Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 222: Không Có Gì Đâu

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Cậu đi nửa đường thì bắt gặp Mỹ An, cậu nhìn cô, người phụ nữ đời này cậu yêu nhất: “Chúc mừng em, em cuối cùng cũng hạnh phúc rồi” Mỹ An mỉm cười, thật lòng nói:  “Em cũng mong anh và Vân Anh có thể sống vui vẻ, anh còn sắp có con, đứa bé chính là thiên thần.Thiên thần sẽ giúp ta chữa lành mọi vết thương”. Thanh Tùng gật đầu rồi bước qua cô, cậu đối với Vân Anh chỉ có trách nhiệm và nghĩa vụ mà thôi.Trái tim này ngay từ đầu đã trao vào tay cô, cô không cần nó, thì nó cũng chết đi rồi. Vân Anh nhìn thấy màn nói chuyện vừa rồi của hai người họ, tức giận đi ra chặn đường Mỹ An.Cô ta sao lại không nhận ra Thanh Tùng mặc dù là chồng cô nhưng bọn họ vẫn luôn đồng sàn nhị mộng. !“Trông cô bây giờ viên mãn nhỉ?” Mỹ An lắc đầu, xem ra Vân Anh lại muốn kiếm chuyện với cô: “Cô lại muốn nói gì nữa? Cô cũng đã lấy được Thanh Tùng, cùng người mình yêu có con, cô không viên mãn?” I Vân Anh cười khinh bỉ: “Tôi có một tin tức, cô muốn nghe không? Anh tôi ở trong tù nhưng vẫn cho thuộc hạ đi điều tra chuyện năm xưa, gần đây đã điều tra ra rồi” Mỹ An ngây người, không ngờ Vân Anh sẽ nhắc tới chuyện này: “Là tin tức gì?”. "Cô có chắc là muốn nghe không đó? Hay nghe xong chịu không nổi lại hô hào bảo tôi là đồ dối trá” - Vân Anh chắc chắn không để cho Mỹ An được sống yên. Mỹ An nghiến răng, mạnh mẽ nói: “Đừng vòng vo, cứ nói thẳng đi.” Đông Quân cầm tách trà lên ngửi một chút nhưng không uống, anh vẫn thích uống cà phê hơn. “Tôi đã hứa giúp Mỹ An tìm mẹ của cô ấy nên vẫn luôn cho người điều tra, hôm qua vừa nhận được tin tức nhưng lại không thể nói cho Mỹ An biết.Chỉ có thể đi tìm chị thương lượng” Mỹ Tâm cau mày, nghe anh ta nói như thế có chút lo lắng: “Vậy thông tin của cậu là gì?” “Mẹ của chị và Mỹ An có vẻ đã không còn ở thành phố B nữa hay đúng hơn là đất nước này nữa.Năm ấy bà đã được một người đưa đi, người đó họ Lưu”. Mỹ Tâm hít sâu một hơi, nếu như lời của Tấn Khang còn khiến cô hoài nghi thì lời của Đông Quân triệt để khẳng định mọi thứ. “Tôi cũng có được thông tin, thật sự chuyện gia đình tôi năm xưa có liên quan tới Lưu gia”..

Cậu đi nửa đường thì bắt gặp Mỹ An, cậu nhìn cô, người phụ nữ đời này cậu yêu nhất: 

“Chúc mừng em, em cuối cùng cũng hạnh phúc rồi” Mỹ An mỉm cười, thật lòng nói:  “Em cũng mong anh và Vân Anh có thể sống vui vẻ, anh còn sắp có con, đứa bé chính là thiên thần.

Thiên thần sẽ giúp ta chữa lành mọi vết thương”. 

Thanh Tùng gật đầu rồi bước qua cô, cậu đối với Vân Anh chỉ có trách nhiệm và nghĩa vụ mà thôi.

Trái tim này ngay từ đầu đã trao vào tay cô, cô không cần nó, thì nó cũng chết đi rồi. 

Vân Anh nhìn thấy màn nói chuyện vừa rồi của hai người họ, tức giận đi ra chặn đường Mỹ An.

Cô ta sao lại không nhận ra Thanh Tùng mặc dù là chồng cô nhưng bọn họ vẫn luôn đồng sàn nhị mộng. !“Trông cô bây giờ viên mãn nhỉ?” Mỹ An lắc đầu, xem ra Vân Anh lại muốn kiếm chuyện với cô: 

“Cô lại muốn nói gì nữa? Cô cũng đã lấy được Thanh Tùng, cùng người mình yêu có con, cô không viên mãn?” 

Vân Anh cười khinh bỉ: 

“Tôi có một tin tức, cô muốn nghe không? Anh tôi ở trong tù nhưng vẫn cho thuộc hạ đi điều tra chuyện năm xưa, gần đây đã điều tra ra rồi” 

Mỹ An ngây người, không ngờ Vân Anh sẽ nhắc tới chuyện này: “Là tin tức gì?”. 

"Cô có chắc là muốn nghe không đó? Hay nghe xong chịu không nổi lại hô hào bảo tôi là đồ dối trá” - Vân Anh chắc chắn không để cho Mỹ An được sống yên. 

Mỹ An nghiến răng, mạnh mẽ nói: “Đừng vòng vo, cứ nói thẳng đi.” 

Đông Quân cầm tách trà lên ngửi một chút nhưng không uống, anh vẫn thích uống cà phê hơn. 

“Tôi đã hứa giúp Mỹ An tìm mẹ của cô ấy nên vẫn luôn cho người điều tra, hôm qua vừa nhận được tin tức nhưng lại không thể nói cho Mỹ An biết.

Chỉ có thể đi tìm chị thương lượng” 

Mỹ Tâm cau mày, nghe anh ta nói như thế có chút lo lắng: “Vậy thông tin của cậu là gì?” 

“Mẹ của chị và Mỹ An có vẻ đã không còn ở thành phố B nữa hay đúng hơn là đất nước này nữa.

Năm ấy bà đã được một người đưa đi, người đó họ Lưu”. 

Mỹ Tâm hít sâu một hơi, nếu như lời của Tấn Khang còn khiến cô hoài nghi thì lời của Đông Quân triệt để khẳng định mọi thứ. 

“Tôi cũng có được thông tin, thật sự chuyện gia đình tôi năm xưa có liên quan tới Lưu gia”..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Cậu đi nửa đường thì bắt gặp Mỹ An, cậu nhìn cô, người phụ nữ đời này cậu yêu nhất: “Chúc mừng em, em cuối cùng cũng hạnh phúc rồi” Mỹ An mỉm cười, thật lòng nói:  “Em cũng mong anh và Vân Anh có thể sống vui vẻ, anh còn sắp có con, đứa bé chính là thiên thần.Thiên thần sẽ giúp ta chữa lành mọi vết thương”. Thanh Tùng gật đầu rồi bước qua cô, cậu đối với Vân Anh chỉ có trách nhiệm và nghĩa vụ mà thôi.Trái tim này ngay từ đầu đã trao vào tay cô, cô không cần nó, thì nó cũng chết đi rồi. Vân Anh nhìn thấy màn nói chuyện vừa rồi của hai người họ, tức giận đi ra chặn đường Mỹ An.Cô ta sao lại không nhận ra Thanh Tùng mặc dù là chồng cô nhưng bọn họ vẫn luôn đồng sàn nhị mộng. !“Trông cô bây giờ viên mãn nhỉ?” Mỹ An lắc đầu, xem ra Vân Anh lại muốn kiếm chuyện với cô: “Cô lại muốn nói gì nữa? Cô cũng đã lấy được Thanh Tùng, cùng người mình yêu có con, cô không viên mãn?” I Vân Anh cười khinh bỉ: “Tôi có một tin tức, cô muốn nghe không? Anh tôi ở trong tù nhưng vẫn cho thuộc hạ đi điều tra chuyện năm xưa, gần đây đã điều tra ra rồi” Mỹ An ngây người, không ngờ Vân Anh sẽ nhắc tới chuyện này: “Là tin tức gì?”. "Cô có chắc là muốn nghe không đó? Hay nghe xong chịu không nổi lại hô hào bảo tôi là đồ dối trá” - Vân Anh chắc chắn không để cho Mỹ An được sống yên. Mỹ An nghiến răng, mạnh mẽ nói: “Đừng vòng vo, cứ nói thẳng đi.” Đông Quân cầm tách trà lên ngửi một chút nhưng không uống, anh vẫn thích uống cà phê hơn. “Tôi đã hứa giúp Mỹ An tìm mẹ của cô ấy nên vẫn luôn cho người điều tra, hôm qua vừa nhận được tin tức nhưng lại không thể nói cho Mỹ An biết.Chỉ có thể đi tìm chị thương lượng” Mỹ Tâm cau mày, nghe anh ta nói như thế có chút lo lắng: “Vậy thông tin của cậu là gì?” “Mẹ của chị và Mỹ An có vẻ đã không còn ở thành phố B nữa hay đúng hơn là đất nước này nữa.Năm ấy bà đã được một người đưa đi, người đó họ Lưu”. Mỹ Tâm hít sâu một hơi, nếu như lời của Tấn Khang còn khiến cô hoài nghi thì lời của Đông Quân triệt để khẳng định mọi thứ. “Tôi cũng có được thông tin, thật sự chuyện gia đình tôi năm xưa có liên quan tới Lưu gia”..

Chương 222: Không Có Gì Đâu