Tác giả:

Ngày hè tháng 6 nắng chói chang, trong phủ Thừa tướng lúc này có hai bóng người quỳ giữa sân. "Phu nhân, thân thể người không tốt, chi bằng chúng ta về trước đi. Tam tiểu thư vừa khỏi bệnh, cơ thể còn yếu, nếu cứ tiếp tục như thế sợ sẽ không chịu nổi nữa." Dung Bích hai mắt rưng rưng cố gắng khuyên cô gái bên cạnh rời đi. Lý Tố Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu, khuôn mặt trắng bệch ướt đẫm mồ hôi: "Ta phải chờ tướng công ra ngoài." Nói xong nhìn nữ hài tử trong lòng, đưa tay v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: "Yên Nhi, mẫu thân có lỗi với ngươi, ngươi cố chịu thêm chút nữa được không?" Nữ hài tử ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, khuôn mặt giống hệt như Lý Tố Ngọc nhưng lại có thêm một cái bớt màu đỏ, nàng nhỏ giọng nói: "Yên Nhi vĩnh viễn ở bên cạnh mẫu thân." "Nữ nhi ngoan của ta..." Lý Tố Ngọc ôm nữ nhi vào lòng, thương tâm khóc thành tiếng. "Phu nhân, nếu lão gia muốn gặp ngài thì sao có thể..." Dung Bích nghẹn ngào nói, mấy chữ cuối không đành lòng nói ra. Lý Tố Ngọc đau thắt lòng, những gì…

Chương 54: Đại Lễ

Đích Nữ Mưu Tam Tiểu Thư Nghịch ThiênTác giả: Tinh Không VũTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngNgày hè tháng 6 nắng chói chang, trong phủ Thừa tướng lúc này có hai bóng người quỳ giữa sân. "Phu nhân, thân thể người không tốt, chi bằng chúng ta về trước đi. Tam tiểu thư vừa khỏi bệnh, cơ thể còn yếu, nếu cứ tiếp tục như thế sợ sẽ không chịu nổi nữa." Dung Bích hai mắt rưng rưng cố gắng khuyên cô gái bên cạnh rời đi. Lý Tố Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu, khuôn mặt trắng bệch ướt đẫm mồ hôi: "Ta phải chờ tướng công ra ngoài." Nói xong nhìn nữ hài tử trong lòng, đưa tay v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: "Yên Nhi, mẫu thân có lỗi với ngươi, ngươi cố chịu thêm chút nữa được không?" Nữ hài tử ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, khuôn mặt giống hệt như Lý Tố Ngọc nhưng lại có thêm một cái bớt màu đỏ, nàng nhỏ giọng nói: "Yên Nhi vĩnh viễn ở bên cạnh mẫu thân." "Nữ nhi ngoan của ta..." Lý Tố Ngọc ôm nữ nhi vào lòng, thương tâm khóc thành tiếng. "Phu nhân, nếu lão gia muốn gặp ngài thì sao có thể..." Dung Bích nghẹn ngào nói, mấy chữ cuối không đành lòng nói ra. Lý Tố Ngọc đau thắt lòng, những gì… Hai ngày trôi qua rất nhanh, thọ yến cũng sắp bắt đầu.Cả kinh thành đều bao trùm bầu không khí vui mừng, tất cả mọi người đều biết hôm nay là sinh nhật của Thừa tướng đại nhân, xe ngựa tấp nập qua lại trên đường đến phủ Thừa tướng, thậm chí có đoạn đường còn bị tắc nghẽn.Trong tướng phủ, người làm đi qua đi lại bận rộn khắp nơi, cả Tướng phủ đều vui sướng, hôm nay Vân Yên mặc quần áo xanh dương, búi một búi tóc đơn giản cài một cây trâm ngọc, nàng nghiêng người dựa vào cây cột, nhìn trời một chút, mới gần tối, khách khứa còn chưa tới.Hà Văn phân phó hạ nhân bố trí treo đèn lồng đỏ thẫm, hắn nhìn cô gái áo lam cách đó không xa, đi tới cung kính nói: "Tam tiểu thư, tất cả đã bố trí xong."Nhìn người tới, Vân Yên đứng thẳng người, nhìn xung quanh một vòng, cười nói: "Bố trí xong xuôi? Hà quản gia hình như đã quên cái gì rồi.Ngươi nhìn con đường, mặc dù đã quét dọn sạch sẽ nhưng không có chút không khí vui mừng, không phải đã nói ngươi mua lụa đỏ sao? Mang ra trải lên, lát nữa khách sẽ tới.""Nhưng Tam tiểu thư, thọ yến này quá mức..." Hà Văn suy nghĩ một chút, nói.Cả Tướng phủ rực rỡ hẳn lên, Tướng gia hiện tại còn ở thư phòng chưa ra ngoài, không biết Tướng gia thấy khung cảnh này sẽ nghĩ sao.Hắn còn chưa nói hết câu đã bị Vân Yên ngắt lời: "Hà quản gia còn ở đây mè nheo cái gì, nhanh đi làm đi, nhớ, vũ đài buổi tối phải dựng xong, ca múa biểu diễn phải tận hứng."Nghe Vân Yên nói vậy, Hà Văn thở dài, đành phân phó hạ nhân đi trải thảm đỏ.Cách đó không xa một cô gái áo hồng nhìn một màn này, nở nụ cười châm chọc, đi tới nói: "Xem ra Hà quản gia cũng có điều bất mãn với ngươi a."Vân Yên nghiêng đầu nhìn Vân Nguyệt đang đi tới, hôm nay nàng rất biết trang điểm, trên đầu cũng là cái trâm đang thịnh hành nhất kinh thành, búi tóc khuynh vân cầu kì, xem ra rất nhọc lòng a."Bất mãn thì thế nào? Hắn chỉ là một hạ nhân mà thôi, chủ nhân lên tiếng, hắn dám không nghe theo, đợi tỷ tỷ làm đương gia sẽ hiểu." Vân Yên cười nói.Khóe miệng Vân Nguyệt vặn vẹo, trên mặt có chút hận ý: "Đừng tưởng ngươi bây giờ làm đương gia Tướng phủ thì đắc ý hả hê, chờ ta gả cho Tứ vương gia, xem ngươi còn dám phách lối trước mặt ta."Nghe vậy, Vân Yên che miệng cười nói: "Ta thắc mắc sao tỷ tỷ lại ra đây sớm vậy? Thì ra là ở đây chờ Tứ vương gia, có điều, buổi tối Tứ vương gia mới đến." A, sao nàng có thể để nàng ta vừa lòng đẹp ý, huống chi, Mộ Thanh Viễn nguyện ý cưới nàng ta sao?Liếc Vân Yên một cái, Vân Nguyệt hừ lạnh: "Đừng vội mừng, Vân Yên, tối nay ta sẽ cho ngươi một đại lễ, nói không chừng đến lúc đó ngươi còn phải cảm ơn ta."Đại lễ? Vân Yên hồ nghi liếc Vân Nguyệt, trong hồ lô nàng ta có cái gì? A, vậy nàng phải mỏi mắt mong chờ rồi.Nhìn vẻ mặt hồn nhiên không để ý của Vân Yên, trong lòng Vân Nguyệt càng tức giận hơn, cứ để nàng đắc ý trước đi, không phải là thê tử chưa cưới của Lục vương gia sao? Nàng muốn nhìn một chút, đến lúc đó vương gia sẽ ôm vũ nữ thiên kiều bá mị hay là cái sửu nữ Vân gia này.Vân Yên nhìn con đường, đã trải thảm đỏ..truyện teen hayMàn đêm buông xuống, cửa chính Tướng phủ, đã có khách tới liên tục, khóe miệng nàng khẽ cong lên, thịnh yến cuối cùng cũng bắt đầu..

Hai ngày trôi qua rất nhanh, thọ yến cũng sắp bắt đầu.

Cả kinh thành đều bao trùm bầu không khí vui mừng, tất cả mọi người đều biết hôm nay là sinh nhật của Thừa tướng đại nhân, xe ngựa tấp nập qua lại trên đường đến phủ Thừa tướng, thậm chí có đoạn đường còn bị tắc nghẽn.

Trong tướng phủ, người làm đi qua đi lại bận rộn khắp nơi, cả Tướng phủ đều vui sướng, hôm nay Vân Yên mặc quần áo xanh dương, búi một búi tóc đơn giản cài một cây trâm ngọc, nàng nghiêng người dựa vào cây cột, nhìn trời một chút, mới gần tối, khách khứa còn chưa tới.

Hà Văn phân phó hạ nhân bố trí treo đèn lồng đỏ thẫm, hắn nhìn cô gái áo lam cách đó không xa, đi tới cung kính nói: "Tam tiểu thư, tất cả đã bố trí xong."

Nhìn người tới, Vân Yên đứng thẳng người, nhìn xung quanh một vòng, cười nói: "Bố trí xong xuôi? Hà quản gia hình như đã quên cái gì rồi.

Ngươi nhìn con đường, mặc dù đã quét dọn sạch sẽ nhưng không có chút không khí vui mừng, không phải đã nói ngươi mua lụa đỏ sao? Mang ra trải lên, lát nữa khách sẽ tới."

"Nhưng Tam tiểu thư, thọ yến này quá mức..." Hà Văn suy nghĩ một chút, nói.

Cả Tướng phủ rực rỡ hẳn lên, Tướng gia hiện tại còn ở thư phòng chưa ra ngoài, không biết Tướng gia thấy khung cảnh này sẽ nghĩ sao.

Hắn còn chưa nói hết câu đã bị Vân Yên ngắt lời: "Hà quản gia còn ở đây mè nheo cái gì, nhanh đi làm đi, nhớ, vũ đài buổi tối phải dựng xong, ca múa biểu diễn phải tận hứng."

Nghe Vân Yên nói vậy, Hà Văn thở dài, đành phân phó hạ nhân đi trải thảm đỏ.

Cách đó không xa một cô gái áo hồng nhìn một màn này, nở nụ cười châm chọc, đi tới nói: "Xem ra Hà quản gia cũng có điều bất mãn với ngươi a."

Vân Yên nghiêng đầu nhìn Vân Nguyệt đang đi tới, hôm nay nàng rất biết trang điểm, trên đầu cũng là cái trâm đang thịnh hành nhất kinh thành, búi tóc khuynh vân cầu kì, xem ra rất nhọc lòng a.

"Bất mãn thì thế nào? Hắn chỉ là một hạ nhân mà thôi, chủ nhân lên tiếng, hắn dám không nghe theo, đợi tỷ tỷ làm đương gia sẽ hiểu." Vân Yên cười nói.

Khóe miệng Vân Nguyệt vặn vẹo, trên mặt có chút hận ý: "Đừng tưởng ngươi bây giờ làm đương gia Tướng phủ thì đắc ý hả hê, chờ ta gả cho Tứ vương gia, xem ngươi còn dám phách lối trước mặt ta."

Nghe vậy, Vân Yên che miệng cười nói: "Ta thắc mắc sao tỷ tỷ lại ra đây sớm vậy? Thì ra là ở đây chờ Tứ vương gia, có điều, buổi tối Tứ vương gia mới đến." A, sao nàng có thể để nàng ta vừa lòng đẹp ý, huống chi, Mộ Thanh Viễn nguyện ý cưới nàng ta sao?

Liếc Vân Yên một cái, Vân Nguyệt hừ lạnh: "Đừng vội mừng, Vân Yên, tối nay ta sẽ cho ngươi một đại lễ, nói không chừng đến lúc đó ngươi còn phải cảm ơn ta."

Đại lễ? Vân Yên hồ nghi liếc Vân Nguyệt, trong hồ lô nàng ta có cái gì? A, vậy nàng phải mỏi mắt mong chờ rồi.

Nhìn vẻ mặt hồn nhiên không để ý của Vân Yên, trong lòng Vân Nguyệt càng tức giận hơn, cứ để nàng đắc ý trước đi, không phải là thê tử chưa cưới của Lục vương gia sao? Nàng muốn nhìn một chút, đến lúc đó vương gia sẽ ôm vũ nữ thiên kiều bá mị hay là cái sửu nữ Vân gia này.

Vân Yên nhìn con đường, đã trải thảm đỏ.

.

truyện teen hay

Màn đêm buông xuống, cửa chính Tướng phủ, đã có khách tới liên tục, khóe miệng nàng khẽ cong lên, thịnh yến cuối cùng cũng bắt đầu..

Đích Nữ Mưu Tam Tiểu Thư Nghịch ThiênTác giả: Tinh Không VũTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngNgày hè tháng 6 nắng chói chang, trong phủ Thừa tướng lúc này có hai bóng người quỳ giữa sân. "Phu nhân, thân thể người không tốt, chi bằng chúng ta về trước đi. Tam tiểu thư vừa khỏi bệnh, cơ thể còn yếu, nếu cứ tiếp tục như thế sợ sẽ không chịu nổi nữa." Dung Bích hai mắt rưng rưng cố gắng khuyên cô gái bên cạnh rời đi. Lý Tố Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu, khuôn mặt trắng bệch ướt đẫm mồ hôi: "Ta phải chờ tướng công ra ngoài." Nói xong nhìn nữ hài tử trong lòng, đưa tay v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: "Yên Nhi, mẫu thân có lỗi với ngươi, ngươi cố chịu thêm chút nữa được không?" Nữ hài tử ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, khuôn mặt giống hệt như Lý Tố Ngọc nhưng lại có thêm một cái bớt màu đỏ, nàng nhỏ giọng nói: "Yên Nhi vĩnh viễn ở bên cạnh mẫu thân." "Nữ nhi ngoan của ta..." Lý Tố Ngọc ôm nữ nhi vào lòng, thương tâm khóc thành tiếng. "Phu nhân, nếu lão gia muốn gặp ngài thì sao có thể..." Dung Bích nghẹn ngào nói, mấy chữ cuối không đành lòng nói ra. Lý Tố Ngọc đau thắt lòng, những gì… Hai ngày trôi qua rất nhanh, thọ yến cũng sắp bắt đầu.Cả kinh thành đều bao trùm bầu không khí vui mừng, tất cả mọi người đều biết hôm nay là sinh nhật của Thừa tướng đại nhân, xe ngựa tấp nập qua lại trên đường đến phủ Thừa tướng, thậm chí có đoạn đường còn bị tắc nghẽn.Trong tướng phủ, người làm đi qua đi lại bận rộn khắp nơi, cả Tướng phủ đều vui sướng, hôm nay Vân Yên mặc quần áo xanh dương, búi một búi tóc đơn giản cài một cây trâm ngọc, nàng nghiêng người dựa vào cây cột, nhìn trời một chút, mới gần tối, khách khứa còn chưa tới.Hà Văn phân phó hạ nhân bố trí treo đèn lồng đỏ thẫm, hắn nhìn cô gái áo lam cách đó không xa, đi tới cung kính nói: "Tam tiểu thư, tất cả đã bố trí xong."Nhìn người tới, Vân Yên đứng thẳng người, nhìn xung quanh một vòng, cười nói: "Bố trí xong xuôi? Hà quản gia hình như đã quên cái gì rồi.Ngươi nhìn con đường, mặc dù đã quét dọn sạch sẽ nhưng không có chút không khí vui mừng, không phải đã nói ngươi mua lụa đỏ sao? Mang ra trải lên, lát nữa khách sẽ tới.""Nhưng Tam tiểu thư, thọ yến này quá mức..." Hà Văn suy nghĩ một chút, nói.Cả Tướng phủ rực rỡ hẳn lên, Tướng gia hiện tại còn ở thư phòng chưa ra ngoài, không biết Tướng gia thấy khung cảnh này sẽ nghĩ sao.Hắn còn chưa nói hết câu đã bị Vân Yên ngắt lời: "Hà quản gia còn ở đây mè nheo cái gì, nhanh đi làm đi, nhớ, vũ đài buổi tối phải dựng xong, ca múa biểu diễn phải tận hứng."Nghe Vân Yên nói vậy, Hà Văn thở dài, đành phân phó hạ nhân đi trải thảm đỏ.Cách đó không xa một cô gái áo hồng nhìn một màn này, nở nụ cười châm chọc, đi tới nói: "Xem ra Hà quản gia cũng có điều bất mãn với ngươi a."Vân Yên nghiêng đầu nhìn Vân Nguyệt đang đi tới, hôm nay nàng rất biết trang điểm, trên đầu cũng là cái trâm đang thịnh hành nhất kinh thành, búi tóc khuynh vân cầu kì, xem ra rất nhọc lòng a."Bất mãn thì thế nào? Hắn chỉ là một hạ nhân mà thôi, chủ nhân lên tiếng, hắn dám không nghe theo, đợi tỷ tỷ làm đương gia sẽ hiểu." Vân Yên cười nói.Khóe miệng Vân Nguyệt vặn vẹo, trên mặt có chút hận ý: "Đừng tưởng ngươi bây giờ làm đương gia Tướng phủ thì đắc ý hả hê, chờ ta gả cho Tứ vương gia, xem ngươi còn dám phách lối trước mặt ta."Nghe vậy, Vân Yên che miệng cười nói: "Ta thắc mắc sao tỷ tỷ lại ra đây sớm vậy? Thì ra là ở đây chờ Tứ vương gia, có điều, buổi tối Tứ vương gia mới đến." A, sao nàng có thể để nàng ta vừa lòng đẹp ý, huống chi, Mộ Thanh Viễn nguyện ý cưới nàng ta sao?Liếc Vân Yên một cái, Vân Nguyệt hừ lạnh: "Đừng vội mừng, Vân Yên, tối nay ta sẽ cho ngươi một đại lễ, nói không chừng đến lúc đó ngươi còn phải cảm ơn ta."Đại lễ? Vân Yên hồ nghi liếc Vân Nguyệt, trong hồ lô nàng ta có cái gì? A, vậy nàng phải mỏi mắt mong chờ rồi.Nhìn vẻ mặt hồn nhiên không để ý của Vân Yên, trong lòng Vân Nguyệt càng tức giận hơn, cứ để nàng đắc ý trước đi, không phải là thê tử chưa cưới của Lục vương gia sao? Nàng muốn nhìn một chút, đến lúc đó vương gia sẽ ôm vũ nữ thiên kiều bá mị hay là cái sửu nữ Vân gia này.Vân Yên nhìn con đường, đã trải thảm đỏ..truyện teen hayMàn đêm buông xuống, cửa chính Tướng phủ, đã có khách tới liên tục, khóe miệng nàng khẽ cong lên, thịnh yến cuối cùng cũng bắt đầu..

Chương 54: Đại Lễ