Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 339: Đã Đến Lúc Phải Gặp Báo Ứng”
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Chuyện này với Mỹ An thật sự quan trọng, bởi vì nếu là Thanh Bách làm thì anh đã giúp cô hoàn thành tâm nguyện.Thanh Bách ngược lại không thấy vui vẻ gì với quyết định của mình.Anh buông tay Mỹ An ra, bước qua cô vào xe đuổi theo Đông Quân. Anh thật sự đã bí mật dặn dò Tiến Thành bày ra một cái bày cho Lưu Văn Trường, chuyến tàu đó sẽ không đi sang biên giới, nó chỉ chạy vòng vòng mục đích là kéo dài thời gian cho cảnh sát đến mà thôi.Thanh Bách quyết định làm vì anh.biết đây là chuyện ý nghĩa nhất anh có thể làm cho Mỹ An nhưng mà làm xong rồi thì anh cũng mất tất cả. Hiện tại cảnh sát đã bao vây toàn bộ bến tàu nhưng Lưu Văn Trường vẫn cố thủ trên tàu không chịu buông tay chịu trói.Trong tay ông ta có súng và cả bà Thu Huệ, cảnh sát vẫn chưa dám manh động, sợ ông ta sẽ làm tổn hại người vô tội. “Lưu Văn Trường, chúng tôi yêu cầu ông buông tay chịu trói, hiện tại ông không thể thoát nữa đâu.” Đông Quân cũng lên tiếng: “Ông làm đủ loại chuyện ác, đã đến lúc phải gặp báo ứng” Thanh Bách cũng đuổi theo đến nhưng anh không nói gì, chính anh đã đưa cha mình vào chỗ chết. “Không ngờ Lưu Văn Trường ta cuối cùng lại thua trong tay con trai của mình, đời này đúng là không thể tin tưởng ai mà” - Ông ta hướng ánh mắt về phía anh chua chát nói. "Ông đã làm sai rồi, ông phải chịu trừng trị của pháp luật” - Thanh Bách nghiên răng. Bà Thu Huệ ôm lấy cánh tay ông ta, ra sức van nài: “Văn Trường, nếu chúng ta không thể rời đi thì anh hãy đầu thú đi” “Không! Không bao giờ tôi đầu hàng” - Lưu Văn Trường bất ngờ lấy ra một quá lựu đạn - “Thu Huệ, em có muốn cùng tôi đi tiếp không?” Câu này của ông ta chính là muốn bà ấy chết cùng mình, mọi người có mặt tại hiện trường đều đồng loạt căng thẳng. “Không được! Ông không được làm hại mẹ tôi!” - Mỹ An cuối cùng cũng không ngồi yên được mà chạy tới đây. “Ông đừng kích động, ông muốn mang theo người phụ nữ ông yêu nhất chết đi sao?” - Thanh Bách đánh vào tâm lý của ông ta. Lưu Văn Trường thật sự có chút lung lay, ông nhìn bà Thu Huệ lại nhìn quả lựu đạn trong tay, có chút do dự.Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ hơi là quyết định của Thu Huệ: “Văn Trường, nếu ông sợ đi một mình quá cô đơn thì đi tôi đi cùng ông, chúng ta nợ quá nhiều người đến lúc chúng ta phải trả rồi” “Mẹ! Mẹ không được làm vậy” - Mỹ An gào lên muốn lao ra ngoài nhưng may là Thanh Bách đã kịp ôm cô lại - “Mẹ còn tụi con mà, mẹ không được chết.” “Mong hai người bình tĩnh lại, trước tiên buông vũ khi xuống, chúng ta có thể từ từ nói chuyện” - Cảnh sát ra sức kéo dài thời gian, bọn họ đang bố trí tay súng bắn tía. Mỹ An không kìm được nước mắt cô chỉ biết hét lên mong mẹ mình suy nghĩ lại: “Mẹ, mẹ đừng làm vậy mà.” “Ông nhẫn tâm g**t ch*t bà ấy sao?” - Thanh Bách nói. Lưu Văn Trường ôm Thu Huệ vào lòng: “Nửa đời trước chúng ta vì tình yêu mà sống, nửa đời sau lại vì tình yêu mà phạm đủ sai lầm.Em có hối hận không?”.
Chuyện này với Mỹ An thật sự quan trọng, bởi vì nếu là Thanh Bách làm thì anh đã giúp cô hoàn thành tâm nguyện.
Thanh Bách ngược lại không thấy vui vẻ gì với quyết định của mình.
Anh buông tay Mỹ An ra, bước qua cô vào xe đuổi theo Đông Quân.
Anh thật sự đã bí mật dặn dò Tiến Thành bày ra một cái bày cho Lưu Văn Trường, chuyến tàu đó sẽ không đi sang biên giới, nó chỉ chạy vòng vòng mục đích là kéo dài thời gian cho cảnh sát đến mà thôi.
Thanh Bách quyết định làm vì anh.
biết đây là chuyện ý nghĩa nhất anh có thể làm cho Mỹ An nhưng mà làm xong rồi thì anh cũng mất tất cả.
Hiện tại cảnh sát đã bao vây toàn bộ bến tàu nhưng Lưu Văn Trường vẫn cố thủ trên tàu không chịu buông tay chịu trói.
Trong tay ông ta có súng và cả bà Thu Huệ, cảnh sát vẫn chưa dám manh động, sợ ông ta sẽ làm tổn hại người vô tội.
“Lưu Văn Trường, chúng tôi yêu cầu ông buông tay chịu trói, hiện tại ông không thể thoát nữa đâu.”
Đông Quân cũng lên tiếng:
“Ông làm đủ loại chuyện ác, đã đến lúc phải gặp báo ứng”
Thanh Bách cũng đuổi theo đến nhưng anh không nói gì, chính anh đã đưa cha mình vào chỗ chết.
“Không ngờ Lưu Văn Trường ta cuối cùng lại thua trong tay con trai của mình, đời này đúng là không thể tin tưởng ai mà” - Ông ta hướng ánh mắt về phía anh chua chát nói.
"Ông đã làm sai rồi, ông phải chịu trừng trị của pháp luật” - Thanh Bách nghiên răng.
Bà Thu Huệ ôm lấy cánh tay ông ta, ra sức van nài:
“Văn Trường, nếu chúng ta không thể rời đi thì anh hãy đầu thú đi”
“Không! Không bao giờ tôi đầu hàng” - Lưu Văn Trường bất ngờ lấy ra một quá lựu đạn - “Thu Huệ, em có muốn cùng tôi đi tiếp không?”
Câu này của ông ta chính là muốn bà ấy chết cùng mình, mọi người có mặt tại hiện trường đều đồng loạt căng thẳng.
“Không được! Ông không được làm hại mẹ tôi!” - Mỹ An cuối cùng cũng không ngồi yên được mà chạy tới đây.
“Ông đừng kích động, ông muốn mang theo người phụ nữ ông yêu nhất chết đi sao?” - Thanh Bách đánh vào tâm lý của ông ta.
Lưu Văn Trường thật sự có chút lung lay, ông nhìn bà Thu Huệ lại nhìn quả lựu đạn trong tay, có chút do dự.
Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ hơi là quyết định của Thu Huệ:
“Văn Trường, nếu ông sợ đi một mình quá cô đơn thì đi tôi đi cùng ông, chúng ta nợ quá nhiều người đến lúc chúng ta phải trả rồi”
“Mẹ! Mẹ không được làm vậy” - Mỹ An gào lên muốn lao ra ngoài nhưng may là Thanh Bách đã kịp ôm cô lại - “Mẹ còn tụi con mà, mẹ không được chết.”
“Mong hai người bình tĩnh lại, trước tiên buông vũ khi xuống, chúng ta có thể từ từ nói chuyện” - Cảnh sát ra sức kéo dài thời gian, bọn họ đang bố trí tay súng bắn tía.
Mỹ An không kìm được nước mắt cô chỉ biết hét lên mong mẹ mình suy nghĩ lại:
“Mẹ, mẹ đừng làm vậy mà.”
“Ông nhẫn tâm g**t ch*t bà ấy sao?” - Thanh Bách nói.
Lưu Văn Trường ôm Thu Huệ vào lòng:
“Nửa đời trước chúng ta vì tình yêu mà sống, nửa đời sau lại vì tình yêu mà phạm đủ sai lầm.
Em có hối hận không?”.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Chuyện này với Mỹ An thật sự quan trọng, bởi vì nếu là Thanh Bách làm thì anh đã giúp cô hoàn thành tâm nguyện.Thanh Bách ngược lại không thấy vui vẻ gì với quyết định của mình.Anh buông tay Mỹ An ra, bước qua cô vào xe đuổi theo Đông Quân. Anh thật sự đã bí mật dặn dò Tiến Thành bày ra một cái bày cho Lưu Văn Trường, chuyến tàu đó sẽ không đi sang biên giới, nó chỉ chạy vòng vòng mục đích là kéo dài thời gian cho cảnh sát đến mà thôi.Thanh Bách quyết định làm vì anh.biết đây là chuyện ý nghĩa nhất anh có thể làm cho Mỹ An nhưng mà làm xong rồi thì anh cũng mất tất cả. Hiện tại cảnh sát đã bao vây toàn bộ bến tàu nhưng Lưu Văn Trường vẫn cố thủ trên tàu không chịu buông tay chịu trói.Trong tay ông ta có súng và cả bà Thu Huệ, cảnh sát vẫn chưa dám manh động, sợ ông ta sẽ làm tổn hại người vô tội. “Lưu Văn Trường, chúng tôi yêu cầu ông buông tay chịu trói, hiện tại ông không thể thoát nữa đâu.” Đông Quân cũng lên tiếng: “Ông làm đủ loại chuyện ác, đã đến lúc phải gặp báo ứng” Thanh Bách cũng đuổi theo đến nhưng anh không nói gì, chính anh đã đưa cha mình vào chỗ chết. “Không ngờ Lưu Văn Trường ta cuối cùng lại thua trong tay con trai của mình, đời này đúng là không thể tin tưởng ai mà” - Ông ta hướng ánh mắt về phía anh chua chát nói. "Ông đã làm sai rồi, ông phải chịu trừng trị của pháp luật” - Thanh Bách nghiên răng. Bà Thu Huệ ôm lấy cánh tay ông ta, ra sức van nài: “Văn Trường, nếu chúng ta không thể rời đi thì anh hãy đầu thú đi” “Không! Không bao giờ tôi đầu hàng” - Lưu Văn Trường bất ngờ lấy ra một quá lựu đạn - “Thu Huệ, em có muốn cùng tôi đi tiếp không?” Câu này của ông ta chính là muốn bà ấy chết cùng mình, mọi người có mặt tại hiện trường đều đồng loạt căng thẳng. “Không được! Ông không được làm hại mẹ tôi!” - Mỹ An cuối cùng cũng không ngồi yên được mà chạy tới đây. “Ông đừng kích động, ông muốn mang theo người phụ nữ ông yêu nhất chết đi sao?” - Thanh Bách đánh vào tâm lý của ông ta. Lưu Văn Trường thật sự có chút lung lay, ông nhìn bà Thu Huệ lại nhìn quả lựu đạn trong tay, có chút do dự.Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ hơi là quyết định của Thu Huệ: “Văn Trường, nếu ông sợ đi một mình quá cô đơn thì đi tôi đi cùng ông, chúng ta nợ quá nhiều người đến lúc chúng ta phải trả rồi” “Mẹ! Mẹ không được làm vậy” - Mỹ An gào lên muốn lao ra ngoài nhưng may là Thanh Bách đã kịp ôm cô lại - “Mẹ còn tụi con mà, mẹ không được chết.” “Mong hai người bình tĩnh lại, trước tiên buông vũ khi xuống, chúng ta có thể từ từ nói chuyện” - Cảnh sát ra sức kéo dài thời gian, bọn họ đang bố trí tay súng bắn tía. Mỹ An không kìm được nước mắt cô chỉ biết hét lên mong mẹ mình suy nghĩ lại: “Mẹ, mẹ đừng làm vậy mà.” “Ông nhẫn tâm g**t ch*t bà ấy sao?” - Thanh Bách nói. Lưu Văn Trường ôm Thu Huệ vào lòng: “Nửa đời trước chúng ta vì tình yêu mà sống, nửa đời sau lại vì tình yêu mà phạm đủ sai lầm.Em có hối hận không?”.