Có cô gái nàomà không muốn mình thật xinh đẹp? Cũng do Diệp Mộc Châu đố kị mà hủy đi gương mặt của Anh Anh, sao cô ta có thể tàn nhẫn đến vậy!”Bạch Anh dịu dàng lắc đầu, kéo tay áo bà Bạch: “Thím, không sao đâu, con không quan tâm đến gương mặt, có thể giữ được mạng là con thấy đủ lắm rồi.”Bà Hoắc thấy Bạch Anh vừa hiểu chuyện vừa mềm yếu, tốt hơn Diệp Mộc Châu không biết bao nhiêu lần, bà ta giận mà không có chỗ xả: “Diệp Mộc Châu hại con bị hủy dung, dì sẽ lột da mặt cô ta xuống cho con!”Mắt của bà Bạch khẽ đảo, hoảng hốt nói: “Chị Hoắc, tuyệt đối đừng làm thế! Ngải Cửu yêu thương Diệp Mộc Châu như vậy, nếu như biết chị vì Anh Anh mà nhắm vào Diệp Mộc Châu, lỡ như… Lỡ như ngài Cửu tức giận…”