Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 276
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Mỹ An, cô đừng vội đưa ra quyết định” - Minh Thái cảm thấy không biết nên nói gì lúc này. “Lần này không giống như những lần trước, không chỉ là câu chuyện của riêng chúng tôi.Vải lại tôi cũng không nên ở Bách Niên, tôi phải quay về phụ giúp chị gái rồi, chúng tôi muốn xây dựng lại Trần gia huy hoàng của ngày đó.” Minh Thái có thể thấy rõ sự quyết tâm trong mắt Mỹ An, có lẽ đúng như cô nói, lần này đi sẽ không về nữa. “Mong cậu chăm sóc tốt cho Thanh Nhi, con bé không nên chịu tổn thương nữa” "Cô yên tâm" - Minh Thái gật đầu chắc nịch. Mỹ An dặn dò xong thì rời đi, cô không nhìn lại cũng không tỏ ra lưu luyến gì, bước đi một cách dứt khoát. Lưu Thanh Bách trở về công ty chưa kịp chuẩn bị gì đã nghe được tin tức chấn động từ Minh Thái. “Tại sao cậu không ngăn cô ấy lại?” “Tôi ngăn thế nào được” “ít nhất cũng nên gọi báo cho tôi một tiếng - Thanh Bách lắc đầu. “Anh phải nhìn thấy dáng vẻ hạ quyết tâm của Mỹ An khi đó, chắc chắn anh không muốn nói thêm gì đâu.” Thanh Bách cười trừ, sao anh chưa từng nhìn thấy được.Lúc Mỹ An tháo chiếc vòng ngọc trai trả cho anh, từ cử chỉ đến ánh mắt không biết có bao nhiêu là tuyệt tình. “Cô ấy thu dọn hết rồi sao?” Minh Thái thở dài nói: “Không thu dọn gì cả, chỉ xử lý những công việc còn tồn đọng rồi bàn giao cho tôi.Cô ấy rời đi như ngày cô ấy đến, không chút vướng bận nào? Thanh Bách gật đầu coi như đã biết, anh mở cửa phòng làm việc của Mỹ An, đúng như Minh Thái nữa, cô không thu dọn bất kỳ thứ gì cả.Đồ đạc trong phòng vẫn nguyên vẹn như vậy chỉ có người là không còn nữa. Từ ngày Mỹ An rời khỏi biệt thự, Thanh Bách vẫn luôn lừa mình rằng cô chỉ đang cần thời gian bình tĩnh.“Ông ta không thể mặc kệ, Thanh Tùng hiện tại chỉ chuyên tâm lo lắng cho Vân Anh.Em sẽ đi nói chuyện với Vân Anh và Thanh Tùng, em sẽ bảo họ tránh đi một thời gian” “Họ sẽ nghe em sao?” - Đông Quân hỏi. “Thanh Tùng sẽ nghe còn Vân Anh em đã nghĩ xong phải nói chuyện với cô ta thế nào rồi” “Em khuyên Vân Anh an phận mà sống, chị cũng định mấy hôm nữa đi thăm Tấn Khang.Chuyện của Vân Anh gặp chuyện làm anh ta không ổn lắm, chị muốn đi khuyên can vài câu” .
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Mỹ An, cô đừng vội đưa ra quyết định” - Minh Thái cảm thấy không biết nên nói gì lúc này.
“Lần này không giống như những lần trước, không chỉ là câu chuyện của riêng chúng tôi.
Vải lại tôi cũng không nên ở Bách Niên, tôi phải quay về phụ giúp chị gái rồi, chúng tôi muốn xây dựng lại Trần gia huy hoàng của ngày đó.” Minh Thái có thể thấy rõ sự quyết tâm trong mắt Mỹ An, có lẽ đúng như cô nói, lần này đi sẽ không về nữa.
“Mong cậu chăm sóc tốt cho Thanh Nhi, con bé không nên chịu tổn thương nữa”
"Cô yên tâm" - Minh Thái gật đầu chắc nịch.
Mỹ An dặn dò xong thì rời đi, cô không nhìn lại cũng không tỏ ra lưu luyến gì, bước đi một cách dứt khoát. Lưu Thanh Bách trở về công ty chưa kịp chuẩn bị gì đã nghe được tin tức chấn động từ Minh Thái.
“Tại sao cậu không ngăn cô ấy lại?”
“Tôi ngăn thế nào được”
“ít nhất cũng nên gọi báo cho tôi một tiếng - Thanh Bách lắc đầu.
“Anh phải nhìn thấy dáng vẻ hạ quyết tâm của Mỹ An khi đó, chắc chắn anh không muốn nói thêm gì đâu.”
Thanh Bách cười trừ, sao anh chưa từng nhìn thấy được.
Lúc Mỹ An tháo chiếc vòng ngọc trai trả cho anh, từ cử chỉ đến ánh mắt không biết có bao nhiêu là tuyệt tình.
“Cô ấy thu dọn hết rồi sao?”
Minh Thái thở dài nói:
“Không thu dọn gì cả, chỉ xử lý những công việc còn tồn đọng rồi bàn giao cho tôi.
Cô ấy rời đi như ngày cô ấy đến, không chút vướng bận nào?
Thanh Bách gật đầu coi như đã biết, anh mở cửa phòng làm việc của Mỹ An, đúng như Minh Thái nữa, cô không thu dọn bất kỳ thứ gì cả.
Đồ đạc trong phòng vẫn nguyên vẹn như vậy chỉ có người là không còn nữa.
Từ ngày Mỹ An rời khỏi biệt thự, Thanh Bách vẫn luôn lừa mình rằng cô chỉ đang cần thời gian bình tĩnh.
“Ông ta không thể mặc kệ, Thanh Tùng hiện tại chỉ chuyên tâm lo lắng cho Vân Anh.
Em sẽ đi nói chuyện với Vân Anh và Thanh Tùng, em sẽ bảo họ tránh đi một thời gian”
“Họ sẽ nghe em sao?” - Đông Quân hỏi.
“Thanh Tùng sẽ nghe còn Vân Anh em đã nghĩ xong phải nói chuyện với cô ta thế nào rồi”
“Em khuyên Vân Anh an phận mà sống, chị cũng định mấy hôm nữa đi thăm Tấn Khang.
Chuyện của Vân Anh gặp chuyện làm anh ta không ổn lắm, chị muốn đi khuyên can vài câu”
.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Mỹ An, cô đừng vội đưa ra quyết định” - Minh Thái cảm thấy không biết nên nói gì lúc này. “Lần này không giống như những lần trước, không chỉ là câu chuyện của riêng chúng tôi.Vải lại tôi cũng không nên ở Bách Niên, tôi phải quay về phụ giúp chị gái rồi, chúng tôi muốn xây dựng lại Trần gia huy hoàng của ngày đó.” Minh Thái có thể thấy rõ sự quyết tâm trong mắt Mỹ An, có lẽ đúng như cô nói, lần này đi sẽ không về nữa. “Mong cậu chăm sóc tốt cho Thanh Nhi, con bé không nên chịu tổn thương nữa” "Cô yên tâm" - Minh Thái gật đầu chắc nịch. Mỹ An dặn dò xong thì rời đi, cô không nhìn lại cũng không tỏ ra lưu luyến gì, bước đi một cách dứt khoát. Lưu Thanh Bách trở về công ty chưa kịp chuẩn bị gì đã nghe được tin tức chấn động từ Minh Thái. “Tại sao cậu không ngăn cô ấy lại?” “Tôi ngăn thế nào được” “ít nhất cũng nên gọi báo cho tôi một tiếng - Thanh Bách lắc đầu. “Anh phải nhìn thấy dáng vẻ hạ quyết tâm của Mỹ An khi đó, chắc chắn anh không muốn nói thêm gì đâu.” Thanh Bách cười trừ, sao anh chưa từng nhìn thấy được.Lúc Mỹ An tháo chiếc vòng ngọc trai trả cho anh, từ cử chỉ đến ánh mắt không biết có bao nhiêu là tuyệt tình. “Cô ấy thu dọn hết rồi sao?” Minh Thái thở dài nói: “Không thu dọn gì cả, chỉ xử lý những công việc còn tồn đọng rồi bàn giao cho tôi.Cô ấy rời đi như ngày cô ấy đến, không chút vướng bận nào? Thanh Bách gật đầu coi như đã biết, anh mở cửa phòng làm việc của Mỹ An, đúng như Minh Thái nữa, cô không thu dọn bất kỳ thứ gì cả.Đồ đạc trong phòng vẫn nguyên vẹn như vậy chỉ có người là không còn nữa. Từ ngày Mỹ An rời khỏi biệt thự, Thanh Bách vẫn luôn lừa mình rằng cô chỉ đang cần thời gian bình tĩnh.“Ông ta không thể mặc kệ, Thanh Tùng hiện tại chỉ chuyên tâm lo lắng cho Vân Anh.Em sẽ đi nói chuyện với Vân Anh và Thanh Tùng, em sẽ bảo họ tránh đi một thời gian” “Họ sẽ nghe em sao?” - Đông Quân hỏi. “Thanh Tùng sẽ nghe còn Vân Anh em đã nghĩ xong phải nói chuyện với cô ta thế nào rồi” “Em khuyên Vân Anh an phận mà sống, chị cũng định mấy hôm nữa đi thăm Tấn Khang.Chuyện của Vân Anh gặp chuyện làm anh ta không ổn lắm, chị muốn đi khuyên can vài câu” .