Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 252: Cô Ấy Nói Vậy Thật Sao
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… "không cần đâu, Minh Thái đang đi hưởng tuần trăng mật, lại sắp năm mới rồi công việc cong ty rất nhiều.Em không đến đã đành, anh cũng đừng bỏ bê." - Mỹ An nhẹ giọng nói, ở cùng anh trong một không gian khiến cô sắpnghẹt thở.Nhìn Thanh Bách cô lại nhớ tới cha anh, nhớ tới cái chết của cha mình và sự phản bội không thế chấp nhận được của mẹ cô.Thanh Bách cau mày, trong lòng có chút không vui nhưng vẫn gật đầu đồng ý:"Vậy được, anh nhìn em ăn với uống thuốc xong sẽ đi."Anh muốn vươn tay đỡ lấy eo của Mỹ An cùng nhau đi xuống lầu nhưng cô lại cô ý né tránh, chân bước nhanh hơn một chút.Thanh Bách bắt đầu thấy đ**m bất thường nhưng hiện tại cô là người bệnh, anh chỉ có thể nhẫn nhịn.Bác Hai chuẩn bị cháo trắng và rất nhiều món ăn kèm bổ dưỡng, bên cạnh khay thuốc con đặt nhiều loại mứt khô để ăn khi uống thuốc bị đắng, ồng cũng không quên nói giúp cậu chủ mình một câu:"Mấy thứ này đểu là cậu chủ dặn dò từng chuyện, cậu ấy thật sự rất cưng chiều cô."Mỹ An gắng gượng cười một cái ngồi xuống ghế, Thanh Bách càng đối tốt với cô, lòng cô càng như bị kim châm.Rốt cuộc là anh thật lòng yêu cô hay là anh đang cô bù đắp cho những sai lầm?"Ăn nhiều mới mau khỏe lai." -Thanh Bách gắp một ít thịt vào bát cháo của cô.Mỹ An gật đầu nhưng lại chỉ múc cháo trắng lên ăn, cô lại cầm đũa gắp thức ăn khác.cô ăn xong thi ngoan ngoãn uống hết thuốc, cô chỉ nghĩ cô làm xong thì Thanh Bách sẽ đi đến cong ty.“Em thích mứt gì?" - Thanh Bách cầm đĩa mứt lên đưa cho cô.Mỹ An lắc đầu:“không đắng lẳm, không cần đâu.Em hơi mệt nên lên phòng nằm nghỉ đây."Buổi chiều Mỹ An uống thuốc xong lại lên giường nằm, cô nói muốn ngủ sớm, bác Hai cũng không ngăn cản.Thanh Bách trở về nghe nói cô đã ngủ cũng chỉ biết thở dài."Mỹ An nói không muốn trồng hoa nữa, bảo tối cho người lấp đất lại.""cô ấy nói vậy thật sao?" - Thanh Bách rũ mắt."Phải, Mỹ An đúng là đang cô chuyện không vui." - Bác Hai cũng quan sát thấy cả ngày nay cô rất lạ."Tôi biết rồi." - Thanh Bách hít sâu một hơi đi lên lầu, anh nhẹ nhàng mở cửa ra.Mỹ An không hề ngủ sớm, cô chỉ đang giả vờ mà thôi.Thanh Bách leo lên giường ôm ghì lấy cô, dường như anh cũng đã cảm nhận được cảm giác Mỹ An sắp rời khỏi anh.Mỹ An chôn mình trong chăn, cắn răng không phát ra bất kỳ tiếng động nào.không biết từ khi nào giữa bọn họ đã có một bức tường vô hình..
"không cần đâu, Minh Thái đang đi hưởng tuần trăng mật, lại sắp năm mới rồi công việc cong ty rất nhiều.
Em không đến đã đành, anh cũng đừng bỏ bê." - Mỹ An nhẹ giọng nói, ở cùng anh trong một không gian khiến cô sắp
nghẹt thở.
Nhìn Thanh Bách cô lại nhớ tới cha anh, nhớ tới cái chết của cha mình và sự phản bội không thế chấp nhận được của mẹ cô.
Thanh Bách cau mày, trong lòng có chút không vui nhưng vẫn gật đầu đồng ý:
"Vậy được, anh nhìn em ăn với uống thuốc xong sẽ đi."
Anh muốn vươn tay đỡ lấy eo của Mỹ An cùng nhau đi xuống lầu nhưng cô lại cô ý né tránh, chân bước nhanh hơn một chút.
Thanh Bách bắt đầu thấy đ**m bất thường nhưng hiện tại cô là người bệnh, anh chỉ có thể nhẫn nhịn.
Bác Hai chuẩn bị cháo trắng và rất nhiều món ăn kèm bổ dưỡng, bên cạnh khay thuốc con đặt nhiều loại mứt khô để ăn khi uống thuốc bị đắng, ồng cũng không quên nói giúp cậu chủ mình một câu:
"Mấy thứ này đểu là cậu chủ dặn dò từng chuyện, cậu ấy thật sự rất cưng chiều cô."
Mỹ An gắng gượng cười một cái ngồi xuống ghế, Thanh Bách càng đối tốt với cô, lòng cô càng như bị kim châm.
Rốt cuộc là anh thật lòng yêu cô hay là anh đang cô bù đắp cho những sai lầm?
"Ăn nhiều mới mau khỏe lai." -
Thanh Bách gắp một ít thịt vào bát cháo của cô.
Mỹ An gật đầu nhưng lại chỉ múc cháo trắng lên ăn, cô lại cầm đũa gắp thức ăn khác.
cô ăn xong thi ngoan ngoãn uống hết thuốc, cô chỉ nghĩ cô làm xong thì Thanh Bách sẽ đi đến cong ty.
“Em thích mứt gì?" - Thanh Bách cầm đĩa mứt lên đưa cho cô.
Mỹ An lắc đầu:
“không đắng lẳm, không cần đâu.
Em hơi mệt nên lên phòng nằm nghỉ đây."
Buổi chiều Mỹ An uống thuốc xong lại lên giường nằm, cô nói muốn ngủ sớm, bác Hai cũng không ngăn cản.
Thanh Bách trở về nghe nói cô đã ngủ cũng chỉ biết thở dài.
"Mỹ An nói không muốn trồng hoa nữa, bảo tối cho người lấp đất lại."
"cô ấy nói vậy thật sao?" - Thanh Bách rũ mắt.
"Phải, Mỹ An đúng là đang cô chuyện không vui." - Bác Hai cũng quan sát thấy cả ngày nay cô rất lạ.
"Tôi biết rồi." - Thanh Bách hít sâu một hơi đi lên lầu, anh nhẹ nhàng mở cửa ra.
Mỹ An không hề ngủ sớm, cô chỉ đang giả vờ mà thôi.
Thanh Bách leo lên giường ôm ghì lấy cô, dường như anh cũng đã cảm nhận được cảm giác Mỹ An sắp rời khỏi anh.
Mỹ An chôn mình trong chăn, cắn răng không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
không biết từ khi nào giữa bọn họ đã có một bức tường vô hình..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… "không cần đâu, Minh Thái đang đi hưởng tuần trăng mật, lại sắp năm mới rồi công việc cong ty rất nhiều.Em không đến đã đành, anh cũng đừng bỏ bê." - Mỹ An nhẹ giọng nói, ở cùng anh trong một không gian khiến cô sắpnghẹt thở.Nhìn Thanh Bách cô lại nhớ tới cha anh, nhớ tới cái chết của cha mình và sự phản bội không thế chấp nhận được của mẹ cô.Thanh Bách cau mày, trong lòng có chút không vui nhưng vẫn gật đầu đồng ý:"Vậy được, anh nhìn em ăn với uống thuốc xong sẽ đi."Anh muốn vươn tay đỡ lấy eo của Mỹ An cùng nhau đi xuống lầu nhưng cô lại cô ý né tránh, chân bước nhanh hơn một chút.Thanh Bách bắt đầu thấy đ**m bất thường nhưng hiện tại cô là người bệnh, anh chỉ có thể nhẫn nhịn.Bác Hai chuẩn bị cháo trắng và rất nhiều món ăn kèm bổ dưỡng, bên cạnh khay thuốc con đặt nhiều loại mứt khô để ăn khi uống thuốc bị đắng, ồng cũng không quên nói giúp cậu chủ mình một câu:"Mấy thứ này đểu là cậu chủ dặn dò từng chuyện, cậu ấy thật sự rất cưng chiều cô."Mỹ An gắng gượng cười một cái ngồi xuống ghế, Thanh Bách càng đối tốt với cô, lòng cô càng như bị kim châm.Rốt cuộc là anh thật lòng yêu cô hay là anh đang cô bù đắp cho những sai lầm?"Ăn nhiều mới mau khỏe lai." -Thanh Bách gắp một ít thịt vào bát cháo của cô.Mỹ An gật đầu nhưng lại chỉ múc cháo trắng lên ăn, cô lại cầm đũa gắp thức ăn khác.cô ăn xong thi ngoan ngoãn uống hết thuốc, cô chỉ nghĩ cô làm xong thì Thanh Bách sẽ đi đến cong ty.“Em thích mứt gì?" - Thanh Bách cầm đĩa mứt lên đưa cho cô.Mỹ An lắc đầu:“không đắng lẳm, không cần đâu.Em hơi mệt nên lên phòng nằm nghỉ đây."Buổi chiều Mỹ An uống thuốc xong lại lên giường nằm, cô nói muốn ngủ sớm, bác Hai cũng không ngăn cản.Thanh Bách trở về nghe nói cô đã ngủ cũng chỉ biết thở dài."Mỹ An nói không muốn trồng hoa nữa, bảo tối cho người lấp đất lại.""cô ấy nói vậy thật sao?" - Thanh Bách rũ mắt."Phải, Mỹ An đúng là đang cô chuyện không vui." - Bác Hai cũng quan sát thấy cả ngày nay cô rất lạ."Tôi biết rồi." - Thanh Bách hít sâu một hơi đi lên lầu, anh nhẹ nhàng mở cửa ra.Mỹ An không hề ngủ sớm, cô chỉ đang giả vờ mà thôi.Thanh Bách leo lên giường ôm ghì lấy cô, dường như anh cũng đã cảm nhận được cảm giác Mỹ An sắp rời khỏi anh.Mỹ An chôn mình trong chăn, cắn răng không phát ra bất kỳ tiếng động nào.không biết từ khi nào giữa bọn họ đã có một bức tường vô hình..