Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 158: œgọi Cảnh Sã¡t đæ°a Cã´ Ta đi

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thanh Bách cười nói:“Em lúc nào cÅ©ng ở công ty, anh không đến đây thì đi đâu bây giờ."Mỹ An bước tới đỡ lấy anh, hai má hÆ¡i á»­ng hồng: “Từ đâu mà học được cái kỹ năng dẻo miệng này hả?"Thanh Bách không trả lời, chính anh cÅ©ng không biết.Mỹ An sợ anh ngồi ghế lâu sẽ ảnh hưởng tới vết thương nên lót một miếng đệm mỏng ở sofa, bảo anh cứ ở đó, nếu thấy mệt thì ngã lưng ra sofa cÅ©ng tiện.Cô cÅ©ng chịu khó mang công việc tới cạnh anh mà làm, sợ anh không thấy cô lại cố chấp đi lung tung.“Hôm nay là ngày xét xá»­ Tấn Khang, chị gái em từ hôm qua đã luôn buồn bã."“Anh ta phải trả giá cho những việc mình đã làm, ít nhất anh ta cÅ©ng chưa làm ra chuyện gì không thể cứu vãn." -Thanh Bách nắm tay cô.“Tấn Khang bị bắt, em cảm thấy mọi chuyện nên đến đây là kết thúc rồi nhưng không biết tại sao em lại có suy nghÄ© bây giờ câu chuyện mới thật sá»± bẳt đầu." - Mỹ An mím môi, kẻ chá»§ mưu giật dây rốt cuộc là ai?!Thanh Bách cÅ©ng hiếu những băn khoăn trong lòng cô, chính anh cÅ©ng thấy mọi chuyện không đơn giản."Trước mắt em đừng nghÄ© nhiều, nếu thật sá»± có kẻ đã bày ra tất thảy chuyện này thì khi Tấn Khang bị bắt hắn sẽ không ngồi yên đâu.Cây kim trong bọc đến một ngày nào đó cÅ©ng phải lòi ra thôi."Dù cho Thanh Tùng có mời luật sư giỏi đến đâu cÅ©ng không bào chữa được cho Tấn Khang.Chứng cứ nhân chứng đều có đủ hÆ¡n nữa hắn ta cÅ©ng đã buông tay chịu tội, việc bị trừng trị theo pháp luật là không thể tránh khỏi.Nhưng Vân Anh thì lại không đồng ý với việc đó, cô ta gào thét trước tòa án, Thanh Tùng cÅ©ng không khuyên can được.Cô ta nhân lúc Thanh Tùngkhông để ý đã lái xe một mình bỏ đi.Vân Anh chạy đi tìm Mỹ An đế trả thù.“Trần Mỹ An, tao không thế tha cho tụi mày, tụi mày cướp đi cha tao giờ còn muốn cướp đi cả anh tao.“Mỹ An lúc này vẫn chưa kịp hiểu gì, vừa từ phòng Thanh Bách ra nghe thông báo có người muốn gặp.Vừa bước vào phòng tiếp khách cá»§a công ty đã thấy Vân Anh mặt mày đầy sát khí, trong tay là một con dao sắc lao về phía cô gào lên:“Chết đi!““Vân Anh! Cô làm gì vậy?" - Mỹ An cÅ©ng có chút hoảng loạn vội vàng nétránh, lùi về sau tránh xa cô ta ra.Tại sao cuối cùng tụi mày đều được hạnh phúc? Tại sao anh tao lại ■ I     •     • phải vào tù?" - Vân Anh vẫn cầm chặt con dao, hai mắt đỏ ngầu bước về phía Mỹ An."Tấn Khang làm sai, phải bị pháp luật trừng phạt." - Mỹ An gằn giọng."Vậy tại sao tụi mày hại cha tao, hại biết bao người vô tội lại có thế sống bình yên?"Mỹ An hít sâu một hÆ¡i, cỏ biết Vân Anh đang kích động về chuyện cá»§a anh trai, hÆ¡n nữa cô ta lại còn đang mang thai giờ có nói gì cÅ©ng vô ích.Cô ta cÆ¡bản sẽ không nghe lọt tai."Vân Anh, cô có biết Tấn Khang đến cùng vẫn nói chúng tôi đừng tính toán với cô.Nếu cô còn hành động dại dột như này sẽ khiến anh ta càng lo lắng hÆ¡n cho cô thôi.""Mày câm miệng! Anh ấy đều là do bị tụi mày bức vào đường cùng.Nhất là mày, đều vì mày, cả nhà mày." - Vân Anh nói dứt câu lại lần nữa lao tới muốn đâm Mỹ An.Mỹ An theo phản xạ dùng chân đá cô ta một phát, không ngờ khiến cô ta ngã ra sàn, biếu cảm nhăn nhó.Mỹ An thấy vậy vội bước tới xem tình hình, dù có chán ghét Vân Anh đến đâu thì đứabé này vẫn là một sinh linh vô tội."Cô thấy sao rồi, tôi không cố ý, bụng cô có đau không?"Ánh mắt Vân Anh đầy nham hiểm, cô ta lợi dụng lúc Mỹ An đang lo lẳng cho mình không phòng bị mà ra tay với cô."Đừng, em không sao, kệ cô ta đi, coi như nể mặt đứa bé." - Mỹ An lắc đầu.Thanh Bách không hề muốn bỏ qua như vậy nhưng đứng trước tình hình này chỉ có thể nghe theo Mỹ An.“Hôm nay tôi tha cho cô là vì Mỹ An thay đứa bé trong bụng cô cầu xin nếu cô còn đến đây làm loạn một lần nữa thì ông trời cÅ©ng không cứu đượcđâu."Vân Anh không hề có ý hối lỗi, ánh mắt vẫn như con thú điên cuồng nhìn chằm chằm Mỹ An.Thanh Bách lại một lần nữa cảnh cáo em trai mình:"Nếu em còn dám đế cô ta xuất hiện ở đây một lần nữa thì đừng hỏi sao anh vô tình." - Thanh Bách siết chặt Mỹ An trong lòng..

Thanh Bách cười nói:

“Em lúc nào cÅ©ng ở công ty, anh không đến đây thì đi đâu bây giờ."

Mỹ An bước tới đỡ lấy anh, hai má hÆ¡i á»­ng hồng: “Từ đâu mà học được cái kỹ năng dẻo miệng này hả?"

Thanh Bách không trả lời, chính anh cÅ©ng không biết.

Mỹ An sợ anh ngồi ghế lâu sẽ ảnh hưởng tới vết thương nên lót một miếng đệm mỏng ở sofa, bảo anh cứ ở đó, nếu thấy mệt thì ngã lưng ra sofa cÅ©ng tiện.

Cô cÅ©ng chịu khó mang công việc tới cạnh anh mà làm, sợ anh không thấy cô lại cố chấp đi lung tung.

“Hôm nay là ngày xét xá»­ Tấn Khang, chị gái em từ hôm qua đã luôn buồn bã."

“Anh ta phải trả giá cho những việc mình đã làm, ít nhất anh ta cÅ©ng chưa làm ra chuyện gì không thể cứu vãn." -Thanh Bách nắm tay cô.

“Tấn Khang bị bắt, em cảm thấy mọi chuyện nên đến đây là kết thúc rồi nhưng không biết tại sao em lại có suy nghÄ© bây giờ câu chuyện mới thật sá»± bẳt đầu." - Mỹ An mím môi, kẻ chá»§ mưu giật dây rốt cuộc là ai?!Thanh Bách cÅ©ng hiếu những băn khoăn trong lòng cô, chính anh cÅ©ng thấy mọi chuyện không đơn giản.

"Trước mắt em đừng nghÄ© nhiều, nếu thật sá»± có kẻ đã bày ra tất thảy chuyện này thì khi Tấn Khang bị bắt hắn sẽ không ngồi yên đâu.

Cây kim trong bọc đến một ngày nào đó cÅ©ng phải lòi ra thôi."

Dù cho Thanh Tùng có mời luật sư giỏi đến đâu cÅ©ng không bào chữa được cho Tấn Khang.

Chứng cứ nhân chứng đều có đủ hÆ¡n nữa hắn ta cÅ©ng đã buông tay chịu tội, việc bị trừng trị theo pháp luật là không thể tránh khỏi.

Nhưng Vân Anh thì lại không đồng ý với việc đó, cô ta gào thét trước tòa án, Thanh Tùng cÅ©ng không khuyên can được.

Cô ta nhân lúc Thanh Tùng

không để ý đã lái xe một mình bỏ đi.

Vân Anh chạy đi tìm Mỹ An đế trả thù.

“Trần Mỹ An, tao không thế tha cho tụi mày, tụi mày cướp đi cha tao giờ còn muốn cướp đi cả anh tao.“

Mỹ An lúc này vẫn chưa kịp hiểu gì, vừa từ phòng Thanh Bách ra nghe thông báo có người muốn gặp.

Vừa bước vào phòng tiếp khách cá»§a công ty đã thấy Vân Anh mặt mày đầy sát khí, trong tay là một con dao sắc lao về phía cô gào lên:

“Chết đi!“

“Vân Anh! Cô làm gì vậy?" - Mỹ An cÅ©ng có chút hoảng loạn vội vàng né

tránh, lùi về sau tránh xa cô ta ra.

Tại sao cuối cùng tụi mày đều được hạnh phúc? Tại sao anh tao lại ■ I     •     • phải vào tù?" - Vân Anh vẫn cầm chặt con dao, hai mắt đỏ ngầu bước về phía Mỹ An.

"Tấn Khang làm sai, phải bị pháp luật trừng phạt." - Mỹ An gằn giọng.

"Vậy tại sao tụi mày hại cha tao, hại biết bao người vô tội lại có thế sống bình yên?"

Mỹ An hít sâu một hÆ¡i, cỏ biết Vân Anh đang kích động về chuyện cá»§a anh trai, hÆ¡n nữa cô ta lại còn đang mang thai giờ có nói gì cÅ©ng vô ích.

Cô ta cÆ¡

bản sẽ không nghe lọt tai.

"Vân Anh, cô có biết Tấn Khang đến cùng vẫn nói chúng tôi đừng tính toán với cô.

Nếu cô còn hành động dại dột như này sẽ khiến anh ta càng lo lắng hÆ¡n cho cô thôi."

"Mày câm miệng! Anh ấy đều là do bị tụi mày bức vào đường cùng.

Nhất là mày, đều vì mày, cả nhà mày." - Vân Anh nói dứt câu lại lần nữa lao tới muốn đâm Mỹ An.

Mỹ An theo phản xạ dùng chân đá cô ta một phát, không ngờ khiến cô ta ngã ra sàn, biếu cảm nhăn nhó.

Mỹ An thấy vậy vội bước tới xem tình hình, dù có chán ghét Vân Anh đến đâu thì đứa

bé này vẫn là một sinh linh vô tội.

"Cô thấy sao rồi, tôi không cố ý, bụng cô có đau không?"

Ánh mắt Vân Anh đầy nham hiểm, cô ta lợi dụng lúc Mỹ An đang lo lẳng cho mình không phòng bị mà ra tay với cô.

"Đừng, em không sao, kệ cô ta đi, coi như nể mặt đứa bé." - Mỹ An lắc đầu.

Thanh Bách không hề muốn bỏ qua như vậy nhưng đứng trước tình hình này chỉ có thể nghe theo Mỹ An.

“Hôm nay tôi tha cho cô là vì Mỹ An thay đứa bé trong bụng cô cầu xin nếu cô còn đến đây làm loạn một lần nữa thì ông trời cÅ©ng không cứu được

đâu."

Vân Anh không hề có ý hối lỗi, ánh mắt vẫn như con thú điên cuồng nhìn chằm chằm Mỹ An.

Thanh Bách lại một lần nữa cảnh cáo em trai mình:

"Nếu em còn dám đế cô ta xuất hiện ở đây một lần nữa thì đừng hỏi sao anh vô tình." - Thanh Bách siết chặt Mỹ An trong lòng..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thanh Bách cười nói:“Em lúc nào cÅ©ng ở công ty, anh không đến đây thì đi đâu bây giờ."Mỹ An bước tới đỡ lấy anh, hai má hÆ¡i á»­ng hồng: “Từ đâu mà học được cái kỹ năng dẻo miệng này hả?"Thanh Bách không trả lời, chính anh cÅ©ng không biết.Mỹ An sợ anh ngồi ghế lâu sẽ ảnh hưởng tới vết thương nên lót một miếng đệm mỏng ở sofa, bảo anh cứ ở đó, nếu thấy mệt thì ngã lưng ra sofa cÅ©ng tiện.Cô cÅ©ng chịu khó mang công việc tới cạnh anh mà làm, sợ anh không thấy cô lại cố chấp đi lung tung.“Hôm nay là ngày xét xá»­ Tấn Khang, chị gái em từ hôm qua đã luôn buồn bã."“Anh ta phải trả giá cho những việc mình đã làm, ít nhất anh ta cÅ©ng chưa làm ra chuyện gì không thể cứu vãn." -Thanh Bách nắm tay cô.“Tấn Khang bị bắt, em cảm thấy mọi chuyện nên đến đây là kết thúc rồi nhưng không biết tại sao em lại có suy nghÄ© bây giờ câu chuyện mới thật sá»± bẳt đầu." - Mỹ An mím môi, kẻ chá»§ mưu giật dây rốt cuộc là ai?!Thanh Bách cÅ©ng hiếu những băn khoăn trong lòng cô, chính anh cÅ©ng thấy mọi chuyện không đơn giản."Trước mắt em đừng nghÄ© nhiều, nếu thật sá»± có kẻ đã bày ra tất thảy chuyện này thì khi Tấn Khang bị bắt hắn sẽ không ngồi yên đâu.Cây kim trong bọc đến một ngày nào đó cÅ©ng phải lòi ra thôi."Dù cho Thanh Tùng có mời luật sư giỏi đến đâu cÅ©ng không bào chữa được cho Tấn Khang.Chứng cứ nhân chứng đều có đủ hÆ¡n nữa hắn ta cÅ©ng đã buông tay chịu tội, việc bị trừng trị theo pháp luật là không thể tránh khỏi.Nhưng Vân Anh thì lại không đồng ý với việc đó, cô ta gào thét trước tòa án, Thanh Tùng cÅ©ng không khuyên can được.Cô ta nhân lúc Thanh Tùngkhông để ý đã lái xe một mình bỏ đi.Vân Anh chạy đi tìm Mỹ An đế trả thù.“Trần Mỹ An, tao không thế tha cho tụi mày, tụi mày cướp đi cha tao giờ còn muốn cướp đi cả anh tao.“Mỹ An lúc này vẫn chưa kịp hiểu gì, vừa từ phòng Thanh Bách ra nghe thông báo có người muốn gặp.Vừa bước vào phòng tiếp khách cá»§a công ty đã thấy Vân Anh mặt mày đầy sát khí, trong tay là một con dao sắc lao về phía cô gào lên:“Chết đi!““Vân Anh! Cô làm gì vậy?" - Mỹ An cÅ©ng có chút hoảng loạn vội vàng nétránh, lùi về sau tránh xa cô ta ra.Tại sao cuối cùng tụi mày đều được hạnh phúc? Tại sao anh tao lại ■ I     •     • phải vào tù?" - Vân Anh vẫn cầm chặt con dao, hai mắt đỏ ngầu bước về phía Mỹ An."Tấn Khang làm sai, phải bị pháp luật trừng phạt." - Mỹ An gằn giọng."Vậy tại sao tụi mày hại cha tao, hại biết bao người vô tội lại có thế sống bình yên?"Mỹ An hít sâu một hÆ¡i, cỏ biết Vân Anh đang kích động về chuyện cá»§a anh trai, hÆ¡n nữa cô ta lại còn đang mang thai giờ có nói gì cÅ©ng vô ích.Cô ta cÆ¡bản sẽ không nghe lọt tai."Vân Anh, cô có biết Tấn Khang đến cùng vẫn nói chúng tôi đừng tính toán với cô.Nếu cô còn hành động dại dột như này sẽ khiến anh ta càng lo lắng hÆ¡n cho cô thôi.""Mày câm miệng! Anh ấy đều là do bị tụi mày bức vào đường cùng.Nhất là mày, đều vì mày, cả nhà mày." - Vân Anh nói dứt câu lại lần nữa lao tới muốn đâm Mỹ An.Mỹ An theo phản xạ dùng chân đá cô ta một phát, không ngờ khiến cô ta ngã ra sàn, biếu cảm nhăn nhó.Mỹ An thấy vậy vội bước tới xem tình hình, dù có chán ghét Vân Anh đến đâu thì đứabé này vẫn là một sinh linh vô tội."Cô thấy sao rồi, tôi không cố ý, bụng cô có đau không?"Ánh mắt Vân Anh đầy nham hiểm, cô ta lợi dụng lúc Mỹ An đang lo lẳng cho mình không phòng bị mà ra tay với cô."Đừng, em không sao, kệ cô ta đi, coi như nể mặt đứa bé." - Mỹ An lắc đầu.Thanh Bách không hề muốn bỏ qua như vậy nhưng đứng trước tình hình này chỉ có thể nghe theo Mỹ An.“Hôm nay tôi tha cho cô là vì Mỹ An thay đứa bé trong bụng cô cầu xin nếu cô còn đến đây làm loạn một lần nữa thì ông trời cÅ©ng không cứu đượcđâu."Vân Anh không hề có ý hối lỗi, ánh mắt vẫn như con thú điên cuồng nhìn chằm chằm Mỹ An.Thanh Bách lại một lần nữa cảnh cáo em trai mình:"Nếu em còn dám đế cô ta xuất hiện ở đây một lần nữa thì đừng hỏi sao anh vô tình." - Thanh Bách siết chặt Mỹ An trong lòng..

Chương 158: œgọi Cảnh Sã¡t đæ°a Cã´ Ta đi