Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 251
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Được một lúc Mỹ An bắt đầu không phân biệt được, đâu là nước mưa, đâu là nước mắt của chính mình.cô khóc cho chuyện tình đáng thương của cô và Thanh Bách.Khóc vì số phận đã trêu đùa bọn họ hết lần này đến lần khác.cô tự hỏi Thanh Bách đã biết điều này chưa và nếu biết rồi thì anh có định nói với cô không? Bởi VÌ hiện tại cô không muốn phải nói ra với anh chút nào.***Bọn họ đã hẹn hôm nay cùng đi mua hạt giống nên Thanh Bách liền ởnhà chờ cô, nhưng chờ từ lúc mưa bắt đầu rơi đến lúc tạnh cũng không thấy.Đúng lúc Thanh Bách định ra ngoài tìm cô thì Mỹ An trở về, cả người ướt sũng, môi tái nhợt, đang run cầm cập."Mau, lấy khăn ấm ra đây." - Thanh Bách khẩn trương gọi người làm, chính mình lao tới ôm lấy cô."Đừng chạm vào em, anh sẽ cảm lạnh." - Mỹ An mệt mỏi nói."Anh mặc kệ." - Thanh Bách bế Mỹ An vào nhà.Bác Hai nhanh chóng đưa nước nóng và khăn ấm tới, điều hòa trong nhà cũng được tăng cao độ."Vì gì mà em ra nông nỗi này?" -Thanh Bách lấy khăn ấm lau tay cho cô, đau lòng hỏi.Người bình thường thấy mưa sẽ chạy đi tìm chỗ trú, đằng này bộ dạng của Mỹ An là chủ động dầm mưa."Anh cô thể không hỏi được không?" - Mỹ An cắn môi.Thanh Bách thở dài gật đầu, nhìn cô thế này làm sao anh dám nói chuyện hôm nay bản thân đã đi gặp cha.Mỹ An nhìn ánh mắt yêu thương lo lắng của Thanh Bách lại không nỡ nói ra sự thật về thân thế Thanh Nhi.Lúc Mỹ An giật mình tỉnh lại đã là trưa hôm sau, trên trán cô đẫm mô hôi, cô nhìn thấy Thanh Bách đang chống cằm ngủ bên giường.Mỹ An bắt đầu nghi ngờ, liệu năm xưa cô phải anh cũng biết nhưng lại làm ngơ hay không? Và nếu anh thật sự không biết gì cả thì cô nên đối xử với anh thế nào đây?“Em tỉnh rồi à? Thấy trong người khỏe hơn chưa?" - Thanh Bách chợttỉnh lại, lo lắng hỏi cô."không sao." - Giọng điểu Mỹ An cô chút xa cách.Thanh Bách không để tâm anh chỉ nghĩ đơn thuần là Mỹ An đang mệt mỏi, tâm trạng cũng không quá tốt."Hôm nay em đừng đến công ty, ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt.Anh cũng không đi, ở nhà chăm em.".
Được một lúc Mỹ An bắt đầu không phân biệt được, đâu là nước mưa, đâu là nước mắt của chính mình.
cô khóc cho chuyện tình đáng thương của cô và Thanh Bách.
Khóc vì số phận đã trêu đùa bọn họ hết lần này đến lần khác.
cô tự hỏi Thanh Bách đã biết điều này chưa và nếu biết rồi thì anh có định nói với cô không? Bởi VÌ hiện tại cô không muốn phải nói ra với anh chút nào.
***
Bọn họ đã hẹn hôm nay cùng đi mua hạt giống nên Thanh Bách liền ở
nhà chờ cô, nhưng chờ từ lúc mưa bắt đầu rơi đến lúc tạnh cũng không thấy.
Đúng lúc Thanh Bách định ra ngoài tìm cô thì Mỹ An trở về, cả người ướt sũng, môi tái nhợt, đang run cầm cập.
"Mau, lấy khăn ấm ra đây." - Thanh Bách khẩn trương gọi người làm, chính mình lao tới ôm lấy cô.
"Đừng chạm vào em, anh sẽ cảm lạnh." - Mỹ An mệt mỏi nói.
"Anh mặc kệ." - Thanh Bách bế Mỹ An vào nhà.
Bác Hai nhanh chóng đưa nước nóng và khăn ấm tới, điều hòa trong nhà cũng được tăng cao độ.
"Vì gì mà em ra nông nỗi này?" -Thanh Bách lấy khăn ấm lau tay cho cô, đau lòng hỏi.
Người bình thường thấy mưa sẽ chạy đi tìm chỗ trú, đằng này bộ dạng của Mỹ An là chủ động dầm mưa.
"Anh cô thể không hỏi được không?" - Mỹ An cắn môi.
Thanh Bách thở dài gật đầu, nhìn cô thế này làm sao anh dám nói chuyện hôm nay bản thân đã đi gặp cha.
Mỹ An nhìn ánh mắt yêu thương lo lắng của Thanh Bách lại không nỡ nói ra sự thật về thân thế Thanh Nhi.
Lúc Mỹ An giật mình tỉnh lại đã là trưa hôm sau, trên trán cô đẫm mô hôi, cô nhìn thấy Thanh Bách đang chống cằm ngủ bên giường.
Mỹ An bắt đầu nghi ngờ, liệu năm xưa cô phải anh cũng biết nhưng lại làm ngơ hay không? Và nếu anh thật sự không biết gì cả thì cô nên đối xử với anh thế nào đây?
“Em tỉnh rồi à? Thấy trong người khỏe hơn chưa?" - Thanh Bách chợt
tỉnh lại, lo lắng hỏi cô.
"không sao." - Giọng điểu Mỹ An cô chút xa cách.
Thanh Bách không để tâm anh chỉ nghĩ đơn thuần là Mỹ An đang mệt mỏi, tâm trạng cũng không quá tốt.
"Hôm nay em đừng đến công ty, ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt.
Anh cũng không đi, ở nhà chăm em.".
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Được một lúc Mỹ An bắt đầu không phân biệt được, đâu là nước mưa, đâu là nước mắt của chính mình.cô khóc cho chuyện tình đáng thương của cô và Thanh Bách.Khóc vì số phận đã trêu đùa bọn họ hết lần này đến lần khác.cô tự hỏi Thanh Bách đã biết điều này chưa và nếu biết rồi thì anh có định nói với cô không? Bởi VÌ hiện tại cô không muốn phải nói ra với anh chút nào.***Bọn họ đã hẹn hôm nay cùng đi mua hạt giống nên Thanh Bách liền ởnhà chờ cô, nhưng chờ từ lúc mưa bắt đầu rơi đến lúc tạnh cũng không thấy.Đúng lúc Thanh Bách định ra ngoài tìm cô thì Mỹ An trở về, cả người ướt sũng, môi tái nhợt, đang run cầm cập."Mau, lấy khăn ấm ra đây." - Thanh Bách khẩn trương gọi người làm, chính mình lao tới ôm lấy cô."Đừng chạm vào em, anh sẽ cảm lạnh." - Mỹ An mệt mỏi nói."Anh mặc kệ." - Thanh Bách bế Mỹ An vào nhà.Bác Hai nhanh chóng đưa nước nóng và khăn ấm tới, điều hòa trong nhà cũng được tăng cao độ."Vì gì mà em ra nông nỗi này?" -Thanh Bách lấy khăn ấm lau tay cho cô, đau lòng hỏi.Người bình thường thấy mưa sẽ chạy đi tìm chỗ trú, đằng này bộ dạng của Mỹ An là chủ động dầm mưa."Anh cô thể không hỏi được không?" - Mỹ An cắn môi.Thanh Bách thở dài gật đầu, nhìn cô thế này làm sao anh dám nói chuyện hôm nay bản thân đã đi gặp cha.Mỹ An nhìn ánh mắt yêu thương lo lắng của Thanh Bách lại không nỡ nói ra sự thật về thân thế Thanh Nhi.Lúc Mỹ An giật mình tỉnh lại đã là trưa hôm sau, trên trán cô đẫm mô hôi, cô nhìn thấy Thanh Bách đang chống cằm ngủ bên giường.Mỹ An bắt đầu nghi ngờ, liệu năm xưa cô phải anh cũng biết nhưng lại làm ngơ hay không? Và nếu anh thật sự không biết gì cả thì cô nên đối xử với anh thế nào đây?“Em tỉnh rồi à? Thấy trong người khỏe hơn chưa?" - Thanh Bách chợttỉnh lại, lo lắng hỏi cô."không sao." - Giọng điểu Mỹ An cô chút xa cách.Thanh Bách không để tâm anh chỉ nghĩ đơn thuần là Mỹ An đang mệt mỏi, tâm trạng cũng không quá tốt."Hôm nay em đừng đến công ty, ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt.Anh cũng không đi, ở nhà chăm em.".