Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 221: Hóa Ra Anh Sớm Đã Có Tình Cảm Với Mỹ An Rồi
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Lúc đó tặng cho em sao anh không nói cho em biết nó biểu thị cho gì?” “Anh biết là đủ rồi” - Thanh Bách cong môi, lúc đó anh chỉ muốn một chút cảm giác an toàn - “Thật ra, anh sợ em biết sẽ không muốn đeo nó, còn anh thì chỉ cần em đeo nó là đủ” Hóa ra tình cảm của bọn họ đã nhen nhóm rất lâu rồi, chỉ là đối phương không hề nhận ra. Thanh Bách nắm chặt tay Mỹ An, cả hai ngẩng cao đầu tự tin bước vào nhà tổ Lưu gia.Mọi người trong đó đang cười nói vui vẻ thấy cả hai thì im bặt, nghe rõ mấy tiếng hừ lạnh chán ghét. “Thanh Bách về rồi à?” - Bà nội lên tiếng trước. !“Phải, con và Mỹ An về rồi” - Mọi người càng muốn gạt bỏ đi Mỹ An, anh càng muốn nói với bọn họ rằng, bọn họ không được phép. “Đây là tiệc gia đình, con mang cô ta về làm gì? Không thấy mọi người ai cũng chướng mắt à?” - Bà Thu Hạnh nói. “Mọi người thà chấp nhận một kẻ giả dối, lừa rằng mình có thai như Linh Chi mà không chấp nhận một người lương thiện như Mỹ An?” - Thanh Bách nghiên răng. “Nhưng cô ta cũng tốt lành gì hơn Linh Chi, đều là lòng dạ rắn độc” - Mẹ kế Thanh Bạch, Thùy Dung tiếp lời. “Cô ấy vô tội, tai nạn năm đó là Linh Chi tông vào Mỹ An.Từ đầu đến cuối Mỹ An chưa từng làm bất kỳ việc gì sai cả, từ nay về sau không ai được phép trách mắng cô ấy” - Thanh Bạch trầm giọng, thể hiện uy quyền của mình. Hai nhân vật chính của buổi tiệc là Thanh Tùng và Vân Anh vẫn chưa lên tiếng gì, Thanh Tùng nhìn hai người kia ân ái không khỏi thấy chua xót.Vân Anh thì vẫn dùng ánh mắt rực lửa hướng về Mỹ An. Bà nội thở dài, không khí phút chốc đã căng cứng thế này thì còn gì là gia đình nữa. “Được rồi, Thanh Bạch, Mỹ An, cùng nhau vào nhà đi”.Thanh Bách vẫn chưa chịu từ bỏ, anh phải tuyên bố nốt một chuyện nữa: "Thật ra chúng tôi và Mỹ An chưa từng ly hôn, Mỹ An vẫn luôn là vợ hợp pháp của tôi.Cô ấy chính là con dâu trưởng của Lưu gia danh chính ngôn thuận, dù mọi người có chấp nhận hay không? “Hóa ra anh sớm đã có tình cảm với Mỹ An rồi.” “Anh đã nhận nhầm Linh Chi là Mỹ An” - Thanh Bách hít sâu một hơi - “Trải qua không biết bao nhiêu chuyện, cuối cùng vẫn là về bên cô ấy.” “Đáng lẽ anh nên nói sớm với em, em biết hai người hướng về nhau cũng sẽ không tranh, không giành, không khiến mọi thứ đến mức này” - Thanh Tùng nghiên răng. Thanh Bách biết cậu muốn nói gì, tình cảm anh em bọn họ bây giờ không sao trở lại như trước nữa.Anh biết lỗi là ở anh, anh đã luôn không rõ ràng nhưng anh chưa từng có suy nghĩ sẽ tổn thương người em trai này. .
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Lúc đó tặng cho em sao anh không nói cho em biết nó biểu thị cho gì?”
“Anh biết là đủ rồi” - Thanh Bách cong môi, lúc đó anh chỉ muốn một chút cảm giác an toàn - “Thật ra, anh sợ em biết sẽ không muốn đeo nó, còn anh thì chỉ cần em đeo nó là đủ” Hóa ra tình cảm của bọn họ đã nhen nhóm rất lâu rồi, chỉ là đối phương không hề nhận ra.
Thanh Bách nắm chặt tay Mỹ An, cả hai ngẩng cao đầu tự tin bước vào nhà tổ Lưu gia.
Mọi người trong đó đang cười nói vui vẻ thấy cả hai thì im bặt, nghe rõ mấy tiếng hừ lạnh chán ghét.
“Thanh Bách về rồi à?” - Bà nội lên tiếng trước. !“Phải, con và Mỹ An về rồi” - Mọi người càng muốn gạt bỏ đi Mỹ An, anh càng muốn nói với bọn họ rằng, bọn họ không được phép.
“Đây là tiệc gia đình, con mang cô ta về làm gì? Không thấy mọi người ai cũng chướng mắt à?” - Bà Thu Hạnh nói.
“Mọi người thà chấp nhận một kẻ giả dối, lừa rằng mình có thai như Linh Chi mà không chấp nhận một người lương thiện như Mỹ An?” - Thanh Bách nghiên răng.
“Nhưng cô ta cũng tốt lành gì hơn Linh Chi, đều là lòng dạ rắn độc” - Mẹ kế Thanh Bạch, Thùy Dung tiếp lời.
“Cô ấy vô tội, tai nạn năm đó là Linh Chi tông vào Mỹ An.
Từ đầu đến cuối Mỹ An chưa từng làm bất kỳ việc gì sai cả, từ nay về sau không ai được phép trách mắng cô ấy” - Thanh Bạch trầm giọng, thể hiện uy quyền của mình.
Hai nhân vật chính của buổi tiệc là Thanh Tùng và Vân Anh vẫn chưa lên tiếng gì, Thanh Tùng nhìn hai người kia ân ái không khỏi thấy chua xót.
Vân Anh thì vẫn dùng ánh mắt rực lửa hướng về Mỹ An.
Bà nội thở dài, không khí phút chốc đã căng cứng thế này thì còn gì là gia đình nữa.
“Được rồi, Thanh Bạch, Mỹ An, cùng nhau vào nhà đi”.
Thanh Bách vẫn chưa chịu từ bỏ, anh phải tuyên bố nốt một chuyện nữa:
"Thật ra chúng tôi và Mỹ An chưa từng ly hôn, Mỹ An vẫn luôn là vợ hợp pháp của tôi.
Cô ấy chính là con dâu trưởng của Lưu gia danh chính ngôn thuận, dù mọi người có chấp nhận hay không?
“Hóa ra anh sớm đã có tình cảm với Mỹ An rồi.”
“Anh đã nhận nhầm Linh Chi là Mỹ An” - Thanh Bách hít sâu một hơi - “Trải qua không biết bao nhiêu chuyện, cuối cùng vẫn là về bên cô ấy.”
“Đáng lẽ anh nên nói sớm với em, em biết hai người hướng về nhau cũng sẽ không tranh, không giành, không khiến mọi thứ đến mức này” - Thanh Tùng nghiên răng.
Thanh Bách biết cậu muốn nói gì, tình cảm anh em bọn họ bây giờ không sao trở lại như trước nữa.
Anh biết lỗi là ở anh, anh đã luôn không rõ ràng nhưng anh chưa từng có suy nghĩ sẽ tổn thương người em trai này.
.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Lúc đó tặng cho em sao anh không nói cho em biết nó biểu thị cho gì?” “Anh biết là đủ rồi” - Thanh Bách cong môi, lúc đó anh chỉ muốn một chút cảm giác an toàn - “Thật ra, anh sợ em biết sẽ không muốn đeo nó, còn anh thì chỉ cần em đeo nó là đủ” Hóa ra tình cảm của bọn họ đã nhen nhóm rất lâu rồi, chỉ là đối phương không hề nhận ra. Thanh Bách nắm chặt tay Mỹ An, cả hai ngẩng cao đầu tự tin bước vào nhà tổ Lưu gia.Mọi người trong đó đang cười nói vui vẻ thấy cả hai thì im bặt, nghe rõ mấy tiếng hừ lạnh chán ghét. “Thanh Bách về rồi à?” - Bà nội lên tiếng trước. !“Phải, con và Mỹ An về rồi” - Mọi người càng muốn gạt bỏ đi Mỹ An, anh càng muốn nói với bọn họ rằng, bọn họ không được phép. “Đây là tiệc gia đình, con mang cô ta về làm gì? Không thấy mọi người ai cũng chướng mắt à?” - Bà Thu Hạnh nói. “Mọi người thà chấp nhận một kẻ giả dối, lừa rằng mình có thai như Linh Chi mà không chấp nhận một người lương thiện như Mỹ An?” - Thanh Bách nghiên răng. “Nhưng cô ta cũng tốt lành gì hơn Linh Chi, đều là lòng dạ rắn độc” - Mẹ kế Thanh Bạch, Thùy Dung tiếp lời. “Cô ấy vô tội, tai nạn năm đó là Linh Chi tông vào Mỹ An.Từ đầu đến cuối Mỹ An chưa từng làm bất kỳ việc gì sai cả, từ nay về sau không ai được phép trách mắng cô ấy” - Thanh Bạch trầm giọng, thể hiện uy quyền của mình. Hai nhân vật chính của buổi tiệc là Thanh Tùng và Vân Anh vẫn chưa lên tiếng gì, Thanh Tùng nhìn hai người kia ân ái không khỏi thấy chua xót.Vân Anh thì vẫn dùng ánh mắt rực lửa hướng về Mỹ An. Bà nội thở dài, không khí phút chốc đã căng cứng thế này thì còn gì là gia đình nữa. “Được rồi, Thanh Bạch, Mỹ An, cùng nhau vào nhà đi”.Thanh Bách vẫn chưa chịu từ bỏ, anh phải tuyên bố nốt một chuyện nữa: "Thật ra chúng tôi và Mỹ An chưa từng ly hôn, Mỹ An vẫn luôn là vợ hợp pháp của tôi.Cô ấy chính là con dâu trưởng của Lưu gia danh chính ngôn thuận, dù mọi người có chấp nhận hay không? “Hóa ra anh sớm đã có tình cảm với Mỹ An rồi.” “Anh đã nhận nhầm Linh Chi là Mỹ An” - Thanh Bách hít sâu một hơi - “Trải qua không biết bao nhiêu chuyện, cuối cùng vẫn là về bên cô ấy.” “Đáng lẽ anh nên nói sớm với em, em biết hai người hướng về nhau cũng sẽ không tranh, không giành, không khiến mọi thứ đến mức này” - Thanh Tùng nghiên răng. Thanh Bách biết cậu muốn nói gì, tình cảm anh em bọn họ bây giờ không sao trở lại như trước nữa.Anh biết lỗi là ở anh, anh đã luôn không rõ ràng nhưng anh chưa từng có suy nghĩ sẽ tổn thương người em trai này. .