Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 263: Năm Tháng Con Dài
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Xin lỗi, Vân Anh lại gây chuyện với em." - Thanh Tùng cười khổ.“không cần xin lỗi, em không trách Vân Anh, cô ấy suy cho cùng chưa từng được hạnh phúc.Hơn nữa cô ấychỉ vì trả thù cho gia đình mình thôi, ai có thể bỏ qua mối thù đó được."Thanh Bách đứng cạnh nghe Mỹ An nói câu vừa rồi mà côi lòng lạnh lẽo, câu này chính là thể hiện lập trường của Mỹ An.Mối thù này không chỉ Vân anh không bỏ qua mà chính cô cũng vậy.Thanh Tùng lắc đầu cưới, chính cậu ta cũng không ngờ được đi một vòng lớn như thế, tất cả đều do Lưu gia bọn họ gây ra bao oan trái.Dù cho chuyện gì xảy ra với Vân Anh ở bên trong cánh cửa kia, có lẽ Thanh Tùng cũng muốn chăm sóc cho cô ta cả đời để bù đắp.đến phòng phẫu thuật sau mấy tiếng đồng hồ dài đằng đẵng đã tắt, bác sĩ và y tá bước ra rất nhiều."Mẹ con cô ấy có sao không?" -Thanh Tùng khấn trương hỏi."Chúng tôi rất tiếc nhưng đứa bé không thế giữ lại, xương ống chân cô ấy gãy rất nghiêm trọng, có thể sau này khó đi lại nhưng bình thường.Mong gia đình chuẩn bị tâm lý."không còn ai nói thêm lời nào nữa, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của từng người.Nói xong thì cô cũng quay lưng rời đi, Thanh Bách muốn đi theo nhưng bị Mỹ An lạnh lùng ngăn lại."để em yên tĩnh đi.""Trừng phạt sao? Vậy tại sao không trừng phạt lên ỏng ta? Tại saolại bắt tôi gánh chịu?" - Thanh Bách đứng đó một mình, hỏi ông trời cũng là hỏi bản thân."Nếu đã là trừng phạt thì sao không để tôi chết đi cho xong hà cô gì cướp đi con trai tôi, hà cô gì gây đau khổ thêm cho Mỹ An.Tôi không tin ông trời công bằng đâu, rõ ràng là ông bất công." - Thanh Bách cười chua chát.Thanh Bách đợi ở ngoài phòng săn sóc đặc biệt, Thanh Tùng vào trong đó được một lúc thì bước ra, biểu cảm không được khả quan lắm..
“Xin lỗi, Vân Anh lại gây chuyện với em." - Thanh Tùng cười khổ.
“không cần xin lỗi, em không trách Vân Anh, cô ấy suy cho cùng chưa từng được hạnh phúc.
Hơn nữa cô ấy
chỉ vì trả thù cho gia đình mình thôi, ai có thể bỏ qua mối thù đó được."
Thanh Bách đứng cạnh nghe Mỹ An nói câu vừa rồi mà côi lòng lạnh lẽo, câu này chính là thể hiện lập trường của Mỹ An.
Mối thù này không chỉ Vân anh không bỏ qua mà chính cô cũng vậy.
Thanh Tùng lắc đầu cưới, chính cậu ta cũng không ngờ được đi một vòng lớn như thế, tất cả đều do Lưu gia bọn họ gây ra bao oan trái.
Dù cho chuyện gì xảy ra với Vân Anh ở bên trong cánh cửa kia, có lẽ Thanh Tùng cũng muốn chăm sóc cho cô ta cả đời để bù đắp.
đến phòng phẫu thuật sau mấy tiếng đồng hồ dài đằng đẵng đã tắt, bác sĩ và y tá bước ra rất nhiều.
"Mẹ con cô ấy có sao không?" -Thanh Tùng khấn trương hỏi.
"Chúng tôi rất tiếc nhưng đứa bé không thế giữ lại, xương ống chân cô ấy gãy rất nghiêm trọng, có thể sau này khó đi lại nhưng bình thường.
Mong gia đình chuẩn bị tâm lý."
không còn ai nói thêm lời nào nữa, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của từng người.
Nói xong thì cô cũng quay lưng rời đi, Thanh Bách muốn đi theo nhưng bị Mỹ An lạnh lùng ngăn lại.
"để em yên tĩnh đi."
"Trừng phạt sao? Vậy tại sao không trừng phạt lên ỏng ta? Tại sao
lại bắt tôi gánh chịu?" - Thanh Bách đứng đó một mình, hỏi ông trời cũng là hỏi bản thân.
"Nếu đã là trừng phạt thì sao không để tôi chết đi cho xong hà cô gì cướp đi con trai tôi, hà cô gì gây đau khổ thêm cho Mỹ An.
Tôi không tin ông trời công bằng đâu, rõ ràng là ông bất công." - Thanh Bách cười chua chát.
Thanh Bách đợi ở ngoài phòng săn sóc đặc biệt, Thanh Tùng vào trong đó được một lúc thì bước ra, biểu cảm không được khả quan lắm..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Xin lỗi, Vân Anh lại gây chuyện với em." - Thanh Tùng cười khổ.“không cần xin lỗi, em không trách Vân Anh, cô ấy suy cho cùng chưa từng được hạnh phúc.Hơn nữa cô ấychỉ vì trả thù cho gia đình mình thôi, ai có thể bỏ qua mối thù đó được."Thanh Bách đứng cạnh nghe Mỹ An nói câu vừa rồi mà côi lòng lạnh lẽo, câu này chính là thể hiện lập trường của Mỹ An.Mối thù này không chỉ Vân anh không bỏ qua mà chính cô cũng vậy.Thanh Tùng lắc đầu cưới, chính cậu ta cũng không ngờ được đi một vòng lớn như thế, tất cả đều do Lưu gia bọn họ gây ra bao oan trái.Dù cho chuyện gì xảy ra với Vân Anh ở bên trong cánh cửa kia, có lẽ Thanh Tùng cũng muốn chăm sóc cho cô ta cả đời để bù đắp.đến phòng phẫu thuật sau mấy tiếng đồng hồ dài đằng đẵng đã tắt, bác sĩ và y tá bước ra rất nhiều."Mẹ con cô ấy có sao không?" -Thanh Tùng khấn trương hỏi."Chúng tôi rất tiếc nhưng đứa bé không thế giữ lại, xương ống chân cô ấy gãy rất nghiêm trọng, có thể sau này khó đi lại nhưng bình thường.Mong gia đình chuẩn bị tâm lý."không còn ai nói thêm lời nào nữa, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của từng người.Nói xong thì cô cũng quay lưng rời đi, Thanh Bách muốn đi theo nhưng bị Mỹ An lạnh lùng ngăn lại."để em yên tĩnh đi.""Trừng phạt sao? Vậy tại sao không trừng phạt lên ỏng ta? Tại saolại bắt tôi gánh chịu?" - Thanh Bách đứng đó một mình, hỏi ông trời cũng là hỏi bản thân."Nếu đã là trừng phạt thì sao không để tôi chết đi cho xong hà cô gì cướp đi con trai tôi, hà cô gì gây đau khổ thêm cho Mỹ An.Tôi không tin ông trời công bằng đâu, rõ ràng là ông bất công." - Thanh Bách cười chua chát.Thanh Bách đợi ở ngoài phòng săn sóc đặc biệt, Thanh Tùng vào trong đó được một lúc thì bước ra, biểu cảm không được khả quan lắm..