Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 248: Vậy Con Anh Thì Sao
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Đông Quân tiễn Mỹ An ra cửa, cả hai đang cười nói thì nhìn thấy Thanh Bách ở ngay trước mắt, khóe miệng không khỏi cô giật.Anh cho người theo dõi em sao?" -Mỹ An cau mày, dường như Thanh Bách nắm được hết mọi hành tung của cô.Điều này khiến Mỹ An cô chút không thoải mái, cong thêm lòng cô hiện tại đang rối bời."Em đang trách anh sao?" - Thanh Bách cau mày.Đông Quân biết là không nên xen vào chuyện gia đình người khác nhưng anh vẫn không nhịn nói thêm mấy câu:"Vợ không phải là vật sở hữu, anh không thể lúc nào cũng quản chặt, cô ấy cô quyền tự do của mình.""cô ấy giấu tôi đi tìm anh, anh chắc chắn là ủng hộ rồi." - Thanh Bách gằn giọng.Mỹ An lắc đầu thở dài:"Em không nói với anh trước là em không đúng nhưng anh theo dõi em cũng không đúng.Anh con đến đây với cái dáng vẻ bắt gian này là sao? Em và Đông Quân chưa từng làm ra chuyện gìkhông trong sạch.""Em cũng biết mình sai rồi?""Anh chỉ nhìn vào chỗ đó thôi hả?" -Mỹ An bắt đầu tức giận.Đông Quân biết mình gây họa rồi, lùi bước vào sau từ từ đi ra chỗ khác để hai người kia tự nói chuyện."Tại sao lần nào em thấy không ốn cũng đi tìm anh ta mà không phải thẳng thẳn trò chuyện cùng anh?" -Thanh Bách hạ giọng nói, trong đó cô một chút bất lực.Anh thật sự ganh tị với Đông Quân, dù cho anh cô tin hai người họ đã không con gì nhưng hai năm kia, làmsao anh cô thế can thiệp.Hai năm bọn họ chăm sóc lẫn nhau đó, ai dám nói Mỹ An đã không rung động.Hơn nữa Mỹ An vẫn cứ luôn để tâm đến anh ta, cô chuyện là đi tìm anh ta.Thanh Bách thấy rất đau lòng."Vậy con anh thì sao? Anh sớm đã tra ra manh mối về chuyện Trần gia năm đó nhưng anh cô nói với em không? Anh đang che giấu điều gì vậy Thanh Bách?" - Mỹ An cũng xé rách bức màn mỏng suốt thời gian qua giữ bọn họ.Thanh Bách không dám nói, thật sự không dám, cha anh rất cô thể là chủ mưu của mọi chuyện.Nếu anh nóira, anh và Mỹ An phải làm sao đây, anh không muốn mất cô.Mỹ An biết anh làm vậy làm muốn lấy lòng cô, cô cũng thấy cảm động với những điều nhỏ nhặt này."Vậy cuối tuần chúng ta đi luôn đi, đừng kéo dài nữa.""Được chứ, vậy cứ quyết định là cuối tuần." - Thanh Bách ôm ghì Mỹ An vào lòng.Những người quá yêu nhau sẽ rấtđể cãi nhau cũng rất để làm lành, giống như bọn họ, cô tức giận đến đâu cũng không muốn đối phương buồn lòng.Thanh Bách biết bản thân không thể trốn tránh nữa, anh hạ quyết tâm đi tìm cha mình hỏi cho rõ ràng.Lưu Văn Trường từ khi về nước đến giờ vẫn luồn ở tại biệt thự riêng của ông ta, nhà tố Lưu gia cũng không về.Bảo vệ tại biệt thự nhìn thấy Thanh Bách thì cũng không làm khó, cho anh vào trông..
Đông Quân tiễn Mỹ An ra cửa, cả hai đang cười nói thì nhìn thấy Thanh Bách ở ngay trước mắt, khóe miệng không khỏi cô giật.
Anh cho người theo dõi em sao?" -Mỹ An cau mày, dường như Thanh Bách nắm được hết mọi hành tung của cô.
Điều này khiến Mỹ An cô chút không thoải mái, cong thêm lòng cô hiện tại đang rối bời.
"Em đang trách anh sao?" - Thanh Bách cau mày.
Đông Quân biết là không nên xen vào chuyện gia đình người khác nhưng anh vẫn không nhịn nói thêm mấy câu:
"Vợ không phải là vật sở hữu, anh không thể lúc nào cũng quản chặt, cô ấy cô quyền tự do của mình."
"cô ấy giấu tôi đi tìm anh, anh chắc chắn là ủng hộ rồi." - Thanh Bách gằn giọng.
Mỹ An lắc đầu thở dài:
"Em không nói với anh trước là em không đúng nhưng anh theo dõi em cũng không đúng.
Anh con đến đây với cái dáng vẻ bắt gian này là sao? Em và Đông Quân chưa từng làm ra chuyện gì
không trong sạch."
"Em cũng biết mình sai rồi?"
"Anh chỉ nhìn vào chỗ đó thôi hả?" -Mỹ An bắt đầu tức giận.
Đông Quân biết mình gây họa rồi, lùi bước vào sau từ từ đi ra chỗ khác để hai người kia tự nói chuyện.
"Tại sao lần nào em thấy không ốn cũng đi tìm anh ta mà không phải thẳng thẳn trò chuyện cùng anh?" -Thanh Bách hạ giọng nói, trong đó cô một chút bất lực.
Anh thật sự ganh tị với Đông Quân, dù cho anh cô tin hai người họ đã không con gì nhưng hai năm kia, làm
sao anh cô thế can thiệp.
Hai năm bọn họ chăm sóc lẫn nhau đó, ai dám nói Mỹ An đã không rung động.
Hơn nữa Mỹ An vẫn cứ luôn để tâm đến anh ta, cô chuyện là đi tìm anh ta.
Thanh Bách thấy rất đau lòng.
"Vậy con anh thì sao? Anh sớm đã tra ra manh mối về chuyện Trần gia năm đó nhưng anh cô nói với em không? Anh đang che giấu điều gì vậy Thanh Bách?" - Mỹ An cũng xé rách bức màn mỏng suốt thời gian qua giữ bọn họ.
Thanh Bách không dám nói, thật sự không dám, cha anh rất cô thể là chủ mưu của mọi chuyện.
Nếu anh nói
ra, anh và Mỹ An phải làm sao đây, anh không muốn mất cô.
Mỹ An biết anh làm vậy làm muốn lấy lòng cô, cô cũng thấy cảm động với những điều nhỏ nhặt này.
"Vậy cuối tuần chúng ta đi luôn đi, đừng kéo dài nữa."
"Được chứ, vậy cứ quyết định là cuối tuần." - Thanh Bách ôm ghì Mỹ An vào lòng.
Những người quá yêu nhau sẽ rất
để cãi nhau cũng rất để làm lành, giống như bọn họ, cô tức giận đến đâu cũng không muốn đối phương buồn lòng.
Thanh Bách biết bản thân không thể trốn tránh nữa, anh hạ quyết tâm đi tìm cha mình hỏi cho rõ ràng.
Lưu Văn Trường từ khi về nước đến giờ vẫn luồn ở tại biệt thự riêng của ông ta, nhà tố Lưu gia cũng không về.
Bảo vệ tại biệt thự nhìn thấy Thanh Bách thì cũng không làm khó, cho anh vào trông..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Đông Quân tiễn Mỹ An ra cửa, cả hai đang cười nói thì nhìn thấy Thanh Bách ở ngay trước mắt, khóe miệng không khỏi cô giật.Anh cho người theo dõi em sao?" -Mỹ An cau mày, dường như Thanh Bách nắm được hết mọi hành tung của cô.Điều này khiến Mỹ An cô chút không thoải mái, cong thêm lòng cô hiện tại đang rối bời."Em đang trách anh sao?" - Thanh Bách cau mày.Đông Quân biết là không nên xen vào chuyện gia đình người khác nhưng anh vẫn không nhịn nói thêm mấy câu:"Vợ không phải là vật sở hữu, anh không thể lúc nào cũng quản chặt, cô ấy cô quyền tự do của mình.""cô ấy giấu tôi đi tìm anh, anh chắc chắn là ủng hộ rồi." - Thanh Bách gằn giọng.Mỹ An lắc đầu thở dài:"Em không nói với anh trước là em không đúng nhưng anh theo dõi em cũng không đúng.Anh con đến đây với cái dáng vẻ bắt gian này là sao? Em và Đông Quân chưa từng làm ra chuyện gìkhông trong sạch.""Em cũng biết mình sai rồi?""Anh chỉ nhìn vào chỗ đó thôi hả?" -Mỹ An bắt đầu tức giận.Đông Quân biết mình gây họa rồi, lùi bước vào sau từ từ đi ra chỗ khác để hai người kia tự nói chuyện."Tại sao lần nào em thấy không ốn cũng đi tìm anh ta mà không phải thẳng thẳn trò chuyện cùng anh?" -Thanh Bách hạ giọng nói, trong đó cô một chút bất lực.Anh thật sự ganh tị với Đông Quân, dù cho anh cô tin hai người họ đã không con gì nhưng hai năm kia, làmsao anh cô thế can thiệp.Hai năm bọn họ chăm sóc lẫn nhau đó, ai dám nói Mỹ An đã không rung động.Hơn nữa Mỹ An vẫn cứ luôn để tâm đến anh ta, cô chuyện là đi tìm anh ta.Thanh Bách thấy rất đau lòng."Vậy con anh thì sao? Anh sớm đã tra ra manh mối về chuyện Trần gia năm đó nhưng anh cô nói với em không? Anh đang che giấu điều gì vậy Thanh Bách?" - Mỹ An cũng xé rách bức màn mỏng suốt thời gian qua giữ bọn họ.Thanh Bách không dám nói, thật sự không dám, cha anh rất cô thể là chủ mưu của mọi chuyện.Nếu anh nóira, anh và Mỹ An phải làm sao đây, anh không muốn mất cô.Mỹ An biết anh làm vậy làm muốn lấy lòng cô, cô cũng thấy cảm động với những điều nhỏ nhặt này."Vậy cuối tuần chúng ta đi luôn đi, đừng kéo dài nữa.""Được chứ, vậy cứ quyết định là cuối tuần." - Thanh Bách ôm ghì Mỹ An vào lòng.Những người quá yêu nhau sẽ rấtđể cãi nhau cũng rất để làm lành, giống như bọn họ, cô tức giận đến đâu cũng không muốn đối phương buồn lòng.Thanh Bách biết bản thân không thể trốn tránh nữa, anh hạ quyết tâm đi tìm cha mình hỏi cho rõ ràng.Lưu Văn Trường từ khi về nước đến giờ vẫn luồn ở tại biệt thự riêng của ông ta, nhà tố Lưu gia cũng không về.Bảo vệ tại biệt thự nhìn thấy Thanh Bách thì cũng không làm khó, cho anh vào trông..