Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 302

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Thì ông bảo đã dặn dò em quan tâm chị cẩn thận vậy mà vẫn để mọi thứ nát bét như bây giờ” - Phan Kiệt nhún vai. “Ông ấy đã bảo em giấu diếm mọi chuyện đúng không?” - Mỹ An cũng đã ngầm đoán ra. Đến thời điểm này Phan Kiệt thản nhiên thừa nhận “Phải, ông ấy muốn em giúp đỡ chị cũng muốn em giữ chó tránh xa sự thật.Em chỉ nghe theo ông ấy vế trước thôi, về sau thì miễn đi.Ai cũng xứng đáng biết được chuyện gì đã xảy ra với cuộc đời mình, em không đồng tình việc che giấu” “Em nghĩ chị đang làm đúng sao? Việc cứ lao đầu vào trả thù và làm tổn thương cả người yêu thương mình?” - Mỹ An mím môi. “Đúng hay sai không phải để người ngoài nói, lòng chị sẽ tự biết” Mỹ An bước xuống xe, cô đứng ở trước cửa suy tư, cuối cùng quyết định không vào vội mà ra gọi cuộc một cuộc điện thoại. “Thanh Bách, là em đây” - Chưa bao giờ Mỹ An dùng giọng điệu dè dặt như thế, cô sợ anh không muốn nhận điện thoại của cô. “Anh biết” “Chú Trung về nước rồi, muốn gặp em để nói chuyện năm xưa, em nghĩ anh cũng nên được nghe” “Được, anh sẽ đến” Mỹ An cúp điện thoại xong liền thở phào nhẹ nhõm, xem ra Thanh Bách cũng chưa chán ghét cô lắm. Chú Trung nhìn thấy Mỹ An liền lộ ra một chút áy náy, nhẹ giọng bảo: “Chú xin lỗi” Mỹ An lắc đầu, cười nói: “Đừng xin lỗi con, chú có làm sai gì đâu.” Chú Trung thở dài, ông thật sự đã sai rồi, chỉ là ông không sao sửa sai được nữa. “Con có gọi Thanh Bách đến, chuyện năm xưa con nghĩ anh ấy cũng nên được biết rõ chân tướng”. “Thôi cũng được, ân oán năm đó đáng lẽ không nên gieo lên người mấy đứa nhỏ tụi con nhưng mọi chuyện đã lỡ hết rồi.Đợi Thanh Bách đến, chú sẽ nói luôn vậy.” Phan Kiệt pha một bình trà ngon mang ra đặt lên bàn cho mọi người, cậu ngồi kéo ghế ngồi ở một bên nhìn ba người họ trò chuyện với nhau.Dù không ai bày ra vẻ mặt khó chịu nhưng bầu không khí căng thẳng này thật sự khó thở quá. “Chú, cha Mỹ An, cha Thanh Bách và cả Thu Huệ đều là bạn từ thời cấp ba.” Câu mở đầu của Phan Tấn Trung khiến cho Thanh Bách và Mỹ An không khỏi hít sâu một hơi. “Cha con và cha Thanh Bách đều thích mẹ con, bà ấy thật sự rất đẹp, con và chị con bây giờ đều không so được với bà ấy năm đó” - Ông bắt đầu hồi tưởng lại. “Mẹ con thì chỉ thích Văn Trường thôi, bọn họ là một đôi được nhiều người ngưỡng mộ.Cha con biết bản thân không có cơ hội nên vẫn luôn chúc phúc cho hai người.Sau này Văn Trường đi tu nghiệp ở nước ngoài hai năm, cứ nghĩ sau hai năm sẽ là một đám cưới viên mãn với Thu Huệ, ai mà ngờ được biến cố xảy ra”.

“Thì ông bảo đã dặn dò em quan tâm chị cẩn thận vậy mà vẫn để mọi thứ nát bét như bây giờ” - Phan Kiệt nhún vai. 

“Ông ấy đã bảo em giấu diếm mọi chuyện đúng không?” - Mỹ An cũng đã ngầm đoán ra. 

Đến thời điểm này Phan Kiệt thản nhiên thừa nhận 

“Phải, ông ấy muốn em giúp đỡ chị cũng muốn em giữ chó tránh xa sự thật.

Em chỉ nghe theo ông ấy vế trước thôi, về sau thì miễn đi.

Ai cũng xứng đáng biết được chuyện gì đã xảy ra với cuộc đời mình, em không đồng tình việc che giấu” 

“Em nghĩ chị đang làm đúng sao? Việc cứ lao đầu vào trả thù và làm tổn thương cả người yêu thương mình?” - Mỹ An mím môi. 

“Đúng hay sai không phải để người ngoài nói, lòng chị sẽ tự biết” 

Mỹ An bước xuống xe, cô đứng ở trước cửa suy tư, cuối cùng quyết định không vào vội mà ra gọi cuộc một cuộc điện thoại. 

“Thanh Bách, là em đây” - Chưa bao giờ Mỹ An dùng giọng điệu dè dặt như thế, cô sợ anh không muốn nhận điện thoại của cô. 

“Anh biết” 

“Chú Trung về nước rồi, muốn gặp em để nói chuyện năm xưa, em nghĩ anh cũng nên được nghe” 

“Được, anh sẽ đến” 

Mỹ An cúp điện thoại xong liền thở phào nhẹ nhõm, xem ra Thanh Bách cũng chưa chán ghét cô lắm. 

Chú Trung nhìn thấy Mỹ An liền lộ ra một chút áy náy, nhẹ giọng bảo: 

“Chú xin lỗi” 

Mỹ An lắc đầu, cười nói: 

“Đừng xin lỗi con, chú có làm sai gì đâu.” 

Chú Trung thở dài, ông thật sự đã sai rồi, chỉ là ông không sao sửa sai được nữa. 

“Con có gọi Thanh Bách đến, chuyện năm xưa con nghĩ anh ấy cũng nên được biết rõ chân tướng”. 

“Thôi cũng được, ân oán năm đó đáng lẽ không nên gieo lên người mấy đứa nhỏ tụi con nhưng mọi chuyện đã lỡ hết rồi.

Đợi Thanh Bách đến, chú sẽ nói luôn vậy.” 

Phan Kiệt pha một bình trà ngon mang ra đặt lên bàn cho mọi người, cậu ngồi kéo ghế ngồi ở một bên nhìn ba người họ trò chuyện với nhau.

Dù không ai bày ra vẻ mặt khó chịu nhưng bầu không khí căng thẳng này thật sự khó thở quá. 

“Chú, cha Mỹ An, cha Thanh Bách và cả Thu Huệ đều là bạn từ thời cấp ba.” 

Câu mở đầu của Phan Tấn Trung khiến cho Thanh Bách và Mỹ An không khỏi hít sâu một hơi. 

“Cha con và cha Thanh Bách đều thích mẹ con, bà ấy thật sự rất đẹp, con và chị con bây giờ đều không so được với bà ấy năm đó” - Ông bắt đầu hồi tưởng lại. 

“Mẹ con thì chỉ thích Văn Trường thôi, bọn họ là một đôi được nhiều người 

ngưỡng mộ.

Cha con biết bản thân không có cơ hội nên vẫn luôn chúc phúc cho hai người.

Sau này Văn Trường đi tu nghiệp ở nước ngoài hai năm, cứ nghĩ sau hai năm sẽ là một đám cưới viên mãn với Thu Huệ, ai mà ngờ được biến cố xảy ra”.

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Thì ông bảo đã dặn dò em quan tâm chị cẩn thận vậy mà vẫn để mọi thứ nát bét như bây giờ” - Phan Kiệt nhún vai. “Ông ấy đã bảo em giấu diếm mọi chuyện đúng không?” - Mỹ An cũng đã ngầm đoán ra. Đến thời điểm này Phan Kiệt thản nhiên thừa nhận “Phải, ông ấy muốn em giúp đỡ chị cũng muốn em giữ chó tránh xa sự thật.Em chỉ nghe theo ông ấy vế trước thôi, về sau thì miễn đi.Ai cũng xứng đáng biết được chuyện gì đã xảy ra với cuộc đời mình, em không đồng tình việc che giấu” “Em nghĩ chị đang làm đúng sao? Việc cứ lao đầu vào trả thù và làm tổn thương cả người yêu thương mình?” - Mỹ An mím môi. “Đúng hay sai không phải để người ngoài nói, lòng chị sẽ tự biết” Mỹ An bước xuống xe, cô đứng ở trước cửa suy tư, cuối cùng quyết định không vào vội mà ra gọi cuộc một cuộc điện thoại. “Thanh Bách, là em đây” - Chưa bao giờ Mỹ An dùng giọng điệu dè dặt như thế, cô sợ anh không muốn nhận điện thoại của cô. “Anh biết” “Chú Trung về nước rồi, muốn gặp em để nói chuyện năm xưa, em nghĩ anh cũng nên được nghe” “Được, anh sẽ đến” Mỹ An cúp điện thoại xong liền thở phào nhẹ nhõm, xem ra Thanh Bách cũng chưa chán ghét cô lắm. Chú Trung nhìn thấy Mỹ An liền lộ ra một chút áy náy, nhẹ giọng bảo: “Chú xin lỗi” Mỹ An lắc đầu, cười nói: “Đừng xin lỗi con, chú có làm sai gì đâu.” Chú Trung thở dài, ông thật sự đã sai rồi, chỉ là ông không sao sửa sai được nữa. “Con có gọi Thanh Bách đến, chuyện năm xưa con nghĩ anh ấy cũng nên được biết rõ chân tướng”. “Thôi cũng được, ân oán năm đó đáng lẽ không nên gieo lên người mấy đứa nhỏ tụi con nhưng mọi chuyện đã lỡ hết rồi.Đợi Thanh Bách đến, chú sẽ nói luôn vậy.” Phan Kiệt pha một bình trà ngon mang ra đặt lên bàn cho mọi người, cậu ngồi kéo ghế ngồi ở một bên nhìn ba người họ trò chuyện với nhau.Dù không ai bày ra vẻ mặt khó chịu nhưng bầu không khí căng thẳng này thật sự khó thở quá. “Chú, cha Mỹ An, cha Thanh Bách và cả Thu Huệ đều là bạn từ thời cấp ba.” Câu mở đầu của Phan Tấn Trung khiến cho Thanh Bách và Mỹ An không khỏi hít sâu một hơi. “Cha con và cha Thanh Bách đều thích mẹ con, bà ấy thật sự rất đẹp, con và chị con bây giờ đều không so được với bà ấy năm đó” - Ông bắt đầu hồi tưởng lại. “Mẹ con thì chỉ thích Văn Trường thôi, bọn họ là một đôi được nhiều người ngưỡng mộ.Cha con biết bản thân không có cơ hội nên vẫn luôn chúc phúc cho hai người.Sau này Văn Trường đi tu nghiệp ở nước ngoài hai năm, cứ nghĩ sau hai năm sẽ là một đám cưới viên mãn với Thu Huệ, ai mà ngờ được biến cố xảy ra”.

Chương 302