Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 301: Anh Ấy Chẳng Phải Vẫn Đang Chán Ghét Em Sao”
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Cô và Thanh Bách bởi vì hận thù của hai nhà mà khó có thể quay lại, Mỹ An không hy vọng đến chị gái cũng vì trả thù mà đánh mất hạnh phúc đời mình.Cô biết Tấn Khang thật lòng với chị cô, anh ta cũng đã buông tay chịu trói, bằng lòng ngồi tù để chuộc lại hết những tội nghiệp của mình.So với ông ta thì Tấn Khang sao có thể tính là độc ác được, trên tay anh ta không nhuốm máu của người vô tội như Lưu Văn Trường. “Mỹ An, chị nghĩ em nên biết chuyện này.Năm đó ngoại trừ phá sản, công ty còn để lại rất nhiều khoản nợ, thật sự một mình chị không cách nào giải quyết được.Lúc ấy đã có người âm thầm đứng ra trả hết số nợ cho chúng ta, gần đây điều tra lại chuyện năm xưa chị cũng đã điều tra được ai đã giúp chúng ta”. Mỹ An ngây ra, tò mò hỏi: “Là ai vậy chị?” “Thanh Bách” - Mỹ Tâm trước giờ chưa từng nói giúp Thanh Bách nhưng chuyện nào ra chuyện đó.Anh thật sự đã giúp đỡ Trần gia, Mỹ Tâm hy vọng Mỹ An có thể thấy an ủi phần nào.Cô biết em gái mình vẫn luôn chịu dày vò vì tình cảm dành cho anh. “Lưu Văn Trường là Lưu Văn Trường, Lưu Thanh Bách là Lưu Thanh Bách, em không nên gộp lại mà tính.Dù cho bọn họ là cha con thì đã sao, Thanh Bách cũng tính là người bị hại” - Mỹ Tâm thấy cô im lặng nên nói tiếp. Mỹ An rũ mắt, cô cũng muốn nghĩ vậy lắm chứ nhưng giờ cô đã khiến anh tổn thương sâu sắc.Chính Thanh Bách hiện tại mới là người muốn vạch rõ ranh giới với cô. “Chị à, Thanh Bách thật sự đã giúp chúng ta trả nợ sao? Lúc đó em bỏ đi, anh ấy chẳng phải vẫn đang chán ghét em sao?” “Điều này chứng minh cậu ta vẫn là một người trong tình nghĩa hay nói đúng hơn là một người tốt.” Mỹ An gật đầu, anh tốt như nào cô là người hiểu rõ nhất, đáng tiếc cô đã tự mình chối bỏ đi điều ấy.Mỹ An sợ còn nói tiếp nữa bản thân sẽ lại không cầm lòng được làm ra chuyện chạy đến trước nhà anh dầm mưa như hôm ấy nên chuyển chủ đề: “Phan Kiệt vừa nói em là chú Trung sẽ về nước cuối tuần này, em nghĩ đợi chú Trung về đây mọi chuyện sẽ sáng tỏa hơn.Đặc biệt là quan hệ rối ren nhiều năm trước của bọn họ? “Phải, chị cũng rất muốn biết, tại sao mẹ lại nhẫn tâm với chúng ta như thế.Thà chọn ông ta cũng không muốn quay về bên gia đình mình” - Mỹ Tâm nghiến răng. Phan Kiệt đón Mỹ An đến nhà cậu, cha cậu đang đợi cô ở đó.Vẻ mặt Phan Kiệt trông không được tốt lắm, than thở nói: “Ông ấy vừa xuống máy bay là chửi em một trận ra trò luôn” “Sao thế?”..
Cô và Thanh Bách bởi vì hận thù của hai nhà mà khó có thể quay lại, Mỹ An không hy vọng đến chị gái cũng vì trả thù mà đánh mất hạnh phúc đời mình.
Cô biết Tấn Khang thật lòng với chị cô, anh ta cũng đã buông tay chịu trói, bằng lòng ngồi tù để chuộc lại hết những tội nghiệp của mình.
So với ông ta thì Tấn Khang sao có thể tính là độc ác được, trên tay anh ta không nhuốm máu của người vô tội như Lưu Văn Trường.
“Mỹ An, chị nghĩ em nên biết chuyện này.
Năm đó ngoại trừ phá sản, công ty còn để lại rất nhiều khoản nợ, thật sự một mình chị không cách nào giải quyết được.
Lúc ấy đã có người âm thầm đứng ra trả hết số nợ cho chúng ta, gần đây điều tra lại chuyện năm xưa chị cũng đã điều tra được ai đã giúp chúng ta”.
Mỹ An ngây ra, tò mò hỏi:
“Là ai vậy chị?”
“Thanh Bách” - Mỹ Tâm trước giờ chưa từng nói giúp Thanh Bách nhưng chuyện nào ra chuyện đó.
Anh thật sự đã giúp đỡ Trần gia, Mỹ Tâm hy vọng Mỹ An có thể thấy an ủi phần nào.
Cô biết em gái mình vẫn luôn chịu dày vò vì tình cảm dành cho anh.
“Lưu Văn Trường là Lưu Văn Trường, Lưu Thanh Bách là Lưu Thanh Bách, em không nên gộp lại mà tính.
Dù cho bọn họ là cha con thì đã sao, Thanh Bách cũng tính là người bị hại” - Mỹ Tâm thấy cô im lặng nên nói tiếp.
Mỹ An rũ mắt, cô cũng muốn nghĩ vậy lắm chứ nhưng giờ cô đã khiến anh tổn
thương sâu sắc.
Chính Thanh Bách hiện tại mới là người muốn vạch rõ ranh giới với cô.
“Chị à, Thanh Bách thật sự đã giúp chúng ta trả nợ sao? Lúc đó em bỏ đi, anh ấy chẳng phải vẫn đang chán ghét em sao?”
“Điều này chứng minh cậu ta vẫn là một người trong tình nghĩa hay nói đúng hơn là một người tốt.”
Mỹ An gật đầu, anh tốt như nào cô là người hiểu rõ nhất, đáng tiếc cô đã tự mình chối bỏ đi điều ấy.
Mỹ An sợ còn nói tiếp nữa bản thân sẽ lại không cầm lòng được làm ra chuyện chạy đến trước nhà anh dầm mưa như hôm ấy nên chuyển chủ đề:
“Phan Kiệt vừa nói em là chú Trung sẽ về nước cuối tuần này, em nghĩ đợi chú Trung về đây mọi chuyện sẽ sáng tỏa hơn.
Đặc biệt là quan hệ rối ren nhiều năm trước của bọn họ?
“Phải, chị cũng rất muốn biết, tại sao mẹ lại nhẫn tâm với chúng ta như thế.
Thà chọn ông ta cũng không muốn quay về bên gia đình mình” - Mỹ Tâm nghiến răng.
Phan Kiệt đón Mỹ An đến nhà cậu, cha cậu đang đợi cô ở đó.
Vẻ mặt Phan Kiệt trông không được tốt lắm, than thở nói:
“Ông ấy vừa xuống máy bay là chửi em một trận ra trò luôn”
“Sao thế?”..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Cô và Thanh Bách bởi vì hận thù của hai nhà mà khó có thể quay lại, Mỹ An không hy vọng đến chị gái cũng vì trả thù mà đánh mất hạnh phúc đời mình.Cô biết Tấn Khang thật lòng với chị cô, anh ta cũng đã buông tay chịu trói, bằng lòng ngồi tù để chuộc lại hết những tội nghiệp của mình.So với ông ta thì Tấn Khang sao có thể tính là độc ác được, trên tay anh ta không nhuốm máu của người vô tội như Lưu Văn Trường. “Mỹ An, chị nghĩ em nên biết chuyện này.Năm đó ngoại trừ phá sản, công ty còn để lại rất nhiều khoản nợ, thật sự một mình chị không cách nào giải quyết được.Lúc ấy đã có người âm thầm đứng ra trả hết số nợ cho chúng ta, gần đây điều tra lại chuyện năm xưa chị cũng đã điều tra được ai đã giúp chúng ta”. Mỹ An ngây ra, tò mò hỏi: “Là ai vậy chị?” “Thanh Bách” - Mỹ Tâm trước giờ chưa từng nói giúp Thanh Bách nhưng chuyện nào ra chuyện đó.Anh thật sự đã giúp đỡ Trần gia, Mỹ Tâm hy vọng Mỹ An có thể thấy an ủi phần nào.Cô biết em gái mình vẫn luôn chịu dày vò vì tình cảm dành cho anh. “Lưu Văn Trường là Lưu Văn Trường, Lưu Thanh Bách là Lưu Thanh Bách, em không nên gộp lại mà tính.Dù cho bọn họ là cha con thì đã sao, Thanh Bách cũng tính là người bị hại” - Mỹ Tâm thấy cô im lặng nên nói tiếp. Mỹ An rũ mắt, cô cũng muốn nghĩ vậy lắm chứ nhưng giờ cô đã khiến anh tổn thương sâu sắc.Chính Thanh Bách hiện tại mới là người muốn vạch rõ ranh giới với cô. “Chị à, Thanh Bách thật sự đã giúp chúng ta trả nợ sao? Lúc đó em bỏ đi, anh ấy chẳng phải vẫn đang chán ghét em sao?” “Điều này chứng minh cậu ta vẫn là một người trong tình nghĩa hay nói đúng hơn là một người tốt.” Mỹ An gật đầu, anh tốt như nào cô là người hiểu rõ nhất, đáng tiếc cô đã tự mình chối bỏ đi điều ấy.Mỹ An sợ còn nói tiếp nữa bản thân sẽ lại không cầm lòng được làm ra chuyện chạy đến trước nhà anh dầm mưa như hôm ấy nên chuyển chủ đề: “Phan Kiệt vừa nói em là chú Trung sẽ về nước cuối tuần này, em nghĩ đợi chú Trung về đây mọi chuyện sẽ sáng tỏa hơn.Đặc biệt là quan hệ rối ren nhiều năm trước của bọn họ? “Phải, chị cũng rất muốn biết, tại sao mẹ lại nhẫn tâm với chúng ta như thế.Thà chọn ông ta cũng không muốn quay về bên gia đình mình” - Mỹ Tâm nghiến răng. Phan Kiệt đón Mỹ An đến nhà cậu, cha cậu đang đợi cô ở đó.Vẻ mặt Phan Kiệt trông không được tốt lắm, than thở nói: “Ông ấy vừa xuống máy bay là chửi em một trận ra trò luôn” “Sao thế?”..