Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 167: œtã´i Khã´ng Xứng đæ°á»£c Tha Thứ

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Hai người bình thản lại như trước, không khí ở chung vẫn ngọt ngào.Chỉ là Thanh Bách không hề biết trong lòng Mỹ An vẫn luôn đau đáu chuyện đứa bé, cô chờ đợi từng ngày tin tức cá»§a Tiến Thành."Minh Thái đã sắp xếp một vài người phỏng vấn, anh muốn em đứng ra phỏng vấn bọn họ." - Anh đang gối đầu lên đùi Mỹ An nghỉ trưa trong văn phòng."Sao anh không để Minh Thái làm,cậu ấy vẫn luôn giỏi việc này mà." "Người ta giờ là giám đốc rồi, phỏng vấn nhân viên này nọ cÅ©ng không cần đích thân đi làm." - Thanh Bách cười trêu ghẹo."Vậy nên mới giao cho phó giám đốc như em à?" - Cô lườm anh.Thanh Bách nắm tay cô dịu dàng hôn lấy:"Lần trước em nói về phương châm tuyến người nghe hay lắm, anh thấy rất tin tưởng, nên muốn để em tá»± lá»±a chọn.""Nếu anh tin tưởng em vậy thì sẽ cố gắng hết sức vậy" - Mỹ An cong môiđồng ý.Minh Thái gõ cá»­a bước vào nhìn thấy hai người trong tư thế này thì lập tức quay đầu lui ra ngoài:“Xỉn lỗi, tôi đến không đúng lúc."!“Không có, chúng tôi không có làm gì cả." - Mỹ An xấu hổ gọi cậu lại.Thanh Bách thì không hề có ý giải thích, cô dùng tay ghì gáy cô xuống, hôn cô một cái.“Anh làm gì vậy hả?" - Mỹ An đỏ mặt đẩy anh ra, Minh Thái còn đợi ở bên ngoài mà Thanh Bách không chút ngại ngùng trêu ghẹo cô.“Hai người xong chưa?" - Minh^ Ị f • I • I /V.■ a     ia   a*Thai lại lên tiếng Ian nữa."Cậu vào được rồi." - Thanh Bách nhếch môi cười.Mỹ An lúc này đã ngồi dậy đứng qua một bên, cô chỉ ước mình có một cái hố để chui xuống."Tôi mang vào hồ sÆ¡ cá»§a ứng viên sắp phỏng vấn.""Cậu đưa cho Mỹ An đỉ, cô ấy phụ trách."Mỹ An nhận lấy hồ sÆ¡ từ Minh Thái, gượng gạo nói:"Sau khi xem qua, nếu có gì thắc mắc tôi sẽ hỏi cậu sau."Minh Thái cười tươi gật đầu, còn quay qua nháy mặt với Thanh Bách một cái, Mỹ An thật sá»± muốn cầm cả xấp hồ sÆ¡ trong tay đánh cho mỗi người một cái."Hai người tiếp tục đi, tôi ra ngoài đây.""Mỹ An, chúng ta có nên tiếp tục không?" - Thanh Bách chống cằm nhìn cô.Mỹ An tất nhiên là không thèm nhìn anh thêm nữa, dứt khoát ra ngoài còn đóng cá»­a thật mạnh để dằn mặt anh.Bọn họ đều không còn trẻ nhưng Mỹ An vẫn cứ hay xấu hổ như thiếu nữ khiến Thanh Bách không nhịn được màmuốn trêu choc thât nhiều.Mỹ An vừa ra ngoài được một lát Tiến Thành lại đến, Thanh Bách vừa nhìn thấy cậu là hai mày nhíu chặt:“Có kết quả rồi?"Tiến Thành biết Thanh Bách không hề muốn gặp cậu chút nào nhưng ai cÅ©ng phải đối diện với sá»± thật.“Tôi không tìm lại được hộp đen cá»§a hai chiếc xe, nhưng tôi tìm được nhân chứng và cả cảnh sát năm đó đã phụ trách vụ tai nạn." - Tiến Thành bắt đầu kể.Thanh Bách gật đầu, hít sâu một hÆ¡i nghe cậu nói.“Lúc đó anh không nghe Mỹ An giảithích, cÅ©ng không bận tâm báo cáocá»§a cảnh sát nên đã gạt bỏ sá»± thật.• • Chiếc xe cá»§a Mỹ An là chiếc xe bị va chạm còn chiếc xe cá»§a Linh Chi mới là chiếc xe chá»§ động đâm vào Mỹ An."Thanh Bách nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt thành quyền, cố giữ cho bản thân bình tÄ©nh.Tiến Thành biết anh đang vô cùng khó chịu nhưng cậu đành phải nói cho hết.“Nhân chứng cÅ©ng thấy rất rõ, chiếc xe cá»§a Mỹ An đang chạy rất đúng đường rồi đột nhiên có một chiếc xe khác từ trong hẻm lao ra đâm thẳng vào nó.""Tôi đã làm cái gì vậy?" - Thanh Bách chua chát nói - "Tại sao năm đó tôi lại bỏ qua hết chuyện này được?"“Tôi không xứng được tha thứ, tôikhông xứng đáng với cô ấy." - ThanhBách cười khổ.Anh nhớ tới mỗi lần anhnhắc về con cá»§a bọn họ, đều mỉa maimắng chá»­i cô đã hại chết nó.Trong khi cô mới là người đáng thương nhất, người chịu nhiều đau đớn nhất trong chuyện này.“Hay chúng ta tạm thời đừng nói chuyện này với Mỹ An." - Cậu đề nghị..

Hai người bình thản lại như trước, không khí ở chung vẫn ngọt ngào.

Chỉ là Thanh Bách không hề biết trong lòng Mỹ An vẫn luôn đau đáu chuyện đứa bé, cô chờ đợi từng ngày tin tức cá»§a Tiến Thành.

"Minh Thái đã sắp xếp một vài người phỏng vấn, anh muốn em đứng ra phỏng vấn bọn họ." - Anh đang gối đầu lên đùi Mỹ An nghỉ trưa trong văn phòng.

"Sao anh không để Minh Thái làm,

cậu ấy vẫn luôn giỏi việc này mà." "Người ta giờ là giám đốc rồi, phỏng vấn nhân viên này nọ cÅ©ng không cần đích thân đi làm." - Thanh Bách cười trêu ghẹo.

"Vậy nên mới giao cho phó giám đốc như em à?" - Cô lườm anh.

Thanh Bách nắm tay cô dịu dàng hôn lấy:

"Lần trước em nói về phương châm tuyến người nghe hay lắm, anh thấy rất tin tưởng, nên muốn để em tá»± lá»±a chọn."

"Nếu anh tin tưởng em vậy thì sẽ cố gắng hết sức vậy" - Mỹ An cong môi

đồng ý.

Minh Thái gõ cá»­a bước vào nhìn thấy hai người trong tư thế này thì lập tức quay đầu lui ra ngoài:

“Xỉn lỗi, tôi đến không đúng lúc."!“Không có, chúng tôi không có làm gì cả." - Mỹ An xấu hổ gọi cậu lại.

Thanh Bách thì không hề có ý giải thích, cô dùng tay ghì gáy cô xuống, hôn cô một cái.

“Anh làm gì vậy hả?" - Mỹ An đỏ mặt đẩy anh ra, Minh Thái còn đợi ở bên ngoài mà Thanh Bách không chút ngại ngùng trêu ghẹo cô.

“Hai người xong chưa?" - Minh

^ Ị f • I • I /V.

■ a     ia   a*

Thai lại lên tiếng Ian nữa.

"Cậu vào được rồi." - Thanh Bách nhếch môi cười.

Mỹ An lúc này đã ngồi dậy đứng qua một bên, cô chỉ ước mình có một cái hố để chui xuống.

"Tôi mang vào hồ sÆ¡ cá»§a ứng viên sắp phỏng vấn."

"Cậu đưa cho Mỹ An đỉ, cô ấy phụ trách."

Mỹ An nhận lấy hồ sÆ¡ từ Minh Thái, gượng gạo nói:

"Sau khi xem qua, nếu có gì thắc mắc tôi sẽ hỏi cậu sau."

Minh Thái cười tươi gật đầu, còn quay qua nháy mặt với Thanh Bách một cái, Mỹ An thật sá»± muốn cầm cả xấp hồ sÆ¡ trong tay đánh cho mỗi người một cái.

"Hai người tiếp tục đi, tôi ra ngoài đây."

"Mỹ An, chúng ta có nên tiếp tục không?" - Thanh Bách chống cằm nhìn cô.

Mỹ An tất nhiên là không thèm nhìn anh thêm nữa, dứt khoát ra ngoài còn đóng cá»­a thật mạnh để dằn mặt anh.

Bọn họ đều không còn trẻ nhưng Mỹ An vẫn cứ hay xấu hổ như thiếu nữ khiến Thanh Bách không nhịn được mà

muốn trêu choc thât nhiều.

Mỹ An vừa ra ngoài được một lát Tiến Thành lại đến, Thanh Bách vừa nhìn thấy cậu là hai mày nhíu chặt:

“Có kết quả rồi?"

Tiến Thành biết Thanh Bách không hề muốn gặp cậu chút nào nhưng ai cÅ©ng phải đối diện với sá»± thật.

“Tôi không tìm lại được hộp đen cá»§a hai chiếc xe, nhưng tôi tìm được nhân chứng và cả cảnh sát năm đó đã phụ trách vụ tai nạn." - Tiến Thành bắt đầu kể.

Thanh Bách gật đầu, hít sâu một hÆ¡i nghe cậu nói.

“Lúc đó anh không nghe Mỹ An giải

thích, cÅ©ng không bận tâm báo cáo

cá»§a cảnh sát nên đã gạt bỏ sá»± thật.

• • Chiếc xe cá»§a Mỹ An là chiếc xe bị va chạm còn chiếc xe cá»§a Linh Chi mới là chiếc xe chá»§ động đâm vào Mỹ An."

Thanh Bách nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt thành quyền, cố giữ cho bản thân bình tÄ©nh.

Tiến Thành biết anh đang vô cùng khó chịu nhưng cậu đành phải nói cho hết.

“Nhân chứng cÅ©ng thấy rất rõ, chiếc xe cá»§a Mỹ An đang chạy rất đúng đường rồi đột nhiên có một chiếc xe khác từ trong hẻm lao ra đâm thẳng vào nó."

"Tôi đã làm cái gì vậy?" - Thanh Bách chua chát nói - "Tại sao năm đó tôi lại bỏ qua hết chuyện này được?"

“Tôi không xứng được tha thứ, tôi

không xứng đáng với cô ấy." - Thanh

Bách cười khổ.

Anh nhớ tới mỗi lần anh

nhắc về con của bọn họ, đều mỉa mai

mắng chá»­i cô đã hại chết nó.

Trong khi cô mới là người đáng thương nhất, người chịu nhiều đau đớn nhất trong chuyện này.

“Hay chúng ta tạm thời đừng nói chuyện này với Mỹ An." - Cậu đề nghị..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Hai người bình thản lại như trước, không khí ở chung vẫn ngọt ngào.Chỉ là Thanh Bách không hề biết trong lòng Mỹ An vẫn luôn đau đáu chuyện đứa bé, cô chờ đợi từng ngày tin tức cá»§a Tiến Thành."Minh Thái đã sắp xếp một vài người phỏng vấn, anh muốn em đứng ra phỏng vấn bọn họ." - Anh đang gối đầu lên đùi Mỹ An nghỉ trưa trong văn phòng."Sao anh không để Minh Thái làm,cậu ấy vẫn luôn giỏi việc này mà." "Người ta giờ là giám đốc rồi, phỏng vấn nhân viên này nọ cÅ©ng không cần đích thân đi làm." - Thanh Bách cười trêu ghẹo."Vậy nên mới giao cho phó giám đốc như em à?" - Cô lườm anh.Thanh Bách nắm tay cô dịu dàng hôn lấy:"Lần trước em nói về phương châm tuyến người nghe hay lắm, anh thấy rất tin tưởng, nên muốn để em tá»± lá»±a chọn.""Nếu anh tin tưởng em vậy thì sẽ cố gắng hết sức vậy" - Mỹ An cong môiđồng ý.Minh Thái gõ cá»­a bước vào nhìn thấy hai người trong tư thế này thì lập tức quay đầu lui ra ngoài:“Xỉn lỗi, tôi đến không đúng lúc."!“Không có, chúng tôi không có làm gì cả." - Mỹ An xấu hổ gọi cậu lại.Thanh Bách thì không hề có ý giải thích, cô dùng tay ghì gáy cô xuống, hôn cô một cái.“Anh làm gì vậy hả?" - Mỹ An đỏ mặt đẩy anh ra, Minh Thái còn đợi ở bên ngoài mà Thanh Bách không chút ngại ngùng trêu ghẹo cô.“Hai người xong chưa?" - Minh^ Ị f • I • I /V.■ a     ia   a*Thai lại lên tiếng Ian nữa."Cậu vào được rồi." - Thanh Bách nhếch môi cười.Mỹ An lúc này đã ngồi dậy đứng qua một bên, cô chỉ ước mình có một cái hố để chui xuống."Tôi mang vào hồ sÆ¡ cá»§a ứng viên sắp phỏng vấn.""Cậu đưa cho Mỹ An đỉ, cô ấy phụ trách."Mỹ An nhận lấy hồ sÆ¡ từ Minh Thái, gượng gạo nói:"Sau khi xem qua, nếu có gì thắc mắc tôi sẽ hỏi cậu sau."Minh Thái cười tươi gật đầu, còn quay qua nháy mặt với Thanh Bách một cái, Mỹ An thật sá»± muốn cầm cả xấp hồ sÆ¡ trong tay đánh cho mỗi người một cái."Hai người tiếp tục đi, tôi ra ngoài đây.""Mỹ An, chúng ta có nên tiếp tục không?" - Thanh Bách chống cằm nhìn cô.Mỹ An tất nhiên là không thèm nhìn anh thêm nữa, dứt khoát ra ngoài còn đóng cá»­a thật mạnh để dằn mặt anh.Bọn họ đều không còn trẻ nhưng Mỹ An vẫn cứ hay xấu hổ như thiếu nữ khiến Thanh Bách không nhịn được màmuốn trêu choc thât nhiều.Mỹ An vừa ra ngoài được một lát Tiến Thành lại đến, Thanh Bách vừa nhìn thấy cậu là hai mày nhíu chặt:“Có kết quả rồi?"Tiến Thành biết Thanh Bách không hề muốn gặp cậu chút nào nhưng ai cÅ©ng phải đối diện với sá»± thật.“Tôi không tìm lại được hộp đen cá»§a hai chiếc xe, nhưng tôi tìm được nhân chứng và cả cảnh sát năm đó đã phụ trách vụ tai nạn." - Tiến Thành bắt đầu kể.Thanh Bách gật đầu, hít sâu một hÆ¡i nghe cậu nói.“Lúc đó anh không nghe Mỹ An giảithích, cÅ©ng không bận tâm báo cáocá»§a cảnh sát nên đã gạt bỏ sá»± thật.• • Chiếc xe cá»§a Mỹ An là chiếc xe bị va chạm còn chiếc xe cá»§a Linh Chi mới là chiếc xe chá»§ động đâm vào Mỹ An."Thanh Bách nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt thành quyền, cố giữ cho bản thân bình tÄ©nh.Tiến Thành biết anh đang vô cùng khó chịu nhưng cậu đành phải nói cho hết.“Nhân chứng cÅ©ng thấy rất rõ, chiếc xe cá»§a Mỹ An đang chạy rất đúng đường rồi đột nhiên có một chiếc xe khác từ trong hẻm lao ra đâm thẳng vào nó.""Tôi đã làm cái gì vậy?" - Thanh Bách chua chát nói - "Tại sao năm đó tôi lại bỏ qua hết chuyện này được?"“Tôi không xứng được tha thứ, tôikhông xứng đáng với cô ấy." - ThanhBách cười khổ.Anh nhớ tới mỗi lần anhnhắc về con cá»§a bọn họ, đều mỉa maimắng chá»­i cô đã hại chết nó.Trong khi cô mới là người đáng thương nhất, người chịu nhiều đau đớn nhất trong chuyện này.“Hay chúng ta tạm thời đừng nói chuyện này với Mỹ An." - Cậu đề nghị..

Chương 167: œtã´i Khã´ng Xứng đæ°á»£c Tha Thứ