Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 220: Không Cần Dùng Tâm Vậy Đâu

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Thế à? Mừng cho Thanh Tùng và Vân Anh” - Mỹ An nhỏ giọng, cô thật sự cũng muốn có con.  “Em đừng nghĩ lung tung nữa, anh đã nói là anh không quan trọng chuyện con cái.Nếu em muốn có một đứa nhỏ trong nhà, chúng ta có thể nhận con nuôi” “Em biết rồi, thỉnh thoảng em chỉ buồn chút thôi” - Mỹ An mím môi. “Đừng đặt nặng vấn đề đó, em như vậy bà nội càng có lý do để không chấp nhận em.Con do em sinh hay con chúng ta nhận nuôi đều là con của chúng ta, em cứ nghĩ đơn giản thôi.Con cái là duyên phận, bác sĩ Lâm cũng nói em vẫn còn cơ hội, nếu em muốn chúng ta sẽ ra nước ngoài chữa trị thử” - Vòng tay Thanh !Bách lại siết cô chặt hơn, anh không muốn cô tủi thân. Mỹ An nghe Thanh Bách nói vậy cũng an lòng hơn, cô cảm nhận được sự yêu chiều của anh dành cho cô. “Ngày mai em đi về cùng anh, em là vợ của anh, bữa cơm này em phải ăn cùng anh”. Mỹ An có chút khó xử, nghĩ tới phải đối diện với những người nhà họ Lưu và quan trọng nhất vẫn là bà nội, cô liền thấy đau đầu. “Em không đi có được không? Em xuất hiện mọi người sẽ mất vui đó” “Bọn họ có làm gì em cũng mặc kệ là được, họ không chấp nhận em cũng phải chấp nhận.Nếu bọn họ còn muốn chữ anh mang chữ Lưu trong tên thì phải tiếp nhận cả vợ của anh” - Thanh Bách rất kiên quyết. Thanh Bách đã thể hiện thái độ rõ ràng như vậy Mỹ An có từ chối thêm cũng không được. Thanh Bách thấy có như thế thì mỉm cười, miễn cô thích là được.Anh đi ra sofa vươn tay lấy tờ báo đã để sẵn đọc tin tức.Mỹ An bưng ly trà đã chuẩn bị từ lâu mang ra cho anh, Thanh Bách rất tự nhiên nhận lấy.Cuộc sống cứ bình yên trôi qua, mỗi ngày đều có một người vợ hiền chăm sóc, Thanh Bách cảm thấy bản thân đang ở đỉnh cao của nhân sinh. Sau khi chọn được một số quà hợp ý thì Mỹ An và Thanh Bách bắt đầu lên đường, Mỹ An nghiêng đầu hỏi: “Dạo này Thanh Tùng và Vân Anh chắc đã hòa thuận rồi nhỉ?” “Anh không quan tâm, chỉ cần hai người đó giữ chặt lấy nhau đừng gây chuyện cho chúng ta là được” - Thanh Bách nhún vai. Hỏi Mỹ An có còn hạn Vân Anh không, cô không trả lời được, có lẽ bọn họ cứ nên như giờ.Mạnh ai nấy sống cuộc đời của mình, đừng va chạm nhau, đừng ảnh hưởng nhau thì có lẽ chuyện gì cũng xí xóa được. “Chiếc vòng này vẫn là hợp đeo ở trên tay em nhất” - Anh nắm tay cô, nhân tiện xoa xoa chiếc vòng ngọc gia truyền trên đó..

“Thế à? Mừng cho Thanh Tùng và Vân Anh” - Mỹ An nhỏ giọng, cô thật sự cũng muốn có con.  “Em đừng nghĩ lung tung nữa, anh đã nói là anh không quan trọng chuyện con cái.

Nếu em muốn có một đứa nhỏ trong nhà, chúng ta có thể nhận con nuôi” 

“Em biết rồi, thỉnh thoảng em chỉ buồn chút thôi” - Mỹ An mím môi. 

“Đừng đặt nặng vấn đề đó, em như vậy bà nội càng có lý do để không chấp nhận em.

Con do em sinh hay con chúng ta nhận nuôi đều là con của chúng ta, em cứ nghĩ đơn giản thôi.

Con cái là duyên phận, bác sĩ Lâm cũng nói em vẫn còn cơ hội, nếu em muốn chúng ta sẽ ra nước ngoài chữa trị thử” - Vòng tay Thanh !Bách lại siết cô chặt hơn, anh không muốn cô tủi thân. 

Mỹ An nghe Thanh Bách nói vậy cũng an lòng hơn, cô cảm nhận được sự yêu chiều của anh dành cho cô. 

“Ngày mai em đi về cùng anh, em là vợ của anh, bữa cơm này em phải ăn cùng anh”. 

Mỹ An có chút khó xử, nghĩ tới phải đối diện với những người nhà họ Lưu và quan trọng nhất vẫn là bà nội, cô liền thấy đau đầu. 

“Em không đi có được không? Em xuất hiện mọi người sẽ mất vui đó” 

“Bọn họ có làm gì em cũng mặc kệ là được, họ không chấp nhận em cũng phải chấp nhận.

Nếu bọn họ còn muốn chữ anh mang chữ Lưu trong tên thì phải tiếp nhận cả vợ của anh” - Thanh Bách rất kiên quyết. 

Thanh Bách đã thể hiện thái độ rõ ràng như vậy Mỹ An có từ chối thêm cũng không được. 

Thanh Bách thấy có như thế thì mỉm cười, miễn cô thích là được.

Anh đi ra sofa vươn tay lấy tờ báo đã để sẵn đọc tin tức.

Mỹ An bưng ly trà đã chuẩn bị từ lâu mang ra cho anh, Thanh Bách rất tự nhiên nhận lấy.

Cuộc sống cứ bình yên trôi qua, mỗi ngày đều có một người vợ hiền chăm sóc, Thanh Bách cảm thấy bản thân đang ở đỉnh cao của nhân sinh. 

Sau khi chọn được một số quà hợp ý thì Mỹ An và Thanh Bách bắt đầu lên đường, Mỹ An nghiêng đầu hỏi: 

“Dạo này Thanh Tùng và Vân Anh chắc đã hòa thuận rồi nhỉ?” 

“Anh không quan tâm, chỉ cần hai người đó giữ chặt lấy nhau đừng gây chuyện cho chúng ta là được” - Thanh Bách nhún vai. 

Hỏi Mỹ An có còn hạn Vân Anh không, cô không trả lời được, có lẽ bọn họ cứ nên như giờ.

Mạnh ai nấy sống cuộc đời của mình, đừng va chạm nhau, đừng ảnh hưởng nhau thì có lẽ chuyện gì cũng xí xóa được. 

“Chiếc vòng này vẫn là hợp đeo ở trên tay em nhất” - Anh nắm tay cô, nhân tiện xoa xoa chiếc vòng ngọc gia truyền trên đó..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Thế à? Mừng cho Thanh Tùng và Vân Anh” - Mỹ An nhỏ giọng, cô thật sự cũng muốn có con.  “Em đừng nghĩ lung tung nữa, anh đã nói là anh không quan trọng chuyện con cái.Nếu em muốn có một đứa nhỏ trong nhà, chúng ta có thể nhận con nuôi” “Em biết rồi, thỉnh thoảng em chỉ buồn chút thôi” - Mỹ An mím môi. “Đừng đặt nặng vấn đề đó, em như vậy bà nội càng có lý do để không chấp nhận em.Con do em sinh hay con chúng ta nhận nuôi đều là con của chúng ta, em cứ nghĩ đơn giản thôi.Con cái là duyên phận, bác sĩ Lâm cũng nói em vẫn còn cơ hội, nếu em muốn chúng ta sẽ ra nước ngoài chữa trị thử” - Vòng tay Thanh !Bách lại siết cô chặt hơn, anh không muốn cô tủi thân. Mỹ An nghe Thanh Bách nói vậy cũng an lòng hơn, cô cảm nhận được sự yêu chiều của anh dành cho cô. “Ngày mai em đi về cùng anh, em là vợ của anh, bữa cơm này em phải ăn cùng anh”. Mỹ An có chút khó xử, nghĩ tới phải đối diện với những người nhà họ Lưu và quan trọng nhất vẫn là bà nội, cô liền thấy đau đầu. “Em không đi có được không? Em xuất hiện mọi người sẽ mất vui đó” “Bọn họ có làm gì em cũng mặc kệ là được, họ không chấp nhận em cũng phải chấp nhận.Nếu bọn họ còn muốn chữ anh mang chữ Lưu trong tên thì phải tiếp nhận cả vợ của anh” - Thanh Bách rất kiên quyết. Thanh Bách đã thể hiện thái độ rõ ràng như vậy Mỹ An có từ chối thêm cũng không được. Thanh Bách thấy có như thế thì mỉm cười, miễn cô thích là được.Anh đi ra sofa vươn tay lấy tờ báo đã để sẵn đọc tin tức.Mỹ An bưng ly trà đã chuẩn bị từ lâu mang ra cho anh, Thanh Bách rất tự nhiên nhận lấy.Cuộc sống cứ bình yên trôi qua, mỗi ngày đều có một người vợ hiền chăm sóc, Thanh Bách cảm thấy bản thân đang ở đỉnh cao của nhân sinh. Sau khi chọn được một số quà hợp ý thì Mỹ An và Thanh Bách bắt đầu lên đường, Mỹ An nghiêng đầu hỏi: “Dạo này Thanh Tùng và Vân Anh chắc đã hòa thuận rồi nhỉ?” “Anh không quan tâm, chỉ cần hai người đó giữ chặt lấy nhau đừng gây chuyện cho chúng ta là được” - Thanh Bách nhún vai. Hỏi Mỹ An có còn hạn Vân Anh không, cô không trả lời được, có lẽ bọn họ cứ nên như giờ.Mạnh ai nấy sống cuộc đời của mình, đừng va chạm nhau, đừng ảnh hưởng nhau thì có lẽ chuyện gì cũng xí xóa được. “Chiếc vòng này vẫn là hợp đeo ở trên tay em nhất” - Anh nắm tay cô, nhân tiện xoa xoa chiếc vòng ngọc gia truyền trên đó..

Chương 220: Không Cần Dùng Tâm Vậy Đâu