Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 340: “em Có Thai Hơn Hai Tháng Rồi”
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Bà Thu Huệ nhắm mắt lắc đầu, bà đã buông xuôi rồi, sẵn sàng chờ đợi cái chết đến. Một đời này của ông ta đã làm rất nhiều chuyện ác, ông ta cũng có nhiều lần hối hận.Ông ta có sự nghiệp, có gia thế, có vợ đẹp con ngoan nhưng lại không cách nào quên đi được mối tình đầu khắc cốt ghi tâm.Cuối cùng vì sự ích kỷ của bản thân gây ra bao nhiêu oan nghiệt, ông ta không hy vọng Thu Huệ chết thôi mình, tình yêu của ông đã làm khổ bà ấy đủ rồi. “Tôi sẽ lấy mạng đền mạng, người sai là tôi, em nhất định phải sống cho thật tốt” - Lưu Văn Trường vừa nói dứt câu thì ông ta cũng đẩy bà Thu Huệ rơi xuống tàu. “Đoàng!” – Một tên súng bắn tỉa cũng nhân cơ hội đó mà nhắm thẳng vào vai trai ông ta. “Không! Cha!” - Thanh Bách hét lên khi nhìn thấy ông ta tháo chốt an toàn của quả lựu đạn rồi từ từ buông nó ra. “Bùng!” – Một tiếng nổ rất lớn vang lên, chiếc tàu và ông ta nổ tung, vỡ ra trăm mảnh. Chấn động của vụ nổ quá lớn Mỹ An ngất trên tay Thanh Bách, còn bà Thu Huệ cũng được cứu hộ nhanh chóng đưa vào bờ an toàn. Mỹ An cố nhướn hai mi mắt trĩu nặng lên, phía trước cô là trần nhà rất quen thuộc, cô biết mình đang ở bệnh viện.Mỹ An bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra, cô chợt bừng tỉnh, hoảng hốt ngồi bật dậy: “Mẹ...!mẹ.” - Cô nhìn thấy Đông Quân đang đứng ngay bên giường bệnh của mình, vội nắm chặt cánh tay anh - “Mẹ em sao rồi?” “Em bình tĩnh, mẹ em không sao, hiện tại Mỹ Tâm đang ở bên đó” - Đông Quân VỖ VỖ vai cô. “Thanh Bách đâu rồi? Em nhớ lúc đó vụ nổ rất lớn, anh ấy luôn ôm em trong lòng” “Thanh Bách không sao nhưng Lưu Văn Trường thì chết rồi, đã tìm được xác, Thanh Bách đang ở chỗ cảnh sát lo liệu” - Đông Quân chậm rãi nói. Mỹ An mím môi, chuyện đi đến bước này đúng là không ai ngờ tới.Mỹ An chỉ muốn Lưu Văn Trường chịu sự trừng phạt của pháp luật không nghĩ tới ông ta sẽ cực đoan tìm đến cái chết. Đông Quân nãy giờ sắc mặt có chút kèm, cuối cùng thở ra một hơi hỏi thẳng cô: “Em mang thai rồi?”. Mỹ An không phủ nhận nữa, khẽ gật đầu: . “Em có thai, hơn hai tháng rồi” “Em biết mình có thai còn liều mạng gì vậy, em muốn làm anh tức chết hả?” - Đông Quân hít sâu nén giận. Mỹ An xoa xoa bụng: “Em không muốn để ai biết, đợi mọi chuyện rồi mới nói ra.Em muốn anh giữ kín thêm một thời gian nữa, chị gái em đã biết chưa?” Đông Quân lắc đầu: “Mỹ Tâm chưa biết, em tính giấu cả Thanh Bách sao? Đừng nói với anh em lại tính mang theo đứa bé bỏ đi lần nữa?” Mỹ An mím môi, không ngờ lại bị Đông Quân nói trúng tim đen: “Em chưa quyết định nhưng em không muốn nói cho Thanh Bách biết về sự tồn tại của đứa bé lúc này.Em không muốn con của em phải dính vào những hơn.thua ân oán nữa, em muốn nó được sinh ra và lớn lên một cách bình thường nhất”.
Bà Thu Huệ nhắm mắt lắc đầu, bà đã buông xuôi rồi, sẵn sàng chờ đợi cái chết đến.
Một đời này của ông ta đã làm rất nhiều chuyện ác, ông ta cũng có nhiều lần hối hận.
Ông ta có sự nghiệp, có gia thế, có vợ đẹp con ngoan nhưng lại không cách nào quên đi được mối tình đầu khắc cốt ghi tâm.
Cuối cùng vì sự ích kỷ của bản thân gây ra bao nhiêu oan nghiệt, ông ta không hy vọng Thu Huệ chết thôi mình, tình yêu của ông đã làm khổ bà ấy đủ rồi.
“Tôi sẽ lấy mạng đền mạng, người sai là tôi, em nhất định phải sống cho thật tốt” - Lưu Văn Trường vừa nói dứt câu thì ông ta cũng đẩy bà Thu Huệ rơi xuống tàu.
“Đoàng!” – Một tên súng bắn tỉa cũng nhân cơ hội đó mà nhắm thẳng vào vai trai ông ta.
“Không! Cha!” - Thanh Bách hét lên khi nhìn thấy ông ta tháo chốt an toàn của quả lựu đạn rồi từ từ buông nó ra.
“Bùng!” – Một tiếng nổ rất lớn vang lên, chiếc tàu và ông ta nổ tung, vỡ ra trăm mảnh.
Chấn động của vụ nổ quá lớn Mỹ An ngất trên tay Thanh Bách, còn bà Thu Huệ cũng được cứu hộ nhanh chóng đưa vào bờ an toàn.
Mỹ An cố nhướn hai mi mắt trĩu nặng lên, phía trước cô là trần nhà rất quen thuộc, cô biết mình đang ở bệnh viện.
Mỹ An bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra, cô chợt bừng tỉnh, hoảng hốt ngồi bật dậy:
“Mẹ...!mẹ.” - Cô nhìn thấy Đông Quân đang đứng ngay bên giường bệnh của mình, vội nắm chặt cánh tay anh - “Mẹ em sao rồi?”
“Em bình tĩnh, mẹ em không sao, hiện tại Mỹ Tâm đang ở bên đó” - Đông Quân VỖ VỖ vai cô.
“Thanh Bách đâu rồi? Em nhớ lúc đó vụ nổ rất lớn, anh ấy luôn ôm em trong lòng”
“Thanh Bách không sao nhưng Lưu Văn Trường thì chết rồi, đã tìm được xác, Thanh Bách đang ở chỗ cảnh sát lo liệu” - Đông Quân chậm rãi nói.
Mỹ An mím môi, chuyện đi đến bước này đúng là không ai ngờ tới.
Mỹ An chỉ muốn Lưu Văn Trường chịu sự trừng phạt của pháp luật không nghĩ tới ông ta sẽ cực đoan tìm đến cái chết.
Đông Quân nãy giờ sắc mặt có chút kèm, cuối cùng thở ra một hơi hỏi thẳng cô:
“Em mang thai rồi?”.
Mỹ An không phủ nhận nữa, khẽ gật đầu:
.
“Em có thai, hơn hai tháng rồi”
“Em biết mình có thai còn liều mạng gì vậy, em muốn làm anh tức chết hả?” - Đông Quân hít sâu nén giận.
Mỹ An xoa xoa bụng:
“Em không muốn để ai biết, đợi mọi chuyện rồi mới nói ra.
Em muốn anh giữ kín thêm một thời gian nữa, chị gái em đã biết chưa?”
Đông Quân lắc đầu:
“Mỹ Tâm chưa biết, em tính giấu cả Thanh Bách sao? Đừng nói với anh em lại tính mang theo đứa bé bỏ đi lần nữa?”
Mỹ An mím môi, không ngờ lại bị Đông Quân nói trúng tim đen:
“Em chưa quyết định nhưng em không muốn nói cho Thanh Bách biết về sự tồn tại của đứa bé lúc này.
Em không muốn con của em phải dính vào những hơn.
thua ân oán nữa, em muốn nó được sinh ra và lớn lên một cách bình thường nhất”.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Bà Thu Huệ nhắm mắt lắc đầu, bà đã buông xuôi rồi, sẵn sàng chờ đợi cái chết đến. Một đời này của ông ta đã làm rất nhiều chuyện ác, ông ta cũng có nhiều lần hối hận.Ông ta có sự nghiệp, có gia thế, có vợ đẹp con ngoan nhưng lại không cách nào quên đi được mối tình đầu khắc cốt ghi tâm.Cuối cùng vì sự ích kỷ của bản thân gây ra bao nhiêu oan nghiệt, ông ta không hy vọng Thu Huệ chết thôi mình, tình yêu của ông đã làm khổ bà ấy đủ rồi. “Tôi sẽ lấy mạng đền mạng, người sai là tôi, em nhất định phải sống cho thật tốt” - Lưu Văn Trường vừa nói dứt câu thì ông ta cũng đẩy bà Thu Huệ rơi xuống tàu. “Đoàng!” – Một tên súng bắn tỉa cũng nhân cơ hội đó mà nhắm thẳng vào vai trai ông ta. “Không! Cha!” - Thanh Bách hét lên khi nhìn thấy ông ta tháo chốt an toàn của quả lựu đạn rồi từ từ buông nó ra. “Bùng!” – Một tiếng nổ rất lớn vang lên, chiếc tàu và ông ta nổ tung, vỡ ra trăm mảnh. Chấn động của vụ nổ quá lớn Mỹ An ngất trên tay Thanh Bách, còn bà Thu Huệ cũng được cứu hộ nhanh chóng đưa vào bờ an toàn. Mỹ An cố nhướn hai mi mắt trĩu nặng lên, phía trước cô là trần nhà rất quen thuộc, cô biết mình đang ở bệnh viện.Mỹ An bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra, cô chợt bừng tỉnh, hoảng hốt ngồi bật dậy: “Mẹ...!mẹ.” - Cô nhìn thấy Đông Quân đang đứng ngay bên giường bệnh của mình, vội nắm chặt cánh tay anh - “Mẹ em sao rồi?” “Em bình tĩnh, mẹ em không sao, hiện tại Mỹ Tâm đang ở bên đó” - Đông Quân VỖ VỖ vai cô. “Thanh Bách đâu rồi? Em nhớ lúc đó vụ nổ rất lớn, anh ấy luôn ôm em trong lòng” “Thanh Bách không sao nhưng Lưu Văn Trường thì chết rồi, đã tìm được xác, Thanh Bách đang ở chỗ cảnh sát lo liệu” - Đông Quân chậm rãi nói. Mỹ An mím môi, chuyện đi đến bước này đúng là không ai ngờ tới.Mỹ An chỉ muốn Lưu Văn Trường chịu sự trừng phạt của pháp luật không nghĩ tới ông ta sẽ cực đoan tìm đến cái chết. Đông Quân nãy giờ sắc mặt có chút kèm, cuối cùng thở ra một hơi hỏi thẳng cô: “Em mang thai rồi?”. Mỹ An không phủ nhận nữa, khẽ gật đầu: . “Em có thai, hơn hai tháng rồi” “Em biết mình có thai còn liều mạng gì vậy, em muốn làm anh tức chết hả?” - Đông Quân hít sâu nén giận. Mỹ An xoa xoa bụng: “Em không muốn để ai biết, đợi mọi chuyện rồi mới nói ra.Em muốn anh giữ kín thêm một thời gian nữa, chị gái em đã biết chưa?” Đông Quân lắc đầu: “Mỹ Tâm chưa biết, em tính giấu cả Thanh Bách sao? Đừng nói với anh em lại tính mang theo đứa bé bỏ đi lần nữa?” Mỹ An mím môi, không ngờ lại bị Đông Quân nói trúng tim đen: “Em chưa quyết định nhưng em không muốn nói cho Thanh Bách biết về sự tồn tại của đứa bé lúc này.Em không muốn con của em phải dính vào những hơn.thua ân oán nữa, em muốn nó được sinh ra và lớn lên một cách bình thường nhất”.