Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 247: Em Chuẩn Bị Tinh Thần Rồi
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Chị không phải cô ý giấu em, chị và Đông Quần đểu lo cho quan hệ của em và Thanh Bách."“Em tin là anh ấy vô can, nhưng em biết anh ấy cũng cô chuyện không nói thật." - Mỹ An nhún vai.“Trong lòng em đã cô suy luận của mình phải không?" “Phải nhưng em vẫn chưa thế xác định nó cô đúng không, hiện em chưa dám nói." - Mỹ An cắn môi - “Em cô thể hỏi chị một số chuyện về mẹ không?"Mỹ Tâm cau mày, lo lắng nói:“Em cô thồng tin về mẹ?"“không, em chỉ là nhìn thấy mộtngười rất giống mẹ, em đoán mẹ quay về rồi."Quay về nhưng không đi gặp chúng ta?" - Mỹ Tâm cười chua chát -"Vậy em muốn hỏi chuyện gì?"Mỹ An hít sâu một hơi, bắt đầu đặt nghi vấn:"Vào khoảng năm em năm sáu tuổi, gia đình chúng ta cô xảy ra biến cô gì không?"cô tính toán tuổi của Thanh Nhi, thì hẳn Thanh Nhi sẽ được sinh vào năm cô năm sáu tuổi.Đáng tiếc năm đó cô lại không con nhiều ký ức nhưng chị gái khi đó khoảng tám chín tuổi, cô hyvọng chị sẽ nhớ được."Năm em năm sáu tuổi..." - Mỹ An nghiền ngẫm một lát rồi mới chậm rãi nói"Chuyện này đã gua hai mươi mấy năm rồi, cha luôn dặn mọi người phải quên đi.Em không nhớ nên chị cũng chưa từng nhắc đến, thật ra chúng ta con một đứa em nữa, mẹ năm đó đã mang thai nhưng đáng tiếc đứa bé không giữ được."Trái tim Mỹ An rơi xuống, cả người cô như sắp không ngồi vững được nữa, mẹ cô thật sự từng mang thai.Đứa bé đó nói là không giữ được nhưng ai cô thế làm chứng, đứa bé đó hơn bảyphần chính là Thanh Nhi rồi."Mỹ An, em làm sao vậy?" - Mỹ Tâm lo lắng nhìn biểu cảm hoảng loạn trên mặt em gái."Chị...!chị cô thế kể rõ chuyện năm đó không?" - Mỹ An gắng gượng nói từng chữ."Chị chỉ nhớ được là mẹ mang thai • # •nhưng cái thai không ổn định, cha đưa mẹ đến khu nghỉ dưỡng để dưỡng thai.Nhưng sau đó cái thai không giữ được, đây cũng trở thành điều cấm kỵ với cha và mẹ."Mỹ An cười khổ số, thật sự cô không muốn tin đâu nhưng con gì đểnghi ngờ nữa.Xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại thì chân tướng đã dần được hé lộ."Em nghĩ đứa bé đó vẫn con sống, chị em ta vẫn con một người em."Mỹ An nói xong câu này thì cả hai đểu rơi vào trầm mặc."Em chuẩn bị tinh thần rồi, dù kếtquả như nào thì anh cũng phải báo với em.Chuyện đã đến nước này, không con giấu được nữa đâu.""Anh biết." - Đỏng Quân thở dài -"Em chỉ cần nhớ là dù cô thế nào, em vẫn con một chỗ dựa là anh."Mỹ An mỉm cười gật đầu, Đông Quân thật sự là người luôn cho cô cảm giác an toàn.Dù cho giờ bọn họ đã thẳng thẳn không xen chút tình cảm nam nữ nào thì Đỏng Quân vẫn là một người bạn đáng tin cậy.Thanh Bách nhận được tin báo từ vệ sĩ là Mỹ An đến tìm Đông Quân, trong lòng anh không thế nào không thấy khó chịu.Đây không phải là lầnđầu tiên, một khi cô vấn để Mỹ An không bao giờ chia sẻ với anh mà chỉ đi tìm anh ta..
“Chị không phải cô ý giấu em, chị và Đông Quần đểu lo cho quan hệ của em và Thanh Bách."
“Em tin là anh ấy vô can, nhưng em biết anh ấy cũng cô chuyện không nói thật." - Mỹ An nhún vai.
“Trong lòng em đã cô suy luận của mình phải không?" “Phải nhưng em vẫn chưa thế xác định nó cô đúng không, hiện em chưa dám nói." - Mỹ An cắn môi - “Em cô thể hỏi chị một số chuyện về mẹ không?"
Mỹ Tâm cau mày, lo lắng nói:
“Em cô thồng tin về mẹ?"
“không, em chỉ là nhìn thấy một
người rất giống mẹ, em đoán mẹ quay về rồi.
"Quay về nhưng không đi gặp chúng ta?" - Mỹ Tâm cười chua chát -"Vậy em muốn hỏi chuyện gì?"
Mỹ An hít sâu một hơi, bắt đầu đặt nghi vấn:
"Vào khoảng năm em năm sáu tuổi, gia đình chúng ta cô xảy ra biến cô gì không?"
cô tính toán tuổi của Thanh Nhi, thì hẳn Thanh Nhi sẽ được sinh vào năm cô năm sáu tuổi.
Đáng tiếc năm đó cô lại không con nhiều ký ức nhưng chị gái khi đó khoảng tám chín tuổi, cô hy
vọng chị sẽ nhớ được.
"Năm em năm sáu tuổi..." - Mỹ An nghiền ngẫm một lát rồi mới chậm rãi nói
"Chuyện này đã gua hai mươi mấy năm rồi, cha luôn dặn mọi người phải quên đi.
Em không nhớ nên chị cũng chưa từng nhắc đến, thật ra chúng ta con một đứa em nữa, mẹ năm đó đã mang thai nhưng đáng tiếc đứa bé không giữ được."
Trái tim Mỹ An rơi xuống, cả người cô như sắp không ngồi vững được nữa, mẹ cô thật sự từng mang thai.
Đứa bé đó nói là không giữ được nhưng ai cô thế làm chứng, đứa bé đó hơn bảy
phần chính là Thanh Nhi rồi.
"Mỹ An, em làm sao vậy?" - Mỹ Tâm lo lắng nhìn biểu cảm hoảng loạn trên mặt em gái.
"Chị...!chị cô thế kể rõ chuyện năm đó không?" - Mỹ An gắng gượng nói từng chữ.
"Chị chỉ nhớ được là mẹ mang thai • # •
nhưng cái thai không ổn định, cha đưa mẹ đến khu nghỉ dưỡng để dưỡng thai.
Nhưng sau đó cái thai không giữ được, đây cũng trở thành điều cấm kỵ với cha và mẹ."
Mỹ An cười khổ số, thật sự cô không muốn tin đâu nhưng con gì để
nghi ngờ nữa.
Xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại thì chân tướng đã dần được hé lộ.
"Em nghĩ đứa bé đó vẫn con sống, chị em ta vẫn con một người em."
Mỹ An nói xong câu này thì cả hai đểu rơi vào trầm mặc.
"Em chuẩn bị tinh thần rồi, dù kết
quả như nào thì anh cũng phải báo với em.
Chuyện đã đến nước này, không con giấu được nữa đâu."
"Anh biết." - Đỏng Quân thở dài -"Em chỉ cần nhớ là dù cô thế nào, em vẫn con một chỗ dựa là anh."
Mỹ An mỉm cười gật đầu, Đông Quân thật sự là người luôn cho cô cảm giác an toàn.
Dù cho giờ bọn họ đã thẳng thẳn không xen chút tình cảm nam nữ nào thì Đỏng Quân vẫn là một người bạn đáng tin cậy.
Thanh Bách nhận được tin báo từ vệ sĩ là Mỹ An đến tìm Đông Quân, trong lòng anh không thế nào không thấy khó chịu.
Đây không phải là lần
đầu tiên, một khi cô vấn để Mỹ An không bao giờ chia sẻ với anh mà chỉ đi tìm anh ta..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Chị không phải cô ý giấu em, chị và Đông Quần đểu lo cho quan hệ của em và Thanh Bách."“Em tin là anh ấy vô can, nhưng em biết anh ấy cũng cô chuyện không nói thật." - Mỹ An nhún vai.“Trong lòng em đã cô suy luận của mình phải không?" “Phải nhưng em vẫn chưa thế xác định nó cô đúng không, hiện em chưa dám nói." - Mỹ An cắn môi - “Em cô thể hỏi chị một số chuyện về mẹ không?"Mỹ Tâm cau mày, lo lắng nói:“Em cô thồng tin về mẹ?"“không, em chỉ là nhìn thấy mộtngười rất giống mẹ, em đoán mẹ quay về rồi."Quay về nhưng không đi gặp chúng ta?" - Mỹ Tâm cười chua chát -"Vậy em muốn hỏi chuyện gì?"Mỹ An hít sâu một hơi, bắt đầu đặt nghi vấn:"Vào khoảng năm em năm sáu tuổi, gia đình chúng ta cô xảy ra biến cô gì không?"cô tính toán tuổi của Thanh Nhi, thì hẳn Thanh Nhi sẽ được sinh vào năm cô năm sáu tuổi.Đáng tiếc năm đó cô lại không con nhiều ký ức nhưng chị gái khi đó khoảng tám chín tuổi, cô hyvọng chị sẽ nhớ được."Năm em năm sáu tuổi..." - Mỹ An nghiền ngẫm một lát rồi mới chậm rãi nói"Chuyện này đã gua hai mươi mấy năm rồi, cha luôn dặn mọi người phải quên đi.Em không nhớ nên chị cũng chưa từng nhắc đến, thật ra chúng ta con một đứa em nữa, mẹ năm đó đã mang thai nhưng đáng tiếc đứa bé không giữ được."Trái tim Mỹ An rơi xuống, cả người cô như sắp không ngồi vững được nữa, mẹ cô thật sự từng mang thai.Đứa bé đó nói là không giữ được nhưng ai cô thế làm chứng, đứa bé đó hơn bảyphần chính là Thanh Nhi rồi."Mỹ An, em làm sao vậy?" - Mỹ Tâm lo lắng nhìn biểu cảm hoảng loạn trên mặt em gái."Chị...!chị cô thế kể rõ chuyện năm đó không?" - Mỹ An gắng gượng nói từng chữ."Chị chỉ nhớ được là mẹ mang thai • # •nhưng cái thai không ổn định, cha đưa mẹ đến khu nghỉ dưỡng để dưỡng thai.Nhưng sau đó cái thai không giữ được, đây cũng trở thành điều cấm kỵ với cha và mẹ."Mỹ An cười khổ số, thật sự cô không muốn tin đâu nhưng con gì đểnghi ngờ nữa.Xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại thì chân tướng đã dần được hé lộ."Em nghĩ đứa bé đó vẫn con sống, chị em ta vẫn con một người em."Mỹ An nói xong câu này thì cả hai đểu rơi vào trầm mặc."Em chuẩn bị tinh thần rồi, dù kếtquả như nào thì anh cũng phải báo với em.Chuyện đã đến nước này, không con giấu được nữa đâu.""Anh biết." - Đỏng Quân thở dài -"Em chỉ cần nhớ là dù cô thế nào, em vẫn con một chỗ dựa là anh."Mỹ An mỉm cười gật đầu, Đông Quân thật sự là người luôn cho cô cảm giác an toàn.Dù cho giờ bọn họ đã thẳng thẳn không xen chút tình cảm nam nữ nào thì Đỏng Quân vẫn là một người bạn đáng tin cậy.Thanh Bách nhận được tin báo từ vệ sĩ là Mỹ An đến tìm Đông Quân, trong lòng anh không thế nào không thấy khó chịu.Đây không phải là lầnđầu tiên, một khi cô vấn để Mỹ An không bao giờ chia sẻ với anh mà chỉ đi tìm anh ta..