Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 353

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Sáng hôm sau Đông Quân chở Mỹ An qua xem ngôi nhà mà anh đã chuẩn bị cho cô, Mỹ An vừa bước vào liền biết Đông Quân đã dành nhiều tâm sức.Tất cả vật dụng trong nhà đều làm chủ yếu từ vật liệu là nhựa, bông, xốp,...!những vật có cạnh sắc nhọn cũng được bao bọc lại kỹ càng.Sàn nhà cũng được lót một tấm thảm chống trơn trượt.Đây đúng là một ngôi nhà tiêu chuẩn cho người mang thai. “Đông Quân, em không biết phải cảm ơn anh như nào nữa” “Không cần cảm ơn, em thích là được.” “Thay vì dành nhiều thời gian cho em, anh có thể dành ít thời gian cho bản thân được không?” - Đối với sự săn sóc này của anh, cô càng nhận càng thấy có lỗi. “Anh vẫn đang chăm sóc cho mình rất tốt mà” - Đông Quân nhún vai. “Không phải theo cách này, anh không định tìm kiếm đối tượng sao?” Đông Quân nhướn mày khó hiểu: “Đối tượng gì?” “Thì đối tượng yêu đương chứ còn gì nữa” “Em với bé Đào đứng có mấy suy nghĩ đó nữa được không?” - Đông Quân day day thái dương - "Anh mới có ba mươi hai tuổi không phải là bốn mươi hai hay năm mươi hai, đợi thêm mấy năm nữa anh tìm cũng không muộn.” Mỹ An nhìn thấy thái độ không chút cầu tiến này của Đông Quân là biết phải tự ra tay rồi. Hai người sau đó đi siêu thị mua ít đồ, Đông Quân nói tuy là trong nhà đã chuẩn bị đủ những đồ dùng cho phụ nữ mang thai lại không có.Mỹ An không từ chối được chỉ có thể nghe theo anh.Thật ra người đàn ông như Đông Quân một điểm trừ cũng không có, nếu thật sự muốn tìm đối tượng, chắc sẽ có người xếp hàng mấy mét đợi tới lượt. Nhưng Mỹ An và cả bé Đào đều biết sự chủ động đó của Đông Quân không biết bao giờ sẽ đến.Nếu anh chủ động cũng không chờ Mỹ An đi hơn nửa năm mới đi tìm. Hai người đang cùng nhau chọn rau củ thì bắt gặp một bóng dáng trông rất quen, người kia không ai khác chính là cô giáo của bé Đào, Thanh Xuân, hôm qua vừa gặp. “Chào cô, thật trùng hợp, cô cũng đi siêu thị sao?” - Mỹ An nhiệt tình qua bắt chuyện. “Phải, phải, cuối tuần rảnh rỗi nên đi mua một ít đồ” - Thanh Xuân trả lời cô sau đó ngẩng mặt nhìn Đông Quân khẽ gật đầu..

Sáng hôm sau Đông Quân chở Mỹ An qua xem ngôi nhà mà anh đã chuẩn bị cho cô, Mỹ An vừa bước vào liền biết Đông Quân đã dành nhiều tâm sức.

Tất cả vật dụng trong nhà đều làm chủ yếu từ vật liệu là nhựa, bông, xốp,...!những vật có cạnh sắc nhọn cũng được bao bọc lại kỹ càng.

Sàn nhà cũng được lót một tấm thảm chống trơn trượt.

Đây đúng là một ngôi nhà tiêu chuẩn cho người mang thai. 

“Đông Quân, em không biết phải cảm ơn anh như nào nữa” 

“Không cần cảm ơn, em thích là được.” 

“Thay vì dành nhiều thời gian cho em, anh có thể dành ít thời gian cho bản thân được không?” - Đối với sự săn sóc này của anh, cô càng nhận càng thấy có lỗi. 

“Anh vẫn đang chăm sóc cho mình rất tốt mà” - Đông Quân nhún vai. 

“Không phải theo cách này, anh không định tìm kiếm đối tượng sao?” 

Đông Quân nhướn mày khó hiểu: 

“Đối tượng gì?” 

“Thì đối tượng yêu đương chứ còn gì nữa” 

“Em với bé Đào đứng có mấy suy nghĩ đó nữa được không?” - Đông Quân day day thái dương - "Anh mới có ba mươi hai tuổi không phải là bốn mươi hai hay năm mươi hai, đợi thêm mấy năm nữa anh tìm cũng không muộn.” 

Mỹ An nhìn thấy thái độ không chút cầu tiến này của Đông Quân là biết phải tự ra tay rồi. 

Hai người sau đó đi siêu thị mua ít đồ, Đông Quân nói tuy là trong nhà đã chuẩn bị đủ những đồ dùng cho phụ nữ mang thai lại không có.

Mỹ An không từ chối được chỉ có thể nghe theo anh.

Thật ra người đàn ông như Đông Quân một điểm trừ cũng không có, nếu thật sự muốn tìm đối tượng, chắc sẽ có người xếp hàng mấy mét đợi tới lượt. 

Nhưng Mỹ An và cả bé Đào đều biết sự chủ động đó của Đông Quân không biết bao giờ sẽ đến.

Nếu anh chủ động cũng không chờ Mỹ An đi hơn nửa năm mới đi tìm. 

Hai người đang cùng nhau chọn rau củ thì bắt gặp một bóng dáng trông rất quen, người kia không ai khác chính là cô giáo của bé Đào, Thanh Xuân, hôm qua vừa gặp. 

“Chào cô, thật trùng hợp, cô cũng đi siêu thị sao?” - Mỹ An nhiệt tình qua bắt chuyện. 

“Phải, phải, cuối tuần rảnh rỗi nên đi mua một ít đồ” - Thanh Xuân trả lời cô sau đó ngẩng mặt nhìn Đông Quân khẽ gật đầu..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Sáng hôm sau Đông Quân chở Mỹ An qua xem ngôi nhà mà anh đã chuẩn bị cho cô, Mỹ An vừa bước vào liền biết Đông Quân đã dành nhiều tâm sức.Tất cả vật dụng trong nhà đều làm chủ yếu từ vật liệu là nhựa, bông, xốp,...!những vật có cạnh sắc nhọn cũng được bao bọc lại kỹ càng.Sàn nhà cũng được lót một tấm thảm chống trơn trượt.Đây đúng là một ngôi nhà tiêu chuẩn cho người mang thai. “Đông Quân, em không biết phải cảm ơn anh như nào nữa” “Không cần cảm ơn, em thích là được.” “Thay vì dành nhiều thời gian cho em, anh có thể dành ít thời gian cho bản thân được không?” - Đối với sự săn sóc này của anh, cô càng nhận càng thấy có lỗi. “Anh vẫn đang chăm sóc cho mình rất tốt mà” - Đông Quân nhún vai. “Không phải theo cách này, anh không định tìm kiếm đối tượng sao?” Đông Quân nhướn mày khó hiểu: “Đối tượng gì?” “Thì đối tượng yêu đương chứ còn gì nữa” “Em với bé Đào đứng có mấy suy nghĩ đó nữa được không?” - Đông Quân day day thái dương - "Anh mới có ba mươi hai tuổi không phải là bốn mươi hai hay năm mươi hai, đợi thêm mấy năm nữa anh tìm cũng không muộn.” Mỹ An nhìn thấy thái độ không chút cầu tiến này của Đông Quân là biết phải tự ra tay rồi. Hai người sau đó đi siêu thị mua ít đồ, Đông Quân nói tuy là trong nhà đã chuẩn bị đủ những đồ dùng cho phụ nữ mang thai lại không có.Mỹ An không từ chối được chỉ có thể nghe theo anh.Thật ra người đàn ông như Đông Quân một điểm trừ cũng không có, nếu thật sự muốn tìm đối tượng, chắc sẽ có người xếp hàng mấy mét đợi tới lượt. Nhưng Mỹ An và cả bé Đào đều biết sự chủ động đó của Đông Quân không biết bao giờ sẽ đến.Nếu anh chủ động cũng không chờ Mỹ An đi hơn nửa năm mới đi tìm. Hai người đang cùng nhau chọn rau củ thì bắt gặp một bóng dáng trông rất quen, người kia không ai khác chính là cô giáo của bé Đào, Thanh Xuân, hôm qua vừa gặp. “Chào cô, thật trùng hợp, cô cũng đi siêu thị sao?” - Mỹ An nhiệt tình qua bắt chuyện. “Phải, phải, cuối tuần rảnh rỗi nên đi mua một ít đồ” - Thanh Xuân trả lời cô sau đó ngẩng mặt nhìn Đông Quân khẽ gật đầu..

Chương 353