Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 241: Bà Còn Nghĩ Tới Mẹ Con Sao

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thanh Nhi cũng có quyền được sống cuộc đời của em ấy.Nếu đã không thể yêu thương em ấy đúngnghĩa thì tại sao còn muốn không chế cuộc đời em ấy?"Nghe thật giống phong cách của ông ấy, à không, là phong cách của Lưu gia." - Thanh Bách lộ rõ vẻ khinh miệt.Mỹ An không dám buông tay Thanh Bách ra, cô biết hiện tại cô chính là một cái chốt an toàn.Một khi không có cô thì anh sẽ bùng nổ, Thanh Bách yêu nhất chính là mẹ mình, việc cha anh đối xử với mẹ anh như vậy đủ khiến Thanh Bách phát điên."Em chọn đi, Lưu gia và Minh Thái, nếu em chọn Minh Thái, anh sẽ tìm mọi cách giúp em." - Thanh Bách lạnh giọng.Thanh Nhi ngây người, không ngờ anh lại cho cô một câu hỏi khó như thế.Mỹ An cũng thấy Thanh Bách quá lạnh lùng, kéo kéo tay áo anh, cẳn môi lắc đầu với anh.Thanh Bách đành hạ giọng xuống một chút:"Nếu em chọn Minh Thái, em vẫncòn người anh trai là anh.Em cũng không thể lựa chọn cách mình được sinh ra, anh không trách em.ít nhất em đã lựa chọn nói sự thật ra."Mỹ An và Thanh Nhi đểu thở phào nhẹ nhõm, Thanh Bách có thế nghĩ như thế thì không còn gì tốt hơn.Thanh Nhi vẫn còn chưa hết xúc động, run run nói:"Em vẫn luồn muốn được gọi anhmột tiếng anh trai, em còn nghĩ cả đời này không có cơ hội.""Thôi được rồi, em ở lại với Mỹ An đi." - Thanh Bách quay sang cô - "Em xem an ủi Thanh Nhi, anh đi tìm bà nội nói chuyện.""Đừng, nếu có đi thì để em đi cùng anh." - Mỹ An nắm chặt cánh tay Thanh Bách, cô biết dáng vẻ bình thường này của anh chỉ là cố gang kiềm chế."Bà nội thật sự rất thương em, xin anh đừng làm khó bà." - Thanh Nhi cũng lo lắng."Hai người làm sao vậy? Anh cũng thương bà nội mà, anh chỉ đi nói rõràng chuyện Thanh Nhi với Minh Thái thôi." - Thanh Bách nói xong thì dịu gỡ tay Mỹ An ra xoay người bước đi.Mỹ An rũ mắt, cô ước gì có thể san sẻ những khó chịu trong lòng Thanh Bách nhưng anh không muốn, cũng không để cô được đồng hành.Anh luôn là người như vậy, một thân đầy thương tích cũng không phô bày cho người khác xem."Ổn rồi, sẽ không sao nữa đâu." -Mỹ An đi qua ngồi xuống ôm lấy Thanh Nhi.Thanh Bách chạy thẳng một đường đển nhà tổ họ Lưu, anh không nói không rằng bước thẳng lên phòngbà nội.Bà nội nhìn biếu cảm này của Thanh Bách thầm biết lại có biến rồi."Xem ra hôm nay con về nhà không phải chuyện tốt rồi.""Thanh Nhi nói hết rồi, bà và ông ấy che giấu tốt thật." - Thanh Bách không có ý định vòng vo.Bà nội lắc đầu thở dài, cây kim trong bọc cuối cùng cũng lòi ra rồi:"Con cứ trách cứ bà đi, là bà giấu con.""không, bà thì làm sai gì chứ? Bà chẳng qua là bảo vệ con trai mình, bảo vệ danh tiếng của Lưu gia này." - Thanh Bách cười trừ - "Đáng tiếc cách bà làmThanh Bách bật cười chua chát:“Hai người tính xem em ấy là gì vậy? Là con búp bê được hai ngườinuôi dưỡng à? Em ấy bao nhiêu tuổi rồi, đển việc yêu ai lấy ai cũng không thể lựa chọn?""Cha con mà hay tin chẳc chắn sẽ quay về ngăn cản...""Vậy thì cứ để ông ta trở về!" -Thanh Bách hét lên."Con còn đang muốn gặp ông ta để nói chuyện cho rõ đây.ông ta tốt nhất trở về sớm một chút, hôn sự của Thanh Nhi và Minh Thái con chắc chắn sẽ làm.Bà có đồng ý hay không, không sao cả, con sẽ làm tròn bổn phận một người anh trai mà hai mươi năm qua không thể làm cho em ấy.".

Thanh Nhi cũng có quyền được sống cuộc đời của em ấy.

Nếu đã không thể yêu thương em ấy đúng

nghĩa thì tại sao còn muốn không chế cuộc đời em ấy?

"Nghe thật giống phong cách của ông ấy, à không, là phong cách của Lưu gia." - Thanh Bách lộ rõ vẻ khinh miệt.

Mỹ An không dám buông tay Thanh Bách ra, cô biết hiện tại cô chính là một cái chốt an toàn.

Một khi không có cô thì anh sẽ bùng nổ, Thanh Bách yêu nhất chính là mẹ mình, việc cha anh đối xử với mẹ anh như vậy đủ khiến Thanh Bách phát điên.

"Em chọn đi, Lưu gia và Minh Thái, nếu em chọn Minh Thái, anh sẽ tìm mọi cách giúp em." - Thanh Bách lạnh giọng.

Thanh Nhi ngây người, không ngờ anh lại cho cô một câu hỏi khó như thế.

Mỹ An cũng thấy Thanh Bách quá lạnh lùng, kéo kéo tay áo anh, cẳn môi lắc đầu với anh.

Thanh Bách đành hạ giọng xuống một chút:

"Nếu em chọn Minh Thái, em vẫn

còn người anh trai là anh.

Em cũng không thể lựa chọn cách mình được sinh ra, anh không trách em.

ít nhất em đã lựa chọn nói sự thật ra."

Mỹ An và Thanh Nhi đểu thở phào nhẹ nhõm, Thanh Bách có thế nghĩ như thế thì không còn gì tốt hơn.

Thanh Nhi vẫn còn chưa hết xúc động, run run nói:

"Em vẫn luồn muốn được gọi anh

một tiếng anh trai, em còn nghĩ cả đời này không có cơ hội."

"Thôi được rồi, em ở lại với Mỹ An đi." - Thanh Bách quay sang cô - "Em xem an ủi Thanh Nhi, anh đi tìm bà nội nói chuyện."

"Đừng, nếu có đi thì để em đi cùng anh." - Mỹ An nắm chặt cánh tay Thanh Bách, cô biết dáng vẻ bình thường này của anh chỉ là cố gang kiềm chế.

"Bà nội thật sự rất thương em, xin anh đừng làm khó bà." - Thanh Nhi cũng lo lắng.

"Hai người làm sao vậy? Anh cũng thương bà nội mà, anh chỉ đi nói rõ

ràng chuyện Thanh Nhi với Minh Thái thôi." - Thanh Bách nói xong thì dịu gỡ tay Mỹ An ra xoay người bước đi.

Mỹ An rũ mắt, cô ước gì có thể san sẻ những khó chịu trong lòng Thanh Bách nhưng anh không muốn, cũng không để cô được đồng hành.

Anh luôn là người như vậy, một thân đầy thương tích cũng không phô bày cho người khác xem.

"Ổn rồi, sẽ không sao nữa đâu." -Mỹ An đi qua ngồi xuống ôm lấy Thanh Nhi.

Thanh Bách chạy thẳng một đường đển nhà tổ họ Lưu, anh không nói không rằng bước thẳng lên phòng

bà nội.

Bà nội nhìn biếu cảm này của Thanh Bách thầm biết lại có biến rồi.

"Xem ra hôm nay con về nhà không phải chuyện tốt rồi."

"Thanh Nhi nói hết rồi, bà và ông ấy che giấu tốt thật." - Thanh Bách không có ý định vòng vo.

Bà nội lắc đầu thở dài, cây kim trong bọc cuối cùng cũng lòi ra rồi:

"Con cứ trách cứ bà đi, là bà giấu con."

"không, bà thì làm sai gì chứ? Bà chẳng qua là bảo vệ con trai mình, bảo vệ danh tiếng của Lưu gia này." - Thanh Bách cười trừ - "Đáng tiếc cách bà làm

Thanh Bách bật cười chua chát:

“Hai người tính xem em ấy là gì vậy? Là con búp bê được hai người

nuôi dưỡng à? Em ấy bao nhiêu tuổi rồi, đển việc yêu ai lấy ai cũng không thể lựa chọn?"

"Cha con mà hay tin chẳc chắn sẽ quay về ngăn cản..."

"Vậy thì cứ để ông ta trở về!" -Thanh Bách hét lên.

"Con còn đang muốn gặp ông ta để nói chuyện cho rõ đây.

ông ta tốt nhất trở về sớm một chút, hôn sự của Thanh Nhi và Minh Thái con chắc chắn sẽ làm.

Bà có đồng ý hay không, không sao cả, con sẽ làm tròn bổn phận một người anh trai mà hai mươi năm qua không thể làm cho em ấy.".

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thanh Nhi cũng có quyền được sống cuộc đời của em ấy.Nếu đã không thể yêu thương em ấy đúngnghĩa thì tại sao còn muốn không chế cuộc đời em ấy?"Nghe thật giống phong cách của ông ấy, à không, là phong cách của Lưu gia." - Thanh Bách lộ rõ vẻ khinh miệt.Mỹ An không dám buông tay Thanh Bách ra, cô biết hiện tại cô chính là một cái chốt an toàn.Một khi không có cô thì anh sẽ bùng nổ, Thanh Bách yêu nhất chính là mẹ mình, việc cha anh đối xử với mẹ anh như vậy đủ khiến Thanh Bách phát điên."Em chọn đi, Lưu gia và Minh Thái, nếu em chọn Minh Thái, anh sẽ tìm mọi cách giúp em." - Thanh Bách lạnh giọng.Thanh Nhi ngây người, không ngờ anh lại cho cô một câu hỏi khó như thế.Mỹ An cũng thấy Thanh Bách quá lạnh lùng, kéo kéo tay áo anh, cẳn môi lắc đầu với anh.Thanh Bách đành hạ giọng xuống một chút:"Nếu em chọn Minh Thái, em vẫncòn người anh trai là anh.Em cũng không thể lựa chọn cách mình được sinh ra, anh không trách em.ít nhất em đã lựa chọn nói sự thật ra."Mỹ An và Thanh Nhi đểu thở phào nhẹ nhõm, Thanh Bách có thế nghĩ như thế thì không còn gì tốt hơn.Thanh Nhi vẫn còn chưa hết xúc động, run run nói:"Em vẫn luồn muốn được gọi anhmột tiếng anh trai, em còn nghĩ cả đời này không có cơ hội.""Thôi được rồi, em ở lại với Mỹ An đi." - Thanh Bách quay sang cô - "Em xem an ủi Thanh Nhi, anh đi tìm bà nội nói chuyện.""Đừng, nếu có đi thì để em đi cùng anh." - Mỹ An nắm chặt cánh tay Thanh Bách, cô biết dáng vẻ bình thường này của anh chỉ là cố gang kiềm chế."Bà nội thật sự rất thương em, xin anh đừng làm khó bà." - Thanh Nhi cũng lo lắng."Hai người làm sao vậy? Anh cũng thương bà nội mà, anh chỉ đi nói rõràng chuyện Thanh Nhi với Minh Thái thôi." - Thanh Bách nói xong thì dịu gỡ tay Mỹ An ra xoay người bước đi.Mỹ An rũ mắt, cô ước gì có thể san sẻ những khó chịu trong lòng Thanh Bách nhưng anh không muốn, cũng không để cô được đồng hành.Anh luôn là người như vậy, một thân đầy thương tích cũng không phô bày cho người khác xem."Ổn rồi, sẽ không sao nữa đâu." -Mỹ An đi qua ngồi xuống ôm lấy Thanh Nhi.Thanh Bách chạy thẳng một đường đển nhà tổ họ Lưu, anh không nói không rằng bước thẳng lên phòngbà nội.Bà nội nhìn biếu cảm này của Thanh Bách thầm biết lại có biến rồi."Xem ra hôm nay con về nhà không phải chuyện tốt rồi.""Thanh Nhi nói hết rồi, bà và ông ấy che giấu tốt thật." - Thanh Bách không có ý định vòng vo.Bà nội lắc đầu thở dài, cây kim trong bọc cuối cùng cũng lòi ra rồi:"Con cứ trách cứ bà đi, là bà giấu con.""không, bà thì làm sai gì chứ? Bà chẳng qua là bảo vệ con trai mình, bảo vệ danh tiếng của Lưu gia này." - Thanh Bách cười trừ - "Đáng tiếc cách bà làmThanh Bách bật cười chua chát:“Hai người tính xem em ấy là gì vậy? Là con búp bê được hai ngườinuôi dưỡng à? Em ấy bao nhiêu tuổi rồi, đển việc yêu ai lấy ai cũng không thể lựa chọn?""Cha con mà hay tin chẳc chắn sẽ quay về ngăn cản...""Vậy thì cứ để ông ta trở về!" -Thanh Bách hét lên."Con còn đang muốn gặp ông ta để nói chuyện cho rõ đây.ông ta tốt nhất trở về sớm một chút, hôn sự của Thanh Nhi và Minh Thái con chắc chắn sẽ làm.Bà có đồng ý hay không, không sao cả, con sẽ làm tròn bổn phận một người anh trai mà hai mươi năm qua không thể làm cho em ấy.".

Chương 241: Bà Còn Nghĩ Tới Mẹ Con Sao