Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 352
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Trâu già? Em nói anh là trâu già?” - Đông Quân nghiêm mặt. “Chứ sao nữa, cô của em mới có hai mươi hai tuổi còn anh thì đã ba mươi hai rồi đó” - Bé Đào vừa nói vừa lêu lêu anh. “Em được lắm, để xem hôm nay anh trừng trị em thế nào? Mỹ An nhìn hai anh em đuổi nhau qua lại chạy khắp nhà nhìn xuống bụng mình khẽ v**t v* nghĩ thầm. Thật ra ở lại nơi này cũng không tệ, một nơi tràn ngập niềm vui: Bé Đào nằng nặc muốn Mỹ An ngủ lại một đêm, cô cũng không từ chối.Bé Đào chủ yếu là muốn được biết thêm về em bé trong bụng của Mỹ An. “Chị sẽ ở đây trong bao lâu ạ? Khi nào thì chú kia sẽ đến đón chị?” Chú kia trong lời nói của bé Đào tất nhiên là Thanh Bạch, Mỹ An mím môi, cố nặn ra một nụ cười: “Chắc chị sẽ ở đây hơn một tháng lận, chị đang muốn nghỉ ngơi.Nơi này rất tốt, không khí trong lành còn có một bé Đào dễ thương.” “Chị ở hai ba tháng cũng được, em và anh em chắc chắn sẽ chăm sóc cho chị và baby thật tốt” - Anh Đào lại vươn tay xoa xoa bụng cô. “Anh Đào thích baby lắm hả?” “Em thích lắm, em muốn anh hai mau mau kiếm chị dâu về sinh baby cho em” - Bé Đào bĩu môi, cô bé đã biết là Mỹ An và anh trai mình chỉ có thể bạn bè tốt thôi nên cô bé bắt đầu chuyển hướng mong anh trai tìm người khác. Mỹ An cũng có suy nghĩ như bé Đào, Đông Quân nếu cứ quan tâm cô mãi thì làm sao có thể bước tiếp.Cô ôm bé Đào vô lòng, dò hỏi: “Em thấy cô Thanh Xuân là người thế nào?” “Cô dễ thương lắm ạ” “Thế nếu cô làm chị dâu em thì em có thích không?” Bé Đào tỏ vẻ suy tư sau đó gật đầu: Mỹ An nhéo mũi cô bé, rõ ràng là rất quan tâm anh trai, đối với bé Đào thì người mà Đông Quân thích thì cô bé sẽ thích.Mỹ An dỗ bé Đào ngủ xong bước ra ngoài thấy anh đang đứng, có vẻ như đã nghe họ nói chuyện từ rất lâu. “Em gái anh rất thương anh” “Lớn rồi miệng cũng ngọt hơn” - Đông Quân cười. “Anh nghe nguyện vọng của bé Đào rồi đó, người ta chỉ muốn có một chị dâu thôi.” “Đừng nói nữa, anh chưa nghĩ tới kết hôn” - Đông Quân rất nhanh gạt đi chuyện này. Mỹ An thở dài, nếu không phải vì gặp gỡ cô có lẽ hiện giờ anh đã yên bề gia thất, kết hôn sinh con.Là cô đã làm chậm trễ anh, Mỹ An cắn môi, cô nhất định phải giúp anh.Ít nhất là giúp Đông Quân mở lòng ra hơn, dù có kết thúc viên mãn hay không thì cũng nên thử một lần..
“Trâu già? Em nói anh là trâu già?” - Đông Quân nghiêm mặt.
“Chứ sao nữa, cô của em mới có hai mươi hai tuổi còn anh thì đã ba mươi hai rồi đó” - Bé Đào vừa nói vừa lêu lêu anh.
“Em được lắm, để xem hôm nay anh trừng trị em thế nào?
Mỹ An nhìn hai anh em đuổi nhau qua lại chạy khắp nhà nhìn xuống bụng mình khẽ v**t v* nghĩ thầm.
Thật ra ở lại nơi này cũng không tệ, một nơi tràn ngập niềm vui:
Bé Đào nằng nặc muốn Mỹ An ngủ lại một đêm, cô cũng không từ chối.
Bé Đào chủ yếu là muốn được biết thêm về em bé trong bụng của Mỹ An.
“Chị sẽ ở đây trong bao lâu ạ? Khi nào thì chú kia sẽ đến đón chị?”
Chú kia trong lời nói của bé Đào tất nhiên là Thanh Bạch, Mỹ An mím môi, cố nặn ra một nụ cười:
“Chắc chị sẽ ở đây hơn một tháng lận, chị đang muốn nghỉ ngơi.
Nơi này rất
tốt, không khí trong lành còn có một bé Đào dễ thương.”
“Chị ở hai ba tháng cũng được, em và anh em chắc chắn sẽ chăm sóc cho chị và baby thật tốt” - Anh Đào lại vươn tay xoa xoa bụng cô.
“Anh Đào thích baby lắm hả?”
“Em thích lắm, em muốn anh hai mau mau kiếm chị dâu về sinh baby cho em” - Bé Đào bĩu môi, cô bé đã biết là Mỹ An và anh trai mình chỉ có thể bạn bè tốt thôi nên cô bé bắt đầu chuyển hướng mong anh trai tìm người khác.
Mỹ An cũng có suy nghĩ như bé Đào, Đông Quân nếu cứ quan tâm cô mãi thì làm sao có thể bước tiếp.
Cô ôm bé Đào vô lòng, dò hỏi:
“Em thấy cô Thanh Xuân là người thế nào?”
“Cô dễ thương lắm ạ”
“Thế nếu cô làm chị dâu em thì em có thích không?”
Bé Đào tỏ vẻ suy tư sau đó gật đầu:
Mỹ An nhéo mũi cô bé, rõ ràng là rất quan tâm anh trai, đối với bé Đào thì người mà Đông Quân thích thì cô bé sẽ thích.
Mỹ An dỗ bé Đào ngủ xong bước ra ngoài thấy anh đang đứng, có vẻ như đã nghe họ nói chuyện từ rất lâu.
“Em gái anh rất thương anh”
“Lớn rồi miệng cũng ngọt hơn” - Đông Quân cười.
“Anh nghe nguyện vọng của bé Đào rồi đó, người ta chỉ muốn có một chị dâu thôi.”
“Đừng nói nữa, anh chưa nghĩ tới kết hôn” - Đông Quân rất nhanh gạt đi chuyện này.
Mỹ An thở dài, nếu không phải vì gặp gỡ cô có lẽ hiện giờ anh đã yên bề gia thất, kết hôn sinh con.
Là cô đã làm chậm trễ anh, Mỹ An cắn môi, cô nhất định phải giúp anh.
Ít nhất là giúp Đông Quân mở lòng ra hơn, dù có kết thúc viên mãn hay không thì cũng nên thử một lần..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Trâu già? Em nói anh là trâu già?” - Đông Quân nghiêm mặt. “Chứ sao nữa, cô của em mới có hai mươi hai tuổi còn anh thì đã ba mươi hai rồi đó” - Bé Đào vừa nói vừa lêu lêu anh. “Em được lắm, để xem hôm nay anh trừng trị em thế nào? Mỹ An nhìn hai anh em đuổi nhau qua lại chạy khắp nhà nhìn xuống bụng mình khẽ v**t v* nghĩ thầm. Thật ra ở lại nơi này cũng không tệ, một nơi tràn ngập niềm vui: Bé Đào nằng nặc muốn Mỹ An ngủ lại một đêm, cô cũng không từ chối.Bé Đào chủ yếu là muốn được biết thêm về em bé trong bụng của Mỹ An. “Chị sẽ ở đây trong bao lâu ạ? Khi nào thì chú kia sẽ đến đón chị?” Chú kia trong lời nói của bé Đào tất nhiên là Thanh Bạch, Mỹ An mím môi, cố nặn ra một nụ cười: “Chắc chị sẽ ở đây hơn một tháng lận, chị đang muốn nghỉ ngơi.Nơi này rất tốt, không khí trong lành còn có một bé Đào dễ thương.” “Chị ở hai ba tháng cũng được, em và anh em chắc chắn sẽ chăm sóc cho chị và baby thật tốt” - Anh Đào lại vươn tay xoa xoa bụng cô. “Anh Đào thích baby lắm hả?” “Em thích lắm, em muốn anh hai mau mau kiếm chị dâu về sinh baby cho em” - Bé Đào bĩu môi, cô bé đã biết là Mỹ An và anh trai mình chỉ có thể bạn bè tốt thôi nên cô bé bắt đầu chuyển hướng mong anh trai tìm người khác. Mỹ An cũng có suy nghĩ như bé Đào, Đông Quân nếu cứ quan tâm cô mãi thì làm sao có thể bước tiếp.Cô ôm bé Đào vô lòng, dò hỏi: “Em thấy cô Thanh Xuân là người thế nào?” “Cô dễ thương lắm ạ” “Thế nếu cô làm chị dâu em thì em có thích không?” Bé Đào tỏ vẻ suy tư sau đó gật đầu: Mỹ An nhéo mũi cô bé, rõ ràng là rất quan tâm anh trai, đối với bé Đào thì người mà Đông Quân thích thì cô bé sẽ thích.Mỹ An dỗ bé Đào ngủ xong bước ra ngoài thấy anh đang đứng, có vẻ như đã nghe họ nói chuyện từ rất lâu. “Em gái anh rất thương anh” “Lớn rồi miệng cũng ngọt hơn” - Đông Quân cười. “Anh nghe nguyện vọng của bé Đào rồi đó, người ta chỉ muốn có một chị dâu thôi.” “Đừng nói nữa, anh chưa nghĩ tới kết hôn” - Đông Quân rất nhanh gạt đi chuyện này. Mỹ An thở dài, nếu không phải vì gặp gỡ cô có lẽ hiện giờ anh đã yên bề gia thất, kết hôn sinh con.Là cô đã làm chậm trễ anh, Mỹ An cắn môi, cô nhất định phải giúp anh.Ít nhất là giúp Đông Quân mở lòng ra hơn, dù có kết thúc viên mãn hay không thì cũng nên thử một lần..