Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 166: œtã´i Khã´ng Thua Cậu

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Em cÅ©ng không biết nhưng điềuđó không quan trọng." - Mỹ An chậm rãi nói."Dù đêm đó em và anh ta đã xảy ra chuyện gì thì em cÅ©ng chọn xem đó là một sá»± nhầm lẫn.Em sẽ luôn giữ vững lập trường cá»§a mình, trước nay đều không có ý tứ gì khác với Thế Quang."Thanh Bách nghe xong thì thở phào trong lòng, ít ra anh có thể chắc chắn chuyện Mỹ An không có tình cảm với Thế Quang."Xem ra người hành động không được tỉnh táo là anh."!"Anh cÅ©ng biết vậy sao?" - Cô lườm anh - "Lúc nào cÅ©ng tức giận rồi quychụp đủ thứ lên em, anh không tin tưởng em sao?""Anh không tin chính mình." -Thanh Bách nhẹ giọng, cÅ©ng bước qua nẳm lấy tay cô."Chuyện chúng ta có lẽ không nói hết trong một sớm một chiều được, nhưng không nên đế chuyện Thế Quang kéo dài.Em biết anh khó chịu, em cÅ©ng khó xá»­, em sẽ hẹn anh ta ra nói cho rõ." - Mỹ An nắm chặt tay Thanh Bách.Mỹ An muốn anh ở ngoài nhà hàng đợi, cô và Thế Quang ở bên trong tá»± giải quyết với nhau.Lòng Thanh Bách nóng như lá»­a đốt nhưng anh biết mìnhphải tôn trọng cô.Mỹ An có thể làm tới mức này chính là đã rất trân trọng mối quan hệ cá»§a hai người, anh càng thấy hổ thẹn hÆ¡n với tình cảm cô dành cho mình."Không ngờ cô lại chá»§ động hẹn tôi? Chắc chắn không phải là chuyện tốt rồi." - Thế Quang bình thản nâng ly rượu lên."Tôi muốn hẹn anh ra đế nói rõ, hy vọng anh sau này đừng theo đuổi tôi nữa.CÅ©ng đừng làm ra hành động nào vượt qua giới hạn cá»§a bạn bè." - Mỹ An nhìn thẳng vào anh ta.Thế Quang gật gù:“Rất trá»±c tiếp, đây cÅ©ng là một trong những tính cách tôi thích ở cô.Nhưng tại sao cô vân mù quáng vào một thứ cô thừa biết không có kết quả?"“Tôi không thua cậu, tôi thua tình cảm cá»§a cô ấy.Mỹ An là người phụ nữ quá tốt, nếu cậu còn không biết trân trọng, không là tôi thì cÅ©ng là người khác đưa cô ấy đỉ thôi."Thanh Bách không trả lời, anh biết Mỹ An đã nói rõ với Thế Quang rồi.Anh gấp gáp chạy vào tìm cô, vừa thấy Mỹ An là chạy tới ôm siết lấy cô.Mỹ An cÅ©ng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cÅ©ng ôm lại anh.Hai người cuối cùng cÅ©ng đã chịu hiểu cho nhau."Chúng ta cứ quên chuyện này đi nhé." - Thanh Bách nói."Được, đừng nhắc lại nữa.Hãy xem tất cả là một sá»± nhầm lẫn."Bây giờ có truy cứu thêm về chuyện đêm đó cÅ©ng có ích lợi gì đâu, chi bằng xem như một sá»± cố rồi cùng nhau đặt xuống.Có thứ gì quan trọng hÆ¡n tình cảm cá»§a ở hiên tai chứ.ThếQuang nói rất đúng, anh còn không trân trọng nữa thì sẽ mất cô thật.

“Em cÅ©ng không biết nhưng điều

đó không quan trọng." - Mỹ An chậm rãi nói.

"Dù đêm đó em và anh ta đã xảy ra chuyện gì thì em cÅ©ng chọn xem đó là một sá»± nhầm lẫn.

Em sẽ luôn giữ vững lập trường cá»§a mình, trước nay đều không có ý tứ gì khác với Thế Quang."

Thanh Bách nghe xong thì thở phào trong lòng, ít ra anh có thể chắc chắn chuyện Mỹ An không có tình cảm với Thế Quang.

"Xem ra người hành động không được tỉnh táo là anh."!"Anh cÅ©ng biết vậy sao?" - Cô lườm anh - "Lúc nào cÅ©ng tức giận rồi quy

chụp đủ thứ lên em, anh không tin tưởng em sao?"

"Anh không tin chính mình." -Thanh Bách nhẹ giọng, cÅ©ng bước qua nẳm lấy tay cô.

"Chuyện chúng ta có lẽ không nói hết trong một sớm một chiều được, nhưng không nên đế chuyện Thế Quang kéo dài.

Em biết anh khó chịu, em cÅ©ng khó xá»­, em sẽ hẹn anh ta ra nói cho rõ." - Mỹ An nắm chặt tay Thanh Bách.

Mỹ An muốn anh ở ngoài nhà hàng đợi, cô và Thế Quang ở bên trong tá»± giải quyết với nhau.

Lòng Thanh Bách nóng như lá»­a đốt nhưng anh biết mình

phải tôn trọng cô.

Mỹ An có thể làm tới mức này chính là đã rất trân trọng mối quan hệ cá»§a hai người, anh càng thấy hổ thẹn hÆ¡n với tình cảm cô dành cho mình.

"Không ngờ cô lại chá»§ động hẹn tôi? Chắc chắn không phải là chuyện tốt rồi." - Thế Quang bình thản nâng ly rượu lên.

"Tôi muốn hẹn anh ra đế nói rõ, hy vọng anh sau này đừng theo đuổi tôi nữa.

CÅ©ng đừng làm ra hành động nào vượt qua giới hạn cá»§a bạn bè." - Mỹ An nhìn thẳng vào anh ta.

Thế Quang gật gù:

“Rất trá»±c tiếp, đây cÅ©ng là một trong những tính cách tôi thích ở cô.

Nhưng tại sao cô vân mù quáng vào một thứ cô thừa biết không có kết quả?"

“Tôi không thua cậu, tôi thua tình cảm cá»§a cô ấy.

Mỹ An là người phụ nữ quá tốt, nếu cậu còn không biết trân trọng, không là tôi thì cÅ©ng là người khác đưa cô ấy đỉ thôi."

Thanh Bách không trả lời, anh biết Mỹ An đã nói rõ với Thế Quang rồi.

Anh gấp gáp chạy vào tìm cô, vừa thấy Mỹ An là chạy tới ôm siết lấy cô.

Mỹ An cÅ©ng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cÅ©ng ôm lại anh.

Hai người cuối cùng cÅ©ng đã chịu hiểu cho nhau.

"Chúng ta cứ quên chuyện này đi nhé." - Thanh Bách nói.

"Được, đừng nhắc lại nữa.

Hãy xem tất cả là một sá»± nhầm lẫn."

Bây giờ có truy cứu thêm về chuyện đêm đó cÅ©ng có ích lợi gì đâu, chi bằng xem như một sá»± cố rồi cùng nhau đặt xuống.

Có thứ gì quan trọng hÆ¡n tình cảm cá»§a ở hiên tai chứ.

Thế

Quang nói rất đúng, anh còn không trân trọng nữa thì sẽ mất cô thật.

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Em cÅ©ng không biết nhưng điềuđó không quan trọng." - Mỹ An chậm rãi nói."Dù đêm đó em và anh ta đã xảy ra chuyện gì thì em cÅ©ng chọn xem đó là một sá»± nhầm lẫn.Em sẽ luôn giữ vững lập trường cá»§a mình, trước nay đều không có ý tứ gì khác với Thế Quang."Thanh Bách nghe xong thì thở phào trong lòng, ít ra anh có thể chắc chắn chuyện Mỹ An không có tình cảm với Thế Quang."Xem ra người hành động không được tỉnh táo là anh."!"Anh cÅ©ng biết vậy sao?" - Cô lườm anh - "Lúc nào cÅ©ng tức giận rồi quychụp đủ thứ lên em, anh không tin tưởng em sao?""Anh không tin chính mình." -Thanh Bách nhẹ giọng, cÅ©ng bước qua nẳm lấy tay cô."Chuyện chúng ta có lẽ không nói hết trong một sớm một chiều được, nhưng không nên đế chuyện Thế Quang kéo dài.Em biết anh khó chịu, em cÅ©ng khó xá»­, em sẽ hẹn anh ta ra nói cho rõ." - Mỹ An nắm chặt tay Thanh Bách.Mỹ An muốn anh ở ngoài nhà hàng đợi, cô và Thế Quang ở bên trong tá»± giải quyết với nhau.Lòng Thanh Bách nóng như lá»­a đốt nhưng anh biết mìnhphải tôn trọng cô.Mỹ An có thể làm tới mức này chính là đã rất trân trọng mối quan hệ cá»§a hai người, anh càng thấy hổ thẹn hÆ¡n với tình cảm cô dành cho mình."Không ngờ cô lại chá»§ động hẹn tôi? Chắc chắn không phải là chuyện tốt rồi." - Thế Quang bình thản nâng ly rượu lên."Tôi muốn hẹn anh ra đế nói rõ, hy vọng anh sau này đừng theo đuổi tôi nữa.CÅ©ng đừng làm ra hành động nào vượt qua giới hạn cá»§a bạn bè." - Mỹ An nhìn thẳng vào anh ta.Thế Quang gật gù:“Rất trá»±c tiếp, đây cÅ©ng là một trong những tính cách tôi thích ở cô.Nhưng tại sao cô vân mù quáng vào một thứ cô thừa biết không có kết quả?"“Tôi không thua cậu, tôi thua tình cảm cá»§a cô ấy.Mỹ An là người phụ nữ quá tốt, nếu cậu còn không biết trân trọng, không là tôi thì cÅ©ng là người khác đưa cô ấy đỉ thôi."Thanh Bách không trả lời, anh biết Mỹ An đã nói rõ với Thế Quang rồi.Anh gấp gáp chạy vào tìm cô, vừa thấy Mỹ An là chạy tới ôm siết lấy cô.Mỹ An cÅ©ng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cÅ©ng ôm lại anh.Hai người cuối cùng cÅ©ng đã chịu hiểu cho nhau."Chúng ta cứ quên chuyện này đi nhé." - Thanh Bách nói."Được, đừng nhắc lại nữa.Hãy xem tất cả là một sá»± nhầm lẫn."Bây giờ có truy cứu thêm về chuyện đêm đó cÅ©ng có ích lợi gì đâu, chi bằng xem như một sá»± cố rồi cùng nhau đặt xuống.Có thứ gì quan trọng hÆ¡n tình cảm cá»§a ở hiên tai chứ.ThếQuang nói rất đúng, anh còn không trân trọng nữa thì sẽ mất cô thật.

Chương 166: œtã´i Khã´ng Thua Cậu