Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 275
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An bị mấy câu này của anh làm cho hơi lung lay, cô hình như không quá xem trọng chuyện anh có phải cố tình mua tòa nhà này hay không.Có lẽ là do trong lòng có chút khó chịu với anh, tìm một cớ để phát tiết thôi. “Sao em không nói nữa?” -Thanh Bách nhướn mày. “Bỏ đi vậy, không phải anh thì thôi” - Mỹ An quay lưng muốn đi, rõ ràng đã rời khỏi được rồi còn tự mình chủ động quay trở lại. Thanh Bách sao có thể dễ dàng để cô tùy ý như thế, anh nắm lấy hai vai cô, ấn mạnh lên tường: “Mấy ngày không gặp, em đến đây anh còn tưởng là do em nhớ anh.” Mỹ An ra sức vùng vẫy, không muốn trả lời anh. “Có lẽ em không nhớ nhưng anh thì có, anh nhớ em phát điên lên được.” Tiếp đó, Thanh Bách ra sức hôn Mỹ An, nụ hôn đầy thô bạo và khiên cưỡng, Mỹ An tất nhiên kịch liệt chống trả.Đến lúc cả hai buông nhau ra thì môi cô đã sưng tấy cả lên, môi anh cũng bị cô cắn đến rớm máu.Đây thật sự giống như người ta nói yêu nhau lắm thì cắn nhau đau. Mỹ An tức giận chạy vội ra khỏi phòng, lần này Thanh Bách cũng không đuổi theo nữa.Anh thở dài mang hợp đồng của tòa nhà phía Nam qua bên Minh Thái nói cậu liên hệ với Mỹ Tâm bán lại. Mỹ An gọi điện cho Minh Thái, bảo cậu khi nào không có Thanh Bách ở đó thì bảo mình.Minh Thái mặc dù không tự nguyện lắm cũng gật đầu đồng ý.Hôm sau Thanh Bạch đi gặp gỡ khách hàng thể là Mỹ An lại đến công ty. Cô xử lý mọi công việc còn dang dở, sau đó mang tất cả hồ sơ và tài liệu đưa cho Mỹ An: “Minh Thái, sau này tôi không trở lại nữa đâu.Mọi chuyện phải trông cậy vào cậu rồi” Minh Thái đứng bật dậy, lắc đầu: “Đừng có đùa, cô muốn nghỉ ngơi thì cứ thoải mái, đừng có hễ chút là bỏ đi” “Lần này không phải đùa, tôi thật sự sẽ không trở lại, tôi và Thanh Bách giờ đã không còn quan hệ gì nữa.” - Giọng Mỹ An chua xót..
Mỹ An bị mấy câu này của anh làm cho hơi lung lay, cô hình như không quá xem trọng chuyện anh có phải cố tình mua tòa nhà này hay không.
Có lẽ là do trong lòng có chút khó chịu với anh, tìm một cớ để phát tiết thôi. “Sao em không nói nữa?” -
Thanh Bách nhướn mày.
“Bỏ đi vậy, không phải anh thì thôi” - Mỹ An quay lưng muốn đi, rõ ràng đã rời khỏi được rồi còn tự mình chủ động quay trở lại. Thanh Bách sao có thể dễ dàng để cô tùy ý như thế, anh nắm lấy hai vai cô, ấn mạnh lên
tường:
“Mấy ngày không gặp, em đến đây anh còn tưởng là do em nhớ anh.”
Mỹ An ra sức vùng vẫy, không muốn trả lời anh.
“Có lẽ em không nhớ nhưng anh thì có, anh nhớ em phát điên lên được.”
Tiếp đó, Thanh Bách ra sức hôn Mỹ An, nụ hôn đầy thô bạo và khiên cưỡng, Mỹ An tất nhiên kịch liệt chống trả.
Đến lúc cả hai buông nhau ra thì môi cô đã sưng tấy cả lên, môi anh cũng bị cô cắn đến rớm máu.
Đây thật sự giống như người ta nói yêu nhau lắm thì cắn nhau đau.
Mỹ An tức giận chạy vội ra khỏi phòng, lần này Thanh Bách cũng không đuổi theo nữa.
Anh thở dài mang hợp đồng của tòa nhà phía Nam qua bên Minh Thái nói cậu liên hệ với Mỹ Tâm bán lại.
Mỹ An gọi điện cho Minh Thái, bảo cậu khi nào không có Thanh Bách ở đó thì bảo mình.
Minh Thái mặc dù không tự nguyện lắm cũng gật đầu đồng ý.
Hôm sau Thanh Bạch đi gặp gỡ khách hàng thể là Mỹ An lại đến công ty.
Cô xử lý mọi công việc còn dang dở, sau đó mang tất cả hồ sơ và tài liệu đưa cho Mỹ An:
“Minh Thái, sau này tôi không trở lại nữa đâu.
Mọi chuyện phải trông cậy vào cậu rồi”
Minh Thái đứng bật dậy, lắc đầu:
“Đừng có đùa, cô muốn nghỉ ngơi thì cứ thoải mái, đừng có hễ chút là bỏ đi”
“Lần này không phải đùa, tôi thật sự sẽ không trở lại, tôi và Thanh Bách giờ đã không còn quan hệ gì nữa.” - Giọng Mỹ An chua xót..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An bị mấy câu này của anh làm cho hơi lung lay, cô hình như không quá xem trọng chuyện anh có phải cố tình mua tòa nhà này hay không.Có lẽ là do trong lòng có chút khó chịu với anh, tìm một cớ để phát tiết thôi. “Sao em không nói nữa?” -Thanh Bách nhướn mày. “Bỏ đi vậy, không phải anh thì thôi” - Mỹ An quay lưng muốn đi, rõ ràng đã rời khỏi được rồi còn tự mình chủ động quay trở lại. Thanh Bách sao có thể dễ dàng để cô tùy ý như thế, anh nắm lấy hai vai cô, ấn mạnh lên tường: “Mấy ngày không gặp, em đến đây anh còn tưởng là do em nhớ anh.” Mỹ An ra sức vùng vẫy, không muốn trả lời anh. “Có lẽ em không nhớ nhưng anh thì có, anh nhớ em phát điên lên được.” Tiếp đó, Thanh Bách ra sức hôn Mỹ An, nụ hôn đầy thô bạo và khiên cưỡng, Mỹ An tất nhiên kịch liệt chống trả.Đến lúc cả hai buông nhau ra thì môi cô đã sưng tấy cả lên, môi anh cũng bị cô cắn đến rớm máu.Đây thật sự giống như người ta nói yêu nhau lắm thì cắn nhau đau. Mỹ An tức giận chạy vội ra khỏi phòng, lần này Thanh Bách cũng không đuổi theo nữa.Anh thở dài mang hợp đồng của tòa nhà phía Nam qua bên Minh Thái nói cậu liên hệ với Mỹ Tâm bán lại. Mỹ An gọi điện cho Minh Thái, bảo cậu khi nào không có Thanh Bách ở đó thì bảo mình.Minh Thái mặc dù không tự nguyện lắm cũng gật đầu đồng ý.Hôm sau Thanh Bạch đi gặp gỡ khách hàng thể là Mỹ An lại đến công ty. Cô xử lý mọi công việc còn dang dở, sau đó mang tất cả hồ sơ và tài liệu đưa cho Mỹ An: “Minh Thái, sau này tôi không trở lại nữa đâu.Mọi chuyện phải trông cậy vào cậu rồi” Minh Thái đứng bật dậy, lắc đầu: “Đừng có đùa, cô muốn nghỉ ngơi thì cứ thoải mái, đừng có hễ chút là bỏ đi” “Lần này không phải đùa, tôi thật sự sẽ không trở lại, tôi và Thanh Bách giờ đã không còn quan hệ gì nữa.” - Giọng Mỹ An chua xót..