Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 264: Cô Xem Cho Cả Anh Ấy Đi
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… "Vân Anh sao rồi?"Thanh Tùng lắc đầu: “không tốt lắm, không muốn nói chuyện cũng không muốn nhìn thấy ai."“Đi ăn chút gì đi, không có sức làm sao chăm sóc được người khác." -Thanh Bách kéo cậu ra căn-tin.Hai anh em ngồi đối diện nhau, cố gắng nuốt mấy miếng thịt khô khan không rõ mùi vị.“Mỹ An sao rồi?""con có thể nào, đến mặt anh cũng không muốn nhìn." - Thanh Bách cười khổ.“không thể trách cô ấy, đổi lại là ai cũng khó mà tha thứ được, anh chỉ có thế hạ mình thôi."“Anh không ngại hạ mình nài nỉ cô ấy, chỉ là anh cũng thấy không cam tâm.Đâu chỉ ông ta, chính mẹ của Mỹ An cũng ích kỷ, người vô tội nhất chắc là mẹ của anh." - Thanh Bách nghiến răng.“Vân Anh hay Mỹ An thì đểu là Lưu gia nợ người ta, cả đời này có lẽ em và anh đểu phải dùng để bù đắp lỗi lầm mà Lưu gia đã gây ra." - Lúc cậu nhìn thấy Vân Anh nằm trên giường bệnh trắng toát, dù không có tình yêu nhưng cậu đã xác định, cậu muốn sau này chăm sóc cho cô.Cậu yêu Mỹ An bao lâu, Vân Anh cũng yêu cậu bấy lâu, bọn họ hoàntoàn cơ thể lựa chọn một cuộc sống đơn giản hơn nhiều.Những chuyện trả thù day dưa đau đớn, Thanh Tùng nghĩ thôi cứ nhường lại cho Thanh Bách và Mỹ An.Câu nói này của Thanh Tùng khiến Thanh Bách như ngộ ra được đạo lý, ông trời không chỉ trừng phạt Lưu gia bằng cách cướp đi hai đứa trẻ.Mà số mệnh con côt chặt bọn họ với nhau, anh và cậu có lẽ sẽ không bao giờ thoát khỏi vòng tròn luẩn quẩn với Mỹ An và Vân Anh.Thanh Bách đi tìm Mỹ An, anh bắt gặp Mỹ Tâm đến đón cô về.Thanh Bách lấy hết can đảm ra giữ cô lại:Thanh Bách lắc đầu, sau đó hai người đi thẳng ra cổng bệnh viện.Truyện Lịch SửSuốt một đường trở về nhà, Mỹ An và Thanh Bách không nói với nhau lời nào.Cả hai đều tận lực khắc chếnhững xúc cảm hỗn loạn để không làm tổn thương đối phương.Buổi tối, sau khi Thanh Bách suy nghĩ nghĩ kỹ; chủ động đề nghị để cô được yên tĩnh:“đêm nay em ngủ sớm đi, anh ngủ lại ở thư phòng."Mỹ An nghe anh nói vậy lại thấy chút nhẹ nhõm, gật đầu đồng ý.Mỹ An đêm đó cũng không thể an giấc như anh mong muốn.cô luồn suy nghĩ về cách giải quyết những chuyện trước mắt, liệu có cách nào mà cô và anh không chia xa hay không?.
"Vân Anh sao rồi?"
Thanh Tùng lắc đầu: “không tốt lắm, không muốn nói chuyện cũng không muốn nhìn thấy ai."
“Đi ăn chút gì đi, không có sức làm sao chăm sóc được người khác." -Thanh Bách kéo cậu ra căn-tin.
Hai anh em ngồi đối diện nhau, cố gắng nuốt mấy miếng thịt khô khan không rõ mùi vị.
“Mỹ An sao rồi?"
"con có thể nào, đến mặt anh cũng không muốn nhìn." - Thanh Bách cười khổ.
“không thể trách cô ấy, đổi lại là ai cũng khó mà tha thứ được, anh chỉ có thế hạ mình thôi."
“Anh không ngại hạ mình nài nỉ cô ấy, chỉ là anh cũng thấy không cam tâm.
Đâu chỉ ông ta, chính mẹ của Mỹ An cũng ích kỷ, người vô tội nhất chắc là mẹ của anh." - Thanh Bách nghiến răng.
“Vân Anh hay Mỹ An thì đểu là Lưu gia nợ người ta, cả đời này có lẽ em và anh đểu phải dùng để bù đắp lỗi lầm mà Lưu gia đã gây ra." - Lúc cậu nhìn thấy Vân Anh nằm trên giường bệnh trắng toát, dù không có tình yêu nhưng cậu đã xác định, cậu muốn sau này chăm sóc cho cô.
Cậu yêu Mỹ An bao lâu, Vân Anh cũng yêu cậu bấy lâu, bọn họ hoàn
toàn cơ thể lựa chọn một cuộc sống đơn giản hơn nhiều.
Những chuyện trả thù day dưa đau đớn, Thanh Tùng nghĩ thôi cứ nhường lại cho Thanh Bách và Mỹ An.
Câu nói này của Thanh Tùng khiến Thanh Bách như ngộ ra được đạo lý, ông trời không chỉ trừng phạt Lưu gia bằng cách cướp đi hai đứa trẻ.
Mà số mệnh con côt chặt bọn họ với nhau, anh và cậu có lẽ sẽ không bao giờ thoát khỏi vòng tròn luẩn quẩn với Mỹ An và Vân Anh.
Thanh Bách đi tìm Mỹ An, anh bắt gặp Mỹ Tâm đến đón cô về.
Thanh Bách lấy hết can đảm ra giữ cô lại:
Thanh Bách lắc đầu, sau đó hai người đi thẳng ra cổng bệnh viện.
Truyện Lịch Sử
Suốt một đường trở về nhà, Mỹ An và Thanh Bách không nói với nhau lời nào.
Cả hai đều tận lực khắc chế
những xúc cảm hỗn loạn để không làm tổn thương đối phương.
Buổi tối, sau khi Thanh Bách suy nghĩ nghĩ kỹ; chủ động đề nghị để cô được yên tĩnh:
“đêm nay em ngủ sớm đi, anh ngủ lại ở thư phòng."
Mỹ An nghe anh nói vậy lại thấy chút nhẹ nhõm, gật đầu đồng ý.
Mỹ An đêm đó cũng không thể an giấc như anh mong muốn.
cô luồn suy nghĩ về cách giải quyết những chuyện trước mắt, liệu có cách nào mà cô và anh không chia xa hay không?.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… "Vân Anh sao rồi?"Thanh Tùng lắc đầu: “không tốt lắm, không muốn nói chuyện cũng không muốn nhìn thấy ai."“Đi ăn chút gì đi, không có sức làm sao chăm sóc được người khác." -Thanh Bách kéo cậu ra căn-tin.Hai anh em ngồi đối diện nhau, cố gắng nuốt mấy miếng thịt khô khan không rõ mùi vị.“Mỹ An sao rồi?""con có thể nào, đến mặt anh cũng không muốn nhìn." - Thanh Bách cười khổ.“không thể trách cô ấy, đổi lại là ai cũng khó mà tha thứ được, anh chỉ có thế hạ mình thôi."“Anh không ngại hạ mình nài nỉ cô ấy, chỉ là anh cũng thấy không cam tâm.Đâu chỉ ông ta, chính mẹ của Mỹ An cũng ích kỷ, người vô tội nhất chắc là mẹ của anh." - Thanh Bách nghiến răng.“Vân Anh hay Mỹ An thì đểu là Lưu gia nợ người ta, cả đời này có lẽ em và anh đểu phải dùng để bù đắp lỗi lầm mà Lưu gia đã gây ra." - Lúc cậu nhìn thấy Vân Anh nằm trên giường bệnh trắng toát, dù không có tình yêu nhưng cậu đã xác định, cậu muốn sau này chăm sóc cho cô.Cậu yêu Mỹ An bao lâu, Vân Anh cũng yêu cậu bấy lâu, bọn họ hoàntoàn cơ thể lựa chọn một cuộc sống đơn giản hơn nhiều.Những chuyện trả thù day dưa đau đớn, Thanh Tùng nghĩ thôi cứ nhường lại cho Thanh Bách và Mỹ An.Câu nói này của Thanh Tùng khiến Thanh Bách như ngộ ra được đạo lý, ông trời không chỉ trừng phạt Lưu gia bằng cách cướp đi hai đứa trẻ.Mà số mệnh con côt chặt bọn họ với nhau, anh và cậu có lẽ sẽ không bao giờ thoát khỏi vòng tròn luẩn quẩn với Mỹ An và Vân Anh.Thanh Bách đi tìm Mỹ An, anh bắt gặp Mỹ Tâm đến đón cô về.Thanh Bách lấy hết can đảm ra giữ cô lại:Thanh Bách lắc đầu, sau đó hai người đi thẳng ra cổng bệnh viện.Truyện Lịch SửSuốt một đường trở về nhà, Mỹ An và Thanh Bách không nói với nhau lời nào.Cả hai đều tận lực khắc chếnhững xúc cảm hỗn loạn để không làm tổn thương đối phương.Buổi tối, sau khi Thanh Bách suy nghĩ nghĩ kỹ; chủ động đề nghị để cô được yên tĩnh:“đêm nay em ngủ sớm đi, anh ngủ lại ở thư phòng."Mỹ An nghe anh nói vậy lại thấy chút nhẹ nhõm, gật đầu đồng ý.Mỹ An đêm đó cũng không thể an giấc như anh mong muốn.cô luồn suy nghĩ về cách giải quyết những chuyện trước mắt, liệu có cách nào mà cô và anh không chia xa hay không?.