Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 157: Linh Chi Vừa Ở Đây Sao

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Linh Chi vẫn không từ bỏ ý định đến bệnh viện thăm Thanh Bách, cô ta thừa biết bây giờ mình không còn được sự chở che của ai nữa.Nhưng cô ta muốn đến để khiêu khích Mỹ An, nếu không thế làm lay chuyển Thanh Bách, cô ta sẽ chia rẽ từ Mỹ An.Thanh Bách vừa nhìn thấy Lỉnh Chi mặt mũi liền muốn co cụm lại, nghĩ tới một lát Mỹ An đến đây bắt gặp thì anh có trăm miệng cũng không giải thích rõ.“Em lại đến đây làm gì nữa?" - Thanh Bách cau mày."Anh đừng vô tâm như vậy mà, em hoàn toàn vì lo lắng cho anh, em chỉ ở đây nhìn anh một lát thôi." - Linh Chi nói nghe vô cùng tội nghiệp.Thanh Bách day day thái dương, nhưng vẫn kiên quyết:"Nếu em biết điều không làm phiền anh và Mỹ An nữa thì anh cũng sẽ không truy cứu chuyện gì về em."!"Anh muốn truy cứu chuyện gì?" -Linh Chi lo lắng - "Em không làm gì sai với anh hết, em ở bên anh nhiều năm anh phải biết chứ."Thanh Bách lắc đầu:“Chuyện tai nạn năm đó anh đã hoàn toàn tin tưởng em nhưng liệu đó có phải toàn bộ câu chuyện?"Linh Chi lập tức lộ ra vẻ lúng túng, Thanh Bách ngày càng tin tưởng Mỹ An.Còn Mỹ An thì sẽ không bao giờ bỏ qua cho cô ta.“Em đúng là nhiều lần giở trò với Mỹ An, chẳng qua là do em tức giận loại người như cô ta lại được anh yêu thương thôi.Anh phải tin em, năm đó rõ ràng em là người bị hại, anh còn nhớ những vết thương trên mặt em mà." -Linh Chi bắt đầu kể lể.“Anh chần chừ chưa điều tra lại chỉ vì anh không muốn phá vỡ quan hệ tốtđẹp hiện tại của anh và Mỹ An mà thôi.Em nên thấy mừng vì điều đó, một khi chuyện xưa lật lại, ai có tội ai vô tội anh sẽ truy cứu tới cùng." - Thanh Bách lạnh giọng."Có thế anh thấy bây giờ cô ta đã thay đổi nhưng những chuyện lúc anh đâu thế cứ đổ lên đầu em.Chính cô đã bày kế đế lên giường với anh, còn ép anh phải cưới cô ta.Em là người bị cô ta ngang nhiên cướp đi anh, giờ trong mắt anh em là người có tội sao?" - Linh Chi càng nói càng nghẹn ngào, người ngoài mà nghe được chắc cũng sẽ mắng Thanh Bách một trận.Thanh Bách thì sớm quen vớinhững trò này của Linh Chi, anh nghĩ cô ta cũng có phần ủy khuất nhưng hiện tại trong lòng anh chỉ có Mỹ An."Dù em có nói gì thì cũng vô dụng, anh đã đưa ra lời cảnh cáo của mình."Linh Chi nghiến răng, cô ta rất muốn mặt dày tiếp tục ở lại nhưng vẫn bị Thanh Bách kiên quyết đuổi đi.Lúc cô ta ra ngoài vô tình chạm mặt Mỹ An nhưng Mỹ An cũng không muốn nhiều lời trực tiếp coi như không thây.Thanh Bách thấy Mỹ An đến liền cong môi cười:"Hôm nay em nấu món gì thế?""Linh Chi vừa ở đây sao?" - Mỹ Ankhông mặn không nhạt nói.Trong lòng Thanh Bách thấy chút khổ sở, đúng là kiểu gì cũng bị phát hiện:“Vậy là em sẽ chỉ đến thăm anh vào buổi chiều sao?"“Tổng giám đốc của tôi ơi, trọng đ**m đâu phải là em, là chuyện của công ty mà." - Mỹ An chịu thua anh luôn.“Anh lại cảm thấy trọng điểm ở chỗ em sắp điên cuồng lao đầu vào côngviệc mà quên mất anh."Mỹ An thật sự muốn làm vậy, cô cảm thấy bản thân chỉ cần rảnh rỗi một chút sẽ bắt đầu suy nghĩ lung tung.Thanh Bách cũng tranh thủ để được xuất viện sớm, anh sắp bị không khí tù túng ở trong này bức đến điên.Chưa nói đến việc Linh Chi cứ tìm tới làm phiền, Thanh Bách cũng muốn mau đến công ty xem tình hình."Sao anh lại đến đây?" - Mỹ An thấy anh đang được vệ sĩ dìu từ thang máy ra thì vô cùng bất ngờ - "Em đã nói anh cứ ở nhà thêm một tuần nữa mà.".

Linh Chi vẫn không từ bỏ ý định đến bệnh viện thăm Thanh Bách, cô ta thừa biết bây giờ mình không còn được sự chở che của ai nữa.

Nhưng cô ta muốn đến để khiêu khích Mỹ An, nếu không thế làm lay chuyển Thanh Bách, cô ta sẽ chia rẽ từ Mỹ An.

Thanh Bách vừa nhìn thấy Lỉnh Chi mặt mũi liền muốn co cụm lại, nghĩ tới một lát Mỹ An đến đây bắt gặp thì anh có trăm miệng cũng không giải thích rõ.

“Em lại đến đây làm gì nữa?" - Thanh Bách cau mày.

"Anh đừng vô tâm như vậy mà, em hoàn toàn vì lo lắng cho anh, em chỉ ở đây nhìn anh một lát thôi." - Linh Chi nói nghe vô cùng tội nghiệp.

Thanh Bách day day thái dương, nhưng vẫn kiên quyết:

"Nếu em biết điều không làm phiền anh và Mỹ An nữa thì anh cũng sẽ không truy cứu chuyện gì về em."!"Anh muốn truy cứu chuyện gì?" -Linh Chi lo lắng - "Em không làm gì sai với anh hết, em ở bên anh nhiều năm anh phải biết chứ."

Thanh Bách lắc đầu:

“Chuyện tai nạn năm đó anh đã hoàn toàn tin tưởng em nhưng liệu đó có phải toàn bộ câu chuyện?"

Linh Chi lập tức lộ ra vẻ lúng túng, Thanh Bách ngày càng tin tưởng Mỹ An.

Còn Mỹ An thì sẽ không bao giờ bỏ qua cho cô ta.

“Em đúng là nhiều lần giở trò với Mỹ An, chẳng qua là do em tức giận loại người như cô ta lại được anh yêu thương thôi.

Anh phải tin em, năm đó rõ ràng em là người bị hại, anh còn nhớ những vết thương trên mặt em mà." -Linh Chi bắt đầu kể lể.

“Anh chần chừ chưa điều tra lại chỉ vì anh không muốn phá vỡ quan hệ tốt

đẹp hiện tại của anh và Mỹ An mà thôi.

Em nên thấy mừng vì điều đó, một khi chuyện xưa lật lại, ai có tội ai vô tội anh sẽ truy cứu tới cùng." - Thanh Bách lạnh giọng.

"Có thế anh thấy bây giờ cô ta đã thay đổi nhưng những chuyện lúc anh đâu thế cứ đổ lên đầu em.

Chính cô đã bày kế đế lên giường với anh, còn ép anh phải cưới cô ta.

Em là người bị cô ta ngang nhiên cướp đi anh, giờ trong mắt anh em là người có tội sao?" - Linh Chi càng nói càng nghẹn ngào, người ngoài mà nghe được chắc cũng sẽ mắng Thanh Bách một trận.

Thanh Bách thì sớm quen với

những trò này của Linh Chi, anh nghĩ cô ta cũng có phần ủy khuất nhưng hiện tại trong lòng anh chỉ có Mỹ An.

"Dù em có nói gì thì cũng vô dụng, anh đã đưa ra lời cảnh cáo của mình."

Linh Chi nghiến răng, cô ta rất muốn mặt dày tiếp tục ở lại nhưng vẫn bị Thanh Bách kiên quyết đuổi đi.

Lúc cô ta ra ngoài vô tình chạm mặt Mỹ An nhưng Mỹ An cũng không muốn nhiều lời trực tiếp coi như không thây.

Thanh Bách thấy Mỹ An đến liền cong môi cười:

"Hôm nay em nấu món gì thế?"

"Linh Chi vừa ở đây sao?" - Mỹ An

không mặn không nhạt nói.

Trong lòng Thanh Bách thấy chút khổ sở, đúng là kiểu gì cũng bị phát hiện:

“Vậy là em sẽ chỉ đến thăm anh vào buổi chiều sao?"

“Tổng giám đốc của tôi ơi, trọng đ**m đâu phải là em, là chuyện của công ty mà." - Mỹ An chịu thua anh luôn.

“Anh lại cảm thấy trọng điểm ở chỗ em sắp điên cuồng lao đầu vào công

việc mà quên mất anh."

Mỹ An thật sự muốn làm vậy, cô cảm thấy bản thân chỉ cần rảnh rỗi một chút sẽ bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Thanh Bách cũng tranh thủ để được xuất viện sớm, anh sắp bị không khí tù túng ở trong này bức đến điên.

Chưa nói đến việc Linh Chi cứ tìm tới làm phiền, Thanh Bách cũng muốn mau đến công ty xem tình hình.

"Sao anh lại đến đây?" - Mỹ An thấy anh đang được vệ sĩ dìu từ thang máy ra thì vô cùng bất ngờ - "Em đã nói anh cứ ở nhà thêm một tuần nữa mà.".

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Linh Chi vẫn không từ bỏ ý định đến bệnh viện thăm Thanh Bách, cô ta thừa biết bây giờ mình không còn được sự chở che của ai nữa.Nhưng cô ta muốn đến để khiêu khích Mỹ An, nếu không thế làm lay chuyển Thanh Bách, cô ta sẽ chia rẽ từ Mỹ An.Thanh Bách vừa nhìn thấy Lỉnh Chi mặt mũi liền muốn co cụm lại, nghĩ tới một lát Mỹ An đến đây bắt gặp thì anh có trăm miệng cũng không giải thích rõ.“Em lại đến đây làm gì nữa?" - Thanh Bách cau mày."Anh đừng vô tâm như vậy mà, em hoàn toàn vì lo lắng cho anh, em chỉ ở đây nhìn anh một lát thôi." - Linh Chi nói nghe vô cùng tội nghiệp.Thanh Bách day day thái dương, nhưng vẫn kiên quyết:"Nếu em biết điều không làm phiền anh và Mỹ An nữa thì anh cũng sẽ không truy cứu chuyện gì về em."!"Anh muốn truy cứu chuyện gì?" -Linh Chi lo lắng - "Em không làm gì sai với anh hết, em ở bên anh nhiều năm anh phải biết chứ."Thanh Bách lắc đầu:“Chuyện tai nạn năm đó anh đã hoàn toàn tin tưởng em nhưng liệu đó có phải toàn bộ câu chuyện?"Linh Chi lập tức lộ ra vẻ lúng túng, Thanh Bách ngày càng tin tưởng Mỹ An.Còn Mỹ An thì sẽ không bao giờ bỏ qua cho cô ta.“Em đúng là nhiều lần giở trò với Mỹ An, chẳng qua là do em tức giận loại người như cô ta lại được anh yêu thương thôi.Anh phải tin em, năm đó rõ ràng em là người bị hại, anh còn nhớ những vết thương trên mặt em mà." -Linh Chi bắt đầu kể lể.“Anh chần chừ chưa điều tra lại chỉ vì anh không muốn phá vỡ quan hệ tốtđẹp hiện tại của anh và Mỹ An mà thôi.Em nên thấy mừng vì điều đó, một khi chuyện xưa lật lại, ai có tội ai vô tội anh sẽ truy cứu tới cùng." - Thanh Bách lạnh giọng."Có thế anh thấy bây giờ cô ta đã thay đổi nhưng những chuyện lúc anh đâu thế cứ đổ lên đầu em.Chính cô đã bày kế đế lên giường với anh, còn ép anh phải cưới cô ta.Em là người bị cô ta ngang nhiên cướp đi anh, giờ trong mắt anh em là người có tội sao?" - Linh Chi càng nói càng nghẹn ngào, người ngoài mà nghe được chắc cũng sẽ mắng Thanh Bách một trận.Thanh Bách thì sớm quen vớinhững trò này của Linh Chi, anh nghĩ cô ta cũng có phần ủy khuất nhưng hiện tại trong lòng anh chỉ có Mỹ An."Dù em có nói gì thì cũng vô dụng, anh đã đưa ra lời cảnh cáo của mình."Linh Chi nghiến răng, cô ta rất muốn mặt dày tiếp tục ở lại nhưng vẫn bị Thanh Bách kiên quyết đuổi đi.Lúc cô ta ra ngoài vô tình chạm mặt Mỹ An nhưng Mỹ An cũng không muốn nhiều lời trực tiếp coi như không thây.Thanh Bách thấy Mỹ An đến liền cong môi cười:"Hôm nay em nấu món gì thế?""Linh Chi vừa ở đây sao?" - Mỹ Ankhông mặn không nhạt nói.Trong lòng Thanh Bách thấy chút khổ sở, đúng là kiểu gì cũng bị phát hiện:“Vậy là em sẽ chỉ đến thăm anh vào buổi chiều sao?"“Tổng giám đốc của tôi ơi, trọng đ**m đâu phải là em, là chuyện của công ty mà." - Mỹ An chịu thua anh luôn.“Anh lại cảm thấy trọng điểm ở chỗ em sắp điên cuồng lao đầu vào côngviệc mà quên mất anh."Mỹ An thật sự muốn làm vậy, cô cảm thấy bản thân chỉ cần rảnh rỗi một chút sẽ bắt đầu suy nghĩ lung tung.Thanh Bách cũng tranh thủ để được xuất viện sớm, anh sắp bị không khí tù túng ở trong này bức đến điên.Chưa nói đến việc Linh Chi cứ tìm tới làm phiền, Thanh Bách cũng muốn mau đến công ty xem tình hình."Sao anh lại đến đây?" - Mỹ An thấy anh đang được vệ sĩ dìu từ thang máy ra thì vô cùng bất ngờ - "Em đã nói anh cứ ở nhà thêm một tuần nữa mà.".

Chương 157: Linh Chi Vừa Ở Đây Sao