Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 240

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thanh Nhi cắn môi dường như có điều khó nói, hai tay cô vẫn luôn siếtchặt vào nhau."Bây giờ em nói cho chị biết em rốt cuộc là con cái nhà nào.Tại sao gia đình lại không cho phép em cùng với Minh Thái?" "Anh Thanh Bách có đi cùng chị không?" - Thanh Nhi hỏi một câu khiến câu ngấn người.Cô nghĩ chị em gái nói chuyện với nhau nên mới bảo Thanh Bách đợi ngoài xe."Anh ấy ở bên ngoài, nếu em muốnchị có thể gọi anh ấy vào." "Anh ấy vào em sẽ kể, chuyện này anh ấy cần được nghe." - Thanh Nhi nghiến răng.Mỹ An có dự cảm không lành.Thanh Bách và Mỹ An ngồi đối diện với Thanh Nhi, ba người trong lòng đểu có những suy nghĩ hỗn tạp."Em nói đợi anh Thanh Bách vào mới nói, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" -Mỹ An hỏi.Thanh Bách gõ tay lên bàn, trong đầu bắt đầu suy đoán, theo như thái độ của Thanh Nhi thì chuyện này có liên quan mật thiết với anh.Nếu anh nhớ không lầm thì tên đầy đủ của cô là Lưu Thanh Nhi.Lưu Thanh Bách, Lưu Thanh Tùng, Lưu Thanh Nhi...Những ngón tay đang gõ trên bàn của đột nhiên như đông cứng lại, Mỹ An cũng tinh ý nhận ra điều đó, có chút gấp gáp thúc giục Thanh Nhi:"Em nói đi, em phải nói thật thì mọi người mới nghĩ cách giúp được.""Em nghĩ anh Thanh Bách đã đoán ra rồi." - Thanh Nhi mím môi - "Em là thiên kim duy nhất của Lưu gia."Mỹ An trợn tròn mắt, bất ngờ đển không nói được nên lời, cô ngay lập tức nắm chặt tay Thanh Bách."Cha em là ai?" - Mỹ An nuốt mộtngụm khí hỏi, trong đầu cô thầm mong ngàn vạn lần đừng là cha của Thanh Bách."Em là em gái cùng cha khác mẹ với anh Thanh Bách."Mỹ An có thế cảm nhận được bàn tay đang run lên của anh, anh không lộ ra bất kỳ biếu cảm nào, môi vẫn mím chặt, hai mắt nhìn thẳng vào Thanh Nhỉ.Mỹ An sẽ thà anh nói gì đó còn hơn, bởi vì anh đang kiềm chế cơn tức giận của mình."Thanh Nhi, em sớm đã biết chuyện này sao? Suốt thời gian qua em luôn giấu mọi người sao?"Hai mẳt Thanh Nhi cũng đã rưng rưng nước, uất ức kế:"Từ nhỏ em đã được bà nội nuôi dạy, có cha không thế nhận, có anh không thể gọi.Em thì là tiểu thư gì chứ, em chỉ là một đứa con riêng không bao giờ có thế mang ra ánh sáng mà thôi."Mỹ An cúi mặt lắc đầu, tình huống đau lòng này có ai mà ngờ được đâu chứ.Thanh Bách sẽ không trách Thanh Nhi, cô biết điều đó, vì Thanh Nhi cũng chỉ là một đứa trẻ vô tội.Nhưng làm sao anh không thấy buồn cho được, một người em gái được che giấu hơn hai mươi năm.Một sự phản bội được bao bọc hoàn hảo."Em có biết ông ta hiện đang ở đâu không?"Thanh Nhi lắc đầu."Bà nội không đồng ý hôn sự này?""Phải, bà nội từ đầu đã không cho phép em đến Bách Niên làm việc, cũng không muốn em tiếp xúc quá gần với mọi người." - Thanh Nhi cười khổ - "Bà nội và cha muốn giấu em cả đời, có lẽ một hai năm nữa cũng đưa em ra nước ngoài.""Sao có thể đối xử với em như vậy chứ?" - Mỹ An không nhịn được nữa, có chút tức giận nói..

Thanh Nhi cắn môi dường như có điều khó nói, hai tay cô vẫn luôn siết

chặt vào nhau.

"Bây giờ em nói cho chị biết em rốt cuộc là con cái nhà nào.

Tại sao gia đình lại không cho phép em cùng với Minh Thái?" "Anh Thanh Bách có đi cùng chị không?" - Thanh Nhi hỏi một câu khiến câu ngấn người.

Cô nghĩ chị em gái nói chuyện với nhau nên mới bảo Thanh Bách đợi ngoài xe.

"Anh ấy ở bên ngoài, nếu em muốn

chị có thể gọi anh ấy vào." "Anh ấy vào em sẽ kể, chuyện này anh ấy cần được nghe." - Thanh Nhi nghiến răng.

Mỹ An có dự cảm không lành.

Thanh Bách và Mỹ An ngồi đối diện với Thanh Nhi, ba người trong lòng đểu có những suy nghĩ hỗn tạp.

"Em nói đợi anh Thanh Bách vào mới nói, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" -Mỹ An hỏi.

Thanh Bách gõ tay lên bàn, trong đầu bắt đầu suy đoán, theo như thái độ của Thanh Nhi thì chuyện này có liên quan mật thiết với anh.

Nếu anh nhớ không lầm thì tên đầy đủ của cô là Lưu Thanh Nhi.

Lưu Thanh Bách, Lưu Thanh Tùng, Lưu Thanh Nhi...

Những ngón tay đang gõ trên bàn của đột nhiên như đông cứng lại, Mỹ An cũng tinh ý nhận ra điều đó, có chút gấp gáp thúc giục Thanh Nhi:

"Em nói đi, em phải nói thật thì mọi người mới nghĩ cách giúp được."

"Em nghĩ anh Thanh Bách đã đoán ra rồi." - Thanh Nhi mím môi - "Em là thiên kim duy nhất của Lưu gia."

Mỹ An trợn tròn mắt, bất ngờ đển không nói được nên lời, cô ngay lập tức nắm chặt tay Thanh Bách.

"Cha em là ai?" - Mỹ An nuốt một

ngụm khí hỏi, trong đầu cô thầm mong ngàn vạn lần đừng là cha của Thanh Bách.

"Em là em gái cùng cha khác mẹ với anh Thanh Bách."

Mỹ An có thế cảm nhận được bàn tay đang run lên của anh, anh không lộ ra bất kỳ biếu cảm nào, môi vẫn mím chặt, hai mắt nhìn thẳng vào Thanh Nhỉ.

Mỹ An sẽ thà anh nói gì đó còn hơn, bởi vì anh đang kiềm chế cơn tức giận của mình.

"Thanh Nhi, em sớm đã biết chuyện này sao? Suốt thời gian qua em luôn giấu mọi người sao?"

Hai mẳt Thanh Nhi cũng đã rưng rưng nước, uất ức kế:

"Từ nhỏ em đã được bà nội nuôi dạy, có cha không thế nhận, có anh không thể gọi.

Em thì là tiểu thư gì chứ, em chỉ là một đứa con riêng không bao giờ có thế mang ra ánh sáng mà thôi."

Mỹ An cúi mặt lắc đầu, tình huống đau lòng này có ai mà ngờ được đâu chứ.

Thanh Bách sẽ không trách Thanh Nhi, cô biết điều đó, vì Thanh Nhi cũng chỉ là một đứa trẻ vô tội.

Nhưng làm sao anh không thấy buồn cho được, một người em gái được che giấu hơn hai mươi năm.

Một sự phản bội được bao bọc hoàn hảo.

"Em có biết ông ta hiện đang ở đâu không?"

Thanh Nhi lắc đầu.

"Bà nội không đồng ý hôn sự này?"

"Phải, bà nội từ đầu đã không cho phép em đến Bách Niên làm việc, cũng không muốn em tiếp xúc quá gần với mọi người." - Thanh Nhi cười khổ - "Bà nội và cha muốn giấu em cả đời, có lẽ một hai năm nữa cũng đưa em ra nước ngoài."

"Sao có thể đối xử với em như vậy chứ?" - Mỹ An không nhịn được nữa, có chút tức giận nói..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thanh Nhi cắn môi dường như có điều khó nói, hai tay cô vẫn luôn siếtchặt vào nhau."Bây giờ em nói cho chị biết em rốt cuộc là con cái nhà nào.Tại sao gia đình lại không cho phép em cùng với Minh Thái?" "Anh Thanh Bách có đi cùng chị không?" - Thanh Nhi hỏi một câu khiến câu ngấn người.Cô nghĩ chị em gái nói chuyện với nhau nên mới bảo Thanh Bách đợi ngoài xe."Anh ấy ở bên ngoài, nếu em muốnchị có thể gọi anh ấy vào." "Anh ấy vào em sẽ kể, chuyện này anh ấy cần được nghe." - Thanh Nhi nghiến răng.Mỹ An có dự cảm không lành.Thanh Bách và Mỹ An ngồi đối diện với Thanh Nhi, ba người trong lòng đểu có những suy nghĩ hỗn tạp."Em nói đợi anh Thanh Bách vào mới nói, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" -Mỹ An hỏi.Thanh Bách gõ tay lên bàn, trong đầu bắt đầu suy đoán, theo như thái độ của Thanh Nhi thì chuyện này có liên quan mật thiết với anh.Nếu anh nhớ không lầm thì tên đầy đủ của cô là Lưu Thanh Nhi.Lưu Thanh Bách, Lưu Thanh Tùng, Lưu Thanh Nhi...Những ngón tay đang gõ trên bàn của đột nhiên như đông cứng lại, Mỹ An cũng tinh ý nhận ra điều đó, có chút gấp gáp thúc giục Thanh Nhi:"Em nói đi, em phải nói thật thì mọi người mới nghĩ cách giúp được.""Em nghĩ anh Thanh Bách đã đoán ra rồi." - Thanh Nhi mím môi - "Em là thiên kim duy nhất của Lưu gia."Mỹ An trợn tròn mắt, bất ngờ đển không nói được nên lời, cô ngay lập tức nắm chặt tay Thanh Bách."Cha em là ai?" - Mỹ An nuốt mộtngụm khí hỏi, trong đầu cô thầm mong ngàn vạn lần đừng là cha của Thanh Bách."Em là em gái cùng cha khác mẹ với anh Thanh Bách."Mỹ An có thế cảm nhận được bàn tay đang run lên của anh, anh không lộ ra bất kỳ biếu cảm nào, môi vẫn mím chặt, hai mắt nhìn thẳng vào Thanh Nhỉ.Mỹ An sẽ thà anh nói gì đó còn hơn, bởi vì anh đang kiềm chế cơn tức giận của mình."Thanh Nhi, em sớm đã biết chuyện này sao? Suốt thời gian qua em luôn giấu mọi người sao?"Hai mẳt Thanh Nhi cũng đã rưng rưng nước, uất ức kế:"Từ nhỏ em đã được bà nội nuôi dạy, có cha không thế nhận, có anh không thể gọi.Em thì là tiểu thư gì chứ, em chỉ là một đứa con riêng không bao giờ có thế mang ra ánh sáng mà thôi."Mỹ An cúi mặt lắc đầu, tình huống đau lòng này có ai mà ngờ được đâu chứ.Thanh Bách sẽ không trách Thanh Nhi, cô biết điều đó, vì Thanh Nhi cũng chỉ là một đứa trẻ vô tội.Nhưng làm sao anh không thấy buồn cho được, một người em gái được che giấu hơn hai mươi năm.Một sự phản bội được bao bọc hoàn hảo."Em có biết ông ta hiện đang ở đâu không?"Thanh Nhi lắc đầu."Bà nội không đồng ý hôn sự này?""Phải, bà nội từ đầu đã không cho phép em đến Bách Niên làm việc, cũng không muốn em tiếp xúc quá gần với mọi người." - Thanh Nhi cười khổ - "Bà nội và cha muốn giấu em cả đời, có lẽ một hai năm nữa cũng đưa em ra nước ngoài.""Sao có thể đối xử với em như vậy chứ?" - Mỹ An không nhịn được nữa, có chút tức giận nói..

Chương 240